Gửi em - Người em chưa lớn của tôi!
2013-01-30 09:26
Tác giả:
14/01/2013
Gửi em - Người em chưa lớn của tôi!
Tôi biết em từ khi em còn trong bụng mẹ.
Ngày sinh em, mẹ bảo tôi dẫn các anh chị khác của em ra ngoài chơi. Từ lúc ấy, em bước vào cuộc sống của tôi.
Tôi là chị cả, hầu hết những việc vặt trong nhà tôi đều phải làm. Và trông em - cả 4 đứa em. Có thể nhiều người còn nhớ đến việc tôi bồng em chai cả một bên hông, đến những trận đòn oan vì em khóc, em nghịch hay bất cứ một lý do nào khác - nhưng tôi biết, em không nhớ điều đó.
Ngày em còn nhỏ, tôi thường nấu và đút bột cho em ăn. Tôi thích công việc đó bởi em không giống một vài đứa trẻ biếng ăn khác, em ăn rất ngoan và hơn hết, những lúc đó, phần thưởng của tôi là lớp bột cháy dính ở đáy nồi, nó ngon một cách lạ lùng. Lớn hơn một tí, tôi cho em ăn cơm. Khi người lớn hỏi em ăn được bao nhiêu, tôi luôn trả lời một cách hãnh diện rằng em ăn khá nhiều (thật ra đó là phần cả tôi và em ăn chung).
Tuổi thơ của tôi gắn liền với em, đi đâu tôi cũng phải đưa em đi cùng.

Ngày ấy, ti vi là một điều gì đó khá xa xỉ. Với một con bé 10 tuổi, đó là một thứ không cưỡng lại được. Mỗi khi đến nhà ai đó xem ti vi, tôi luôn khép nép, rón rén tưởng như nín thở để theo dõi. Rồi bỗng nhiên em khóc, em khóc ré lên làm tôi sực tỉnh, tôi cố dỗ dành, làm trò cho em nín nhưng em càng khóc to. Mọi người nhìn tôi với vẻ khó chịu ra mặt. Tôi luống cuống véo em một cái thật đau rồi ôm em chạy về nhà. Tôi thành người xấu trong mắt em.
Lần khác, tôi bế em ra ngoài chơi để mẹ làm việc, ra đến sân thì vấp phải khúc gỗ. Tay tôi sưng to, phải bó thuốc hơn một tuần... Sự kiện đó trong ký ức em, tôi lại là người xấu.
Em lớn hơn một tí, chập chững bước vào cuộc đời. Em bắt đầu có nhiều mối quan hệ, nhiều bạn bè, nhiều nỗi lo và nhiều trải nghiệm. Nhiều thứ như thế nên có đôi lúc em quên phía sau em là ba mẹ, là gia đình.
Em là con út, là niềm hi vọng của cả nhà. Tôi nhớ không biết bao lần mẹ ôm em nựng nịu nào là bác sĩ, nào là kỹ sư "của mẹ".
Em là con út nên được cưng chiều từ nhỏ. Tuổi thơ của em không vất vả như tôi và các anh chị khác của em.
Tôi, chị cả của em, sinh ra trong một gia đình không mấy khá giả. Ước mơ lớn lên thành tài để giúp đỡ gia đình.
Tôi mò mẫm học hết lớp này đến lớp khác.
Ngày tôi trượt Đại học, tôi khóc vì buồn.
Ngày tôi đâu Đại học, tôi khóc nhiều hơn... vì lo.
Đi học, tôi không dám đòi hỏi gì nhiều. Tiền gia đình cho chỉ đủ tiêu một cách dè sẻn, nếu muốn mua gì thì phải nhịn ăn bù vào. Tôi nhớ có lần tôi ăn mì tôm nguyên một tháng, ki cóp từng đồng để dành mua quà cho cả nhà.
Với mỗi món quà, tôi đều dồn hết tình cảm và tâm huyết vào đấy.
Em có những người bạn rất tốt, rất có điều kiện. Anh chị của bạn có thể tặng em họ một cái Iphone hay bất cứ một món quà nào khác đắt tiền hơn mà không chút suy nghĩ. Trong khi đó, em thích một đôi giày, một món đồ nhỏ nhoi nhưng chị của em lại tặng em một món đồ khác, rẻ tiền hơn mà phải đắn đo rất nhiều.
"Anh chị nhà mình bèo quá" em nhỉ?
Tôi đi làm gia sư. Mặc dù lương không cao nhưng nó cũng giúp tôi xoay sở phần nào. Có nhiều lúc, tôi thấy mình dại và thấy tiếc khi bỏ những buổi học của các thầy ngoài Hà Nội vào dạy, chỉ để kiếm 30 nghìn đồng. Nhưng không sao, tôi chấp nhận. Vì tôi còn nhiều điều phải lo.
Tết, ngày lễ lớn nhất trong năm.
Lúc còn nhỏ, đó là ngày được mặc đồ đẹp, được ăn ngon và đi chơi thỏa thích mà không phải lo đến bài vở hay bất cứ điều gì. Khi lớn hơn, chắc chắn sẽ có nhiều điều phải lo hơn. Ngày tết, mẹ tôi phải lo rất nhiều việc nên không dư giả nhiều. Mẹ mừng tuổi chị em tôi rất ít. Tôi thì không sao nhưng tôi nghĩ các em còn đang tuổi ăn, tuổi chơi... Tôi lì xì em 200k, số tiền đó đối với tôi khá lớn, vì tôi phải vất vả để làm ra nó, vì chưa ai mừng tuổi tôi nhiều như thế... Nhưng hình như nó còn "bèo" quá, không đủ vài phút vui của em.
