Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khoảnh khắc diệu kì

2014-08-07 01:02

Tác giả:


Blog Family - Cho đến tận bây giờ, nếu bạn hỏi tôi điều gì làm cho tôi hạnh phúc nhất? Tôi sẽ không ngần ngại mà rất tự tin trả lời rằng điều làm tôi hạnh phúc nhất là được nắm tay bố đi trên suốt con đường từ bến cảng về nhà năm đó. Cho dù trên người bố có bị thương nhưng bàn tay bố vẫn nắm lấy tay tôi không rời. Có bao nhiêu tiền bạc trên đời cũng không thể mua lại được khoảnh khắc đó. Khoảnh khắc tôi biết bố yêu tôi hơn bất kì điều gì trên đời.

***

Có bao giờ bạn tự hỏi hạnh phúc đối với mình là gì chưa? Hạnh phúc đối với tôi đơn giản chỉ là nhận được món quà mình yêu thích vào ngày sinh nhật. À ít ra điều này cũng đúng cho đến sinh nhật năm tôi 13 tuổi.

Gia đình tôi không khá giả gì. Đấy là cách nói hoa mĩ thôi chứ thẳng ra kinh tế nhà tôi ở cái mức nghèo và cận nghèo được nhà nước trợ cấp hàng tháng. Bố mẹ tôi là những người nông dân chân lấm tay bùn lại không được học hành, cả đời cứ quanh quẩn mãi với ba sào ruộng trồng lúa. Nhà nghèo, mẹ tôi lại bị hen suyễn, trong nhà có đồng nào lại bỏ hết ra mua thuốc cho mẹ và trả tiền học cho tôi. Việc tôi đi học như là cả một giấc mơ với bố mẹ: “Chúng ta không được đi học nên mới khổ thế này. Con có đi học, biết cái chữ may ra mới khá lên được. Vì vậy cố mà học nghe con!” Bố tôi nhẹ thở dài. Cái thở dài ấy mang bao nhiêu ưu tư, phiền muộn, bao sự mệt nhọc, khó khăn. Nhưng tôi khi đó còn quá nhỏ để hiểu hết được những điều ấy. Và cả cho đến bây giờ tôi cũng dám chắc mình đã hiểu hết được tình cảm chất chứa trong lời bố nói khi xưa hay chưa?

Tôi ham học và tôi học giỏi. Không hoàn toàn là do nghe lời bố, tôi đơn giản là thích học mà thôi. Đó luôn là niềm kiêu hãnh của bố mẹ tôi. Ừ thì ngoài điều đó ra, chúng tôi còn có gì để lấy làm kiêu hãnh đâu.



Tôi còn nhớ, năm tôi học lớp 7, thằng con trai trong lớp luôn tranh dành thứ hạng đầu bảng với tôi – Tiến có một bộ sách về khoa học rất hay. Tôi thích nó. Không, là vô cùng thích nó. Mắt tôi dường như cứ dính chặt lấy bộ sách mà thằng Tiến vô tình hay cố ý để lên bàn như một kiểu khoe khoang hợm hĩnh.

- Mày thích lắm hả? Muốn mượn không? – Thằng nhóc cười cười.

- Được chứ?

- Tất nhiên là không rồi. Nghĩ sao mà tao cho mày mượn. Thích thì về bảo bố mẹ mày mua cho. À, tao quên mất nhà mày làm gì có tiền mà mua đâu cơ chứ. Ha ha ha ha.

Tràng cười nhạo báng vang lên. Tôi đã nhầm. Giữa người giàu và người nghèo luôn có một khoảng cách. Nhất là giữa những thằng được coi là đối đầu nhau như tôi và Tiến thì khoảng cách đó lại càng xa vời. Có đôi khi, như bạn biết đấy, những thằng con trai mới lớn luôn có cái tôi rất cao và chính cái tôi đấy đã khiến nó nhiều phen khốn đốn.

