Gió ơi! Mang yêu thương về với mẹ của ta này!...
2011-04-08 10:44
Tác giả:
Blog Việt
“Ngoài Hà Nội đang có dịch sốt phát ban. Chú ý sức khỏe nghe con… ... nhớ ăn uống đầy đủ. Chuẩn bị có đợt lạnh, phải mắc ấm nghe không…”
Mẹ luôn lo lắng cho con từng chút một... như thế, luôn luôn và mãi mãi như thế...
Tắt máy, 56 giây...
56 giây... cho một cuộc điện thoại con mong mỏi mấy ngày nay. Con đã tự mình kết thúc chỉ trong vòng 56 giây và cũng chẳng có lấy một lời hỏi han tới mẹ. Con gái mẹ vô tâm quá! Mong chờ và dự định kể thật nhiều chuyện cho mẹ nghe nhưng lại thôi. Con gái mẹ lại ngại thể hiện tình cảm nữa rồi. Và cũng chỉ vì, con đang sốt phát ban - một căn bệnh không nguy hiểm nhưng chừng ấy thôi cũng đủ làm mẹ lo lắng lắm! Con sợ nếu tiếp tục nói chuyện con sẽ không giấu nổi nước mắt mình, giấu nổi những cô đơn, nhung nhớ... con sợ mẹ biết con đang ốm. Và vì đơn giản, con không muốn làm mẹ lo. Mẹ đã có quá nhiều sầu não rồi, phải không mẹ? Xoay chiếc điện thoại cũ kỹ trên tay, con đặt nhẹ xuống gối khẽ thở dài...
Hai năm, con học xa nhà - cũng là hai năm con luôn làm mẹ lo lắng. Những bỡ ngỡ của cuộc sống lần đầu tiên xa nhà con cũng đã dần quen và thích nghi được. Cho dù không tránh khỏi những lúc chạnh lòng, buồn tủi, nhớ da diết những yêu thương mà trước đây khi ở nhà con đã vô tình không nâng niu chúng... Sẽ chẳng ai nấu cơm cho con lúc con đi học về mà thay vào đó, con tất tưởi ra chợ rồi nấu qua quýt bữa trưa cho kịp giờ học chiều. Sẽ chẳng ai quạt cho con ngủ lúc trời nóng, mất điện. Cũng sẽ chẳng ai nhắc con quàng khăn kẻo lạnh, chỉ đến khi gió lùa tê tái con mới vội vã choàng...

Chao ôi, ngay lúc này đây con thèm được mẹ xoa xoa, vỗ vỗ vào lưng quá! Con muốn bé lại mà lăn vào lòng mẹ, cuộn tròn mà ngủ. Bình yên đến lạ! Những lúc ốm thế này con lại được dịp làm nũng mẹ rồi. Con nhớ những lúc con buồn, con hay tự ti mẹ cũng thường xoa xoa vào lưng con như thế, như để khích lệ: con gái của mẹ phải mạnh mẽ lên! Con cứ nghĩ yêu thì phải đi kèm với những thứ xa hoa, bóng bẩy. Nhưng đấy, thương yêu cũng thật giản đơn, mộc mạc phải không mẹ?! Thế rồi, lòng con se lại... để mặc cho nhung nhớ dắt díu ùa về...
Con nhớ mấy tháng trước- những tháng cuối năm bận rộn cũng là lúc con bước vào kỳ thi kết thúc học phần, và cũng là lúc con phải nhập viện vì sốt xuất huyết. Mê man trong cơn sốt cao, mới kịp mở mắt con phát hiện ra mẹ đang đứng ở cửa. Con biết mẹ đã bắt xe đi trong đêm để đến với con sớm nhất. Đôi mắt thâm, sâu của mẹ chẳng dối được con đâu. Con muốn bật ngay dậy nhưng mà mệt quá! Trong cái khoảnh khắc chập chờn, mơ hồ ấy con vẫn kịp nhận ra dòng nước mắt chảy dài trên đôi gò má gầy guộc, gió sương của mẹ. Mẹ đã khóc vì thương cho đứa con bé bỏng của mẹ, khóc vì sợ con hao gầy, xanh xao. Những giọt nước mắt kia mẹ đã không kịp ngăn lại, vội quay mặt tránh ánh nhìn có phần đờ đẫn vì mệt mỏi của con. Nhìn mẹ khóc, lòng con đau nhói. Nước mắt mẹ chảy ra ngoài, còn con lại giấu nước mắt vào trong, xót xa lắm...! Cho đến khi không chịu được, con quay mặt vào tường dấm rứt, sụt sùi... Cũng từ lần ấy con tự nhủ sẽ không bao giờ ốm nữa...
