Không hoàn hảo
2013-01-05 11:36
Tác giả:
Ba mẹ nó li hôn hồi nó 12 tuổi. Lúc ấy,nó mới chân ướt chân ráo vào lớp sáu. Nó không thực hiểu “li hôn” kia là gì?. Trong cái suy nghĩ đơn giản của nó thì chỉ là ba mẹ nó cãi nhau, giận dỗi nhau một thời gian rồi lại làm lành với nhau. Thế thôi, đơn giản vậy thôi. “Li hôn” kiểu ấy thì ba mẹ nó làm đầy !
Thế rồi mẹ nó đi lấy người khác. Trẻ hơn mẹ tận vài tuổi. Ngỡ ngàng làm sao! Mẹ bảo rằng mẹ hạnh phúc. Nó khóc rồi trách bố nó, sao bố không giữ mẹ lại? sao bố lại để mẹ đi? Nó không đồng ý mẹ nó yêu người khác ngoài bố con nó. Mẹ bảo rằng bên bố nó, mẹ không hạnh phúc, mẹ còn nói rằng nó còn quá trẻ con để hiểu. Trong mắt nó, cái “gia đình” đáng tự hào ấy đã sụp đổ. Nó khóc mỗi đêm mỗi khi nó nhớ mẹ. Nó trách bố nó vô tâm, nó trách cả mẹ, sao không thương nó? Với nó “Người lớn luôn là người có lỗi”.

Đến tuổi lớn, đứa nào cũng tíu tít bên bố mẹ. Nhìn lại mình, nó chỉ còn bố. Bố nó suốt ngày chỉ cắm đầu vào công việc. Bố cấp cho nó đủ thứ vật chất mà ít ai có. Nhà nó giàu, bố nó chả tiếc gì thằng quý tử. Bố nó biết đâu rằng, nó chẳng thiếu gì ngoài một gia đình hạnh phúc. Nó lại thèm những món ngon mẹ nấu mỗi khi được điểm cao như thằng Minh. Nó ghen tị với lũ bạn. Trong lòng nó xuất hiện những lỗ hổng lớn thiếu hụt tình thương của cha mẹ.
Long nhớ như in cái tát lằn từng vệt của bố nó dành trọn trên má khi nghe cô giáo gọi điện phàn nàn. Nó ấm ức, chạy thẳng lên phòng, lăn ra giường. Cô gọi điện để nhắc bố nó, nó trượt đội tuyển Toán. Nó thấy tủi thân ghê gớm. Nó cũng có muốn đâu? Tiếng ba mắng cứ văng vẳng trong đầu nó: ”Oan, oan cái con mẹ Đốp. Tao nuôi mày để mày học hành thế này à?” Nó ức lắm. Bố chả chịu nghe nó. Có cái gì nghẹn lại ở cổ họng nó. Thế rồi nó khóc. Nó mếu máo. Nó khóc cho sạch nước mắt rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Long thấy mình lênh đênh trên con thuyền nhỏ. Chung quanh là bao tiếng châm chọc của bạn bè, tiếng phàn nàn của thầy cô. Rồi một tia sáng bay vút lên cao, xa. Nó với tay mà không nắm được. Nó thấy mẹ nó và bố nó đang dắt tay đứa bé con – là nó, giống y như bức hình nó vẽ hồi lớp 3, được 9 điểm mà bố mẹ không đoái hoài tới. Hình như nó khóc. Thế rồi nó gọi mẹ. Thổn thức và nức nở. Nó sợ hình ảnh kia biến mất. Rồi tiếng bố nó ù ù bên tai. Tiếng đánh, mắng đập dữ dội vào con thuyền. Một cơn sóng đen cuốn nó văng đi xa mãi.
Long vùng dậy. Nó thấy giấc mơ của nó thật nực cười. Nó cười như điên dại. Nó mất mục tiêu của cuộc sống. Nó đã phải chịu đựng quá nhiều rồi. Bố mẹ ghét nó. Bạn bè ghét nó. Cô giáo phàn nàn về nó. Lí do gì đây để nó tiếp tục?

Long chạy một mạch ra bờ sông gần nhà. Nó buộc chặt hai tay lại. Nó sợ bản năng sống trong cơ thể nó trỗi dậy. Thế rồi chân chậm rãi tiến lại gần làn nước…
Ướt…
Lạnh quá…
Không thở nổi…
Nó vùng vẫy, nhìn những tia nắng yếu ớt sắp tàn cuối ngày. Cũng giống như nó bây giờ đây.Chỉ đến khi cổ họng nó nghẹn ứ nước, mắt nó mờ dần đi, tay chân buông lỏng và cái đau đớn đến gần, nó mới thấy hối hận, cho dù đã muộn. Nó lịm dần…
Long thấy nhẹ bẫng. Cơ thể nó trong suốt lạ kì. Nó không thấy đau đớn, không thấy muộn phiền. Và rồi nó thấy nó. Mắt nhắm nghiền, môi thâm tím, làn da nhợt nhạt,tay chân bủn rủn. Người ta làm gì thể xác nó kia? Nó thấy xót xa cho chính cơ thể tiều tụy ấy. Những cái ống thọc vào mồm nó,hút ra những thứ dịch, thứ nước kinh khủng. Nó nghe thấy tiếng gào khóc của mẹ. Mẹ à? Mẹ đến với nó à? Rồi tiếng khóc tự trách bản thân của bố nó. Bố nó ư? Bố nó cũng biết thương nó sao?
Như có thứ gì đó chạy qua người, lôi kéo nó về thực tại. Nó thấy sức nặng của cơ thể mình. Nó dần dần hé mắt ra. Long thấy gương mặt nhỏ nhắn đẫm nước của mẹ. Long thấy cả đôi mắt đỏ ngầu của bố. Mẹ nó ôm nó thật chặt, như thể nó sẽ biến mất nếu như bà buông tay. Trong lòng nó rộn ràng và ấm áp lạ kì. Nó cũng khóc. Hối hận đan xen trong sự hạnh phúc. Long thấy mình thật trẻ con trong vòng tay mẹ. Lâu lắm rồi nó mới được khóc trong lòng mẹ. Lâu lắm rồi nó mới nhìn mẹ. Lâu, lâu lắm rồi ấy..
Nằm trên giường bệnh, Long ngoái đầu nhìn ra cửa sổ. Nó thấy nắng nhạt đang nhen nhóm những nụ hoa bé nhỏ. Cũng giống như những khoảng trống trong tâm hồn nó, đang được lấp dần bởi tình yêu thương. Có thể không được trọn vẹn nhưng lại làm nó thấy hạnh phúc. Có thể không đủ để nụ hoa chào đời nhưng cái nắng nhạt kia cũng đem chút ấm áp cho khu vườn. Nó không thể đòi hỏi một gia đình hoàn hảo hơn nhưng nó biết nó chiếm một vị trí trong gia đình ấy. Chợt, nó mỉm cười…
“Nhìn kìa,bầu trời như đang xanh hơn… “
- Gửi từ Minh Nguyễn email alwcour@
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.