- Tao sẽ bảo bố mua cho tao. Mày cứ chờ đấy. – Không hiểu sao lúc đấy tôi đã gào lên như thế và đi thẳng về chỗ ngồi của mình bỏ lại đằng sau thằng bạn kênh kiệu.

“Có một bộ sách về khoa học rất hay bố ạ. Nó kể về những phát minh vĩ đại. Chúng được tìm ra như thế nào? Ở đâu? Và cả những công thức lẫn nguyên lý chế tạo ra các loại máy móc nữa”. Đó là câu nói đầu tiên ngay khi tôi vừa đặt chân vào nhà. Mắt tôi sáng lên và miệng tôi thì nói như máy. Nhưng trái với sự háo hức của tôi, bố tôi chỉ lắc đầu:

- Số tiền còn lại trong nhà bố dành để mua thuốc cho mẹ rồi. Bệnh hen của mẹ ngày một nặng và vụ mùa thì còn chưa kịp tới.

Bữa đó tôi bỏ cơm. Một sự phản ứng lại cho lời từ chối của bố. Như đã nói. Khi đó tôi còn quá nhỏ để hiểu được bệnh hen nguy hiểm tới mức nào. Tôi chưa từng xin bố điều gì cả. Đây là lần đầu tiên tôi đòi bố mua cho tôi một món quà và món quà này là dành cho việc học của tôi, tôi đâu có đòi mua những thứ đồ linh tinh đâu. Nhưng tôi đã bị từ chối, một cách thẳng thừng. Có lẽ lời nói của tôi chưa đủ thuyết phục chăng?

Tôi đặt ra một “chiến thuật cho mình”. Bộ sách khoa học luôn vô tình lọt vào câu chuyện giữa tôi và bố mẹ. Tôi cũng hay nói bóng gió xa xôi về nó. Tôi hứa hẹn đủ điều, sẽ chăm chỉ hơn, học giỏi hơn. Tôi sẽ không xin thêm bất kì điều gì nữa cả. Tôi cam đoan mình sẽ làm được những gì nếu có nó. Hay thậm chí tôi đã từng tưởng tượng ra mình được lên báo với dòng tip: “Cậu bé và phát minh vĩ đại.” hoặc một thứ gì đại loại như thế.

- Sắp tới sinh nhật con rồi, hay bố coi như đây là một món quà sinh nhật được không?

Bố tôi chỉ ậm ừ trước tất cả mọi chuyện tôi đã làm: “Để bố suy nghĩ đã.”

Tôi vui vẻ. Đây là biểu hiện của việc đồng ý từ bố. Tôi thấy mình vô cùng hạnh phúc. Nhận được món quà mà mình yêu thích quả thật là một điều tuyệt vời vô cùng. Đêm đó trong lúc ngủ, tôi dám chắc là mình đã cười rất tươi.

***

Trong suốt mấy tuần sau đó, bố không hề nhắc gì về món quà. Tôi những tưởng bố đã quên mất rồi. Trên lớp mỗi khi thấy tôi, thằng Tiến luôn hỉnh mũi: “Sách đâu?” làm tôi rất muốn xông lên đấm vào mặt nó mấy phát. Tôi lại như vô tình nhắc tới cuốn sách khoa hoạc trong bữa cơm chiều hiếm hoi cả nhà được ăn cùng nhau vì dạo này bố cứ đi đâu về rất trễ. Có cái gì đó trông đáy mắt bố xao động, rất khẽ thôi nhưng đủ để cho tôi thấy sự mệt mỏi và thất vọng của người. Lúc này tôi mới nhìn kĩ bố. Bố bây giờ gầy hơn xưa rất nhiều, người đen nhẻm, mặt hốc hác. Nhất là đôi mắt. Những vết chân chim rõ nét lộ ra quanh khóe mắt khi bố cười và ánh mắt bố thì xa xăm tựa như không thấy đáy. Dạo này bố hay đau lưng, chân tay bố cũng thường xuyên bị tê cứng cứ phải để tôi và mẹ thay nhau đấm bóp. Bố không muốn mẹ con tôi thêm công thêm việc nên thường đuổi ra mỗi khi tôi tiến lại gần ông. “Bố không sao”. Bố luôn nói như thế và ông sẽ mỉm cười. Nụ cười hiền hậu như che đi mọi nỗi đau mà ông phải chịu làm cho mẹ con tôi yên lòng. Tôi biết bố rất đau. Nhiều đêm đâng yên giấc, tôi khẽ giật mình tỉnh dạy vì tiếng gường kêu cót két cùng tiếng rên khẽ vì đau của bố mỗi khi trở mình. Nhưng dù vậy, tôi chưa từng đặt ra câu hỏi trong đầu về việc hay đi về trễ và gần như kiệt sức mỗi khi về tới nhà của bố. Không. Không một lần nào tôi tự hỏi mình cả. Cho đến bây giờ tôi vẫn thấy mình ngu ngốc vô cùng vì điều đó.

