Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hồi ký của người cha

2025-07-21 14:55

Tác giả: hungngo


blogradio.vn - “Là người cha, tôi không bắt con gánh những điều quá khứ. Nhưng tôi muốn gieo vào lòng nó một sự biết ơn lặng lẽ, một sự tỉnh thức về dòng chảy mình đang đứng trong đó – từ ông bà, cha mẹ, đến chính mình.

***

Viết trong những ngày tháng Tư nhiều xúc cảm...

Tháng Tư năm nay, cờ đỏ lại rợp trời. Trên chiếc tivi cũ đặt nơi góc nhà, hình ảnh buổi diễu binh kỷ niệm 50 năm ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam hiện lên trang trọng, hòa cùng tiếng nhạc hào hùng, từng bước chân quân đội vang vọng đều tắp. Tôi ngồi lặng người, tay lật chén trà, mắt dõi theo từng đoàn người tiến qua quảng trường miền Nam nắng gắt.

Trong sự rộn ràng ấy, tôi bỗng thấy thời gian như vỡ òa…

Năm ấy, 1975, khi tiếng súng ngừng, tôi đã 5 tuổi.

Tôi không phải là người lớn trong ngày đất nước thống nhất, nhưng đủ lớn để nhớ cái không khí kỳ lạ của ngày hôm đó – khi cả xóm đổ ra đường, người ôm người không cần lý do, khi tiếng loa ủy ban xã vang lên giữa trưa nắng mà ai cũng đứng lặng, có người khóc, có người cười. Mẹ tôi ôm tôi vào lòng, chỉ ra đường nói nhỏ: “Con nhớ ngày này nhé, mai sau lớn lên mới hiểu hết…”

Phải đến sau này tôi mới hiểu, ngày ấy – 30 tháng 4 – là ngày mà đất nước bước vào một chương mới. Và cũng từ đó, một thế hệ như tôi lớn lên bằng đôi chân trần và bầu trời rộng mở.

Giờ đây, tôi đã 55 tuổi. Có một mái nhà nhỏ, một công việc bình thường, một đứa con trai đang lớn dần, và một vai trò không thể từ chối: người cha.

Làm cha ở tuổi 55 không giống tuổi 30. Mình đã đi qua đủ lo toan, đã biết thế nào là giữ lửa, và hơn hết, hiểu giá trị của ký ức. Tôi không dạy con bằng những điều cao siêu. Tôi chỉ kể chuyện – về những ngày quê còn vất vả, về mảnh đất hình chữ S đã trả giá đắt để có được ngày yên bình.

Và trong ngày lễ diễu binh năm nay, khi con trai tôi – thằng bé lớp 11 cao gần bằng tôi – ngồi cạnh, nó bất giác hỏi: “Bố có nhớ gì không, hồi 30 tháng 4 đầu tiên ấy?”

Tôi gật đầu, cười nhẹ: “Bố nhớ. Nhớ cái cách mọi người ôm nhau mà không cần nói gì. Nhớ ánh mắt mẹ con – đôi mắt vừa khóc, vừa cười.”

“Bố ơi, ngày đó có giống trong phim không?”

Tôi ngẫm vài giây, rồi trả lời: “Giống ở cảm xúc. Còn phim chỉ là một phần thôi. Cái đáng nhớ nhất là sau ngày đó – người ta sống tiếp thế nào, có tha thứ, có xây dựng được không.”

Con tôi sinh ra trong thời bình, lớn lên giữa wifi và điện thoại thông minh. Nó không phải chứng kiến thiếu thốn, không nghe tiếng còi báo động, không đi chân đất tới trường. Nhưng điều đó không có nghĩa là nó không cần biết đến ký ức.

Là người cha, tôi không bắt con gánh những điều quá khứ. Nhưng tôi muốn gieo vào lòng nó một sự biết ơn lặng lẽ, một sự tỉnh thức về dòng chảy mình đang đứng trong đó – từ ông bà, cha mẹ, đến chính mình.

Tôi không biết bao năm sau nữa, đất nước sẽ thay đổi thế nào. Nhưng tôi mong, khi con tôi làm cha, nó cũng sẽ có một buổi sáng tháng Tư, ngồi bên con nó, lật lại những trang lịch sử như tôi hôm nay.

Và nếu lúc đó, giữa bao thứ hiện đại bủa vây, nó vẫn còn nhớ về ngày hôm nay – về buổi lễ diễu binh long trọng giữa lòng miền Nam nắng rực, về câu chuyện người cha kể trong căn nhà nhỏ yên ả – thì tôi tin rằng: tôi đã làm tròn vai một người cha của thời bình.

© hungngo - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Tình Yêu Ở Phía Bình Minh | Radio Tâm Sự

hungngo

tôi yêu thích sáng tác truyện

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.

Em thương anh, anh à

Em thương anh, anh à

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.

back to top