Mẹ chẳng được học nhiều. Nhưng con luôn tự hào, kính phục mẹ. Trong mắt con gái, mẹ tuyệt vời lắm! Nhà mình nhiều đời nay làm nông nghiệp. Có lẽ vì thế mà đặc điểm từng loại cây trồng, cách chăm sóc như thế nào cho đạt hiệu quả mẹ đều nắm rõ. Chẳng thế mà mấy bác trong xã cứ nhờ mẹ tư vấn suốt đấy thôi. Chẳng thế mà con được dịp vênh mặt lên với lũ nhóc cùng trang lứa. Không những thế mẹ còn như một nhà khí tượng thủy văn tài tình. Không phải mẹ biết ngôi sao trên trời kia tên gì, xuất sứ ra sao mà chỉ bởi đơn giản mẹ có thể biết được liệu trời có mưa bão, thời tiết có thuận lợi cho cấy cày hay không mà thôi. Con tự hào về mẹ lắm, mẹ biết không? Nhìn những luống rau xanh mướt, ruộng lúa nặng trĩu bông, con biết chứa đựng trong đó là biết bao nhiêu nhọc nhằn, vất vả... của mẹ. Đáp lại con chỉ biết cố gắng học tập. Ấy vậy mà cũng có lúc con làm mẹ phải phiền lòng nhiều chỉ vì cái thói ham chơi và tính tình con có phần bướng bỉnh... Nhìn nụ cười móm mém và đôi bàn tay hãy còn vương bùn đất lau đi những giọt nước mắt hạnh phúc khi hay tin con đỗ đại học, con biết mẹ vui lắm. Khuôn mặt mẹ hao gầy, đen nhẹm nhưng nhìn đôi mắt long lanh, bừng sáng của mẹ, lần đầu tiên con thấy mình sống-không-vô-dụng. Con hân hoan bao nhiêu thì mẹ còn hoan hỉ gấp bội. Mẹ tất bật chuẩn bị cho ngày con đi học xa nhà. Con biết từ nay, đôi vai gầy của mẹ sẽ trùng xuống bởi lo toan và cuộc sống mưu sinh hơn trước rất nhiều...
***
Con nhớ bát cơm chan canh cua mẹ nấu.
Con nhớ nồi sáo ếch mẹ làm.
Con nhớ chiếc khăn len mẹ đan.
Con nhớ bím tóc hai bên xinh xinh mẹ vẫn thường tết cho con. Sao lúc ấy con lại đỏng đảnh, chẳng chịu cho mẹ tết nhỉ?!
...
Con nhớ những trưa hè lăn lưng cho mẹ gãi rôm.
Con nhớ câu hát ầu ơ mẹ ru lúc con nhỏ xíu...

Chẳng phải những món ăn đắt tiền, thức đồ sang trọng nhưng chao ôi chúng làm con chông chênh... nhớ. Chỉ là con cua, con ếch mẹ tranh thủ bắt khi làm đồng cũng đủ cho con khôn lớn, phổng phao từng ngày. Chiếc áo len cũ của mẹ, mẹ không dùng nữa mà tháo ra đan cho con chiếc khăn choàng ấm áp. Bây giờ con không quàng nó nữa rồi nhưng trong góc tủ quần áo của con, chiếc khăn ấy vẫn luôn được xếp gọn gàng. Con vẫn có thói quen cất giữ những vật quan trọng đối với con như thế!
Cho con gửi tới mẹ lời cảm ơn này!...
Cảm ơn mẹ - đấng sinh thành đã cho con sự sống trên cõi đời này.
Cảm ơn mẹ đã lo lắng, chăm sóc cho con khôn lớn như ngày hôm nay.
Cảm ơn những thương yêu mà mẹ luôn dành cho con, cho những đứa con của mẹ để con biết tình mẫu tử thiêng liêng, đẹp đẽ nhường nào.
Cảm ơn mẹ... vì mẹ đã là mẹ của con.
Con biết đi hết cuộc đời này con vẫn sẽ mãi là đứa con gái bé bỏng của mẹ. Sẽ chẳng ai đong đếm được tình mẫu tử vì nó mênh mông lắm...
Hà Nội - mùa hoa sưa tinh khiết, hoa ban nở tím cả góc trời. Bật tung cửa sổ đã khép mấy