Bố đã hứa đưa tôi đi mua quà vào ngày sinh nhật. Đó là lý do vì sao tôi mất ngủ cả đêm hôm trước. Tôi quá hồi hộp. Cảm giấc được cầm trong tay quyển sách mới còn thơm mùi mực là niềm ao ước của tôi cả mấy tháng trời nay. Ngày mai, tôi sẽ là cậu trai hạnh phúc nhất. Tôi tin chắc thế.

- Này, tao thấy bố thằng Huy đi làm cu li ở cảng đấy.

- Nhà nó không biết nghèo đến thế nào mà bố nó già khọm vậy còn đi làm cái việc nặng nhọc như thế. Sức đâu mà chịu cho nổi.

- Biết đâu. Sáng tao đi học qua thấy chú ý bị đánh cho bầm dập ở ngoài đó. Nghe đâu là làm rớt hàng của người ta hay sao đó. Ấy thế mà chú cứ bám chặt lấy gấu quần thằng cai, xin đừng cho chú nghỉ việc. Chẳng biết thằng Huy biết việc này không nhỉ?

- Mày ra mà bảo nó.

- Thôi đi. Tao không muốn dây vào mấy thằng học giỏi đâu.Chúng nó kiêu thấy ớn.

Choang. Cảm giấc như có cái gì đó vỡ tan trong tôi. Cái thứ thông tin kia tôi phải rất khó khăn để có thể tiếp nhận được. Không nghĩ ngợi gì nhiều, tôi ba chân bốn cẳng lao thẳng tới bến cảng bằng tất cả sức lực mà tôi có. Bố tôi làm sao có thể làm khuân vác ở đó chứ? Công việc vô cùng cực khổ mà với người luống tuổi như bố lại càng khổ cực bội phần. Nhà tôi dù có nghèo đến đâu đi chăng nữa tôi cũng mong bố khỏe mạnh. Làm ở đó đối với ông chẳng khác gì vắt kiệt sự sống đi từng ngày, làm sao bố tôi có thể chịu nổi.

Bố tôi ngồi đó, như một chú mèo nhỏ bị thương. Cả người ông cuộn lại như thể có vậy cơn đau mới giảm đi phần nào. Máu chảy ra từ đầu, từ những vết thương trên tay bố. Chiếc áo rách thấm máu như những họa tiết trang trí ghê rợn đánh thẳng vào trái tim tôi một nhát đau đớn. Sợ hãi. Tôi sợ vô cùng. Nước mắt cứ thi nhau chảy ra từ hốc mắt. Tôi chạy lại, không nói gì chỉ lẳng lặng xốc bố lên. Nhưng một thằng gầy gò mà yếu ớt như tôi nào đâu có đủ sức để mà làm được gì. Tôi để bố dựa lưng vào tường ở một chỗ sạch sẽ hơn. Chiếc áo đồng phục tôi buộc chặt lại miệng vết thương trên đầu bố.