Tôi không biết từ đâu em gắn vào thú vui đó, chỉ biết rằng đôi lúc nó đã đánh cắp linh hồn em, và làm tổn thương những thành viên trong gia đình tôi.
Tôi thực sự lo cho em rất nhiều.
Rồi em cũng bước chân vào giảng đường. Tôi và cả gia đình tôi mừng cho em.
Tôi lo cho em từ việc nộp hồ sơ, nhập học, mua cho những vật dụng đầu tiên để em bước vào đời sống sinh viên (những điều mà trước kia tôi phải tự làm).
Đến thời điểm này, tôi mừng và bắt đầu lo cho cuộc sống của em, từ học phí, sinh hoạt phí đến những vấn đề khác. Tôi luôn lo không biết em đã quen với cuộc sống mới chưa, không biết chương trình mới nặng như vậy em có theo kịp không, không biết em có đủ quyết tâm để đi đến thành công không...
Đó là trách nhiệm của một người chị - tôi biết. Và em, chỉ nhận.
Không biết em có nghe câu tục ngữ "Chị ngã em nâng" bao giờ chưa? Và em có thắc mắc tại sao không phải là "em ngã chị nâng" không?
Em là con út, em được đón nhận sự quan tâm của tất cả mọi người. Nhưng cuộc sống ngoài sự đón nhận còn là Cho đi. Có thể đối với em bạn bè rất quan trọng, là nguồn đồng cảm, nguồn vui. Bạn bè có thể tặng cho em những món quà đắt tiền, có thể chơi cùng em tới bến. Và ngược lại, em cũng hết lòng vì bạn bè...
Có bao giờ em cũng nghĩ như vậy về gia đình không? Có bao giờ em nghĩ đến những gì gia đình đã làm, đã cho em? Có bao giờ em nghĩ tại sao tôi lúc nào cũng tiết kiệm, cũng "keo"?
Tôi biết, bạn rất quan trọng với cuộc sống của mỗi người, nhưng bạn không thể làm những việc mà gia đình đã làm cho em.
Sinh nhật em, em muốn thế này thế nọ, em giận hờn, em trách móc... Nhưng, em có nhớ ngày sinh nhật của ba mẹ mình không? Em đã từng làm gì để họ vui chưa?...
Thế nào là vui nhỉ?
Với tôi, vui là khi em ăn được nhiều, là khi em cười một cách hồn nhiên, là khi em quyết tâm học hành, là khi nhận con thỏ màu hồng nhân dịp sinh nhật ngày xưa ấy. Không biết đó có phải là món quà đầu tiên và cuối cùng em tặng tôi không nhưng tôi rất nhớ, và sẽ không quên. Hai chị em... hai con thỏ, một trắng một hồng...
Dường như càng lớn người ta càng có ít thời gian để quan tâm đến nhau hơn thì phải. Em cần tiền, em nhắn tin - một câu gọn lỏn. Đến ngày mà chưa gửi tiền, em nhắn tin, cũng một câu. Tôi cun cút đi gửi. Gửi xong nhắn tin lại cho em. Có khi em chẳng buồn trả lời. Nhận tiền xong, em không một lời thông báo - cảm ơn ư? e rằng xa xỉ.
Một lần em gọi cho tôi, hỏi được vài câu, em nói gửi tiền thêm cho em. Tôi lặng đi một giây. Trong giây phút đó, tôi tự trả lời cho mình câu hỏi làm thế nào để có số tiền ấy? và khi nào thì có thể gửi cho em?... Tôi trả lời em: "Ừ...... Vậy thôi nha." - Và, tôi lại thành người xấu trong mắt em. Đối với em, tất cả những gì tôi làm chỉ gói gọn trong từ ấy "ừ, thôi nha". Em không quan tâm vì sao tôi ngập ngừng, vì sao tôi không nói tiếp. Cũng như em chưa bao giờ hỏi xem tôi sống thế nào, học hành ra sao, tôi có khó khăn về tài chính không...
Đôi lúc tôi nghĩ em tàn nhẫn với tôi quá. Câu nói "Chị nhà mình bèo quá!" khi em so sánh tôi - một cô sinh viên với chị của bạn em - một chủ cửa hàng nào đó mãi mãi không thể nào ra khỏi ký ức tôi.
Nhưng thôi, vì em còn nhỏ dại, em chưa hiểu chuyện. Vì em là con út, em không có 4 đứa em khi mới 8 tuổi. Hơn hết, vì em là em tôi nên tôi không trách em.

Nhưng em à, cuộc sống không phải ai cũng là anh, là chị, là gia đình của em. Cuộc sống rất khắc nghiệt. Nó có thể dạy em nhiều bài học nhưng em phải trả giá đắt. Hãy học nói lời "cảm ơn", "xin lỗi" và kiên cường trước sóng gió em nhé.
P/S: Em không là anh, là chị nhưng em là con, là em trong gia đình.
- Gửi từ Hằng Nguyễn - hangnguyendaklak@
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.