- Tại sao vậy hả bố? Sao bố lại đi làm ở đây.

- Bố tôi không nói gì chỉ im lặng. Rồi bố khóc. Khuôn mặt nhăn nhúm lại vì đau, vì buồn và cả vì thương tôi. Tôi giơ tay nắm lấy tay bố và cho tới lúc đó tôi mới biết tay bố đang nắm chặt. Nắm chặt những tờ tiền nhàu nát.

Xin lỗi con, bố đã rất cố gắng. Đáng lẽ là đủ tiền rồi nhưng do bố bất cẩn làm rớt hàng của người ta. Ông chủ phạt. Món quà sinh nhật, chắc để dành lại năm sau. - Bố nói giọng nghẹn ngào.

Tôi lúc này mới nhận ra, bố làm tất cả đều vì tôi. Vì món quà mà tôi mong muốn có. Bố không quên, chỉ là bố đang cố gắng làm được điều đó. Tôi lại càng tự thêm trách bản thân mình.

- Bố xin lỗi và đã không làm được gì cho con.

Không bố ạ. Con không cần quà sinh nhật nữa. Con hết thích quyển sách đó rồi. Điều bố làm cho con vô cùng to lớn. Bố đã cho con có mặt trên đời này để con có ngày sinh nhật. Món quà như thế là quá đủ đối với con rồi. - Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nói được những lời như thế này.

Bố khẽ siết tay tôi thật chặt. Tôi rất muốn ôm bố vào lúc này nhưng tôi sợ làm bố đau và những vết thương trên người bố còn chưa khép miệng. Điều tôi có thể làm duy nhất vào lúc này là nắm lại đôi bàn tay gầy guộc đó thật chặt. Hai bố con tôi chưa bao giờ nắm tay nhau một cách thật sự cả, đây có lẽ là lần đầu tiên. Không ngờ một cái nắm tay lại mang nhiều cảm xúc như thế. Tôi chợt nhận ra mình vô cùng hạnh phúc. Bố mẹ tôi, những người có thể hi sinh tất cả vì tôi, dành mọi điều tốt đẹp nhất cho tôi hay thậm chí là hi sinh cả bản thân mình vì một thằng không hiểu chuyện như tôi. Tôi hạnh phúc vì mình luôn được bố mẹ yêu thương.

Vâng. Ngày hôm dó, ngày sinh nhật tuổi 13 của tôi, đúng như tôi đã nói, tôi là một cậu con trai hạnh phúc nhất. Dù cho không có quyển sách khoa học hay bất cứ một món quà nào.

Cho đến tận bây giờ, nếu bạn hỏi tôi điều gì làm cho tôi hạnh phúc nhất? Tôi sẽ không ngần ngại mà rất tự tin trả lời rằng điều làm tôi hạnh phúc nhất là được nắm tay bố đi trên suốt con đường từ bến cảng về nhà năm đó. Cho dù trên người bố có bị thương nhưng bàn tay bố vẫn nắm lấy tay tôi không rời. Có bao nhiêu tiền bạc trên đời cũng không thể mua lại được khoảnh khắc đó. Khoảnh khắc tôi biết bố yêu tôi hơn bất kì điều gì trên đời.
  • Cáo
Bài dự thi "Hạnh phúc vẫn đủ chỗ cho ta". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn để lại bình luận cuối bài viết tại website hoặc like và chia sẻ lại link bài viết từ trang fanpage facebook.com/yeublogviet

VIẾT ĐỂ CẢM NHẬN HẠNH PHÚC, LAN TỎA HẠNH PHÚC VÀ NHẬN NHỮNG GIẢI THƯỞNG HẠNH PHÚC! 


MỜI BẠN CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ TÌM HIỂU VỀ CUỘC THI VIẾT "HẠNH PHÚC VẪN ĐỦ CHỖ CHO TA"

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

back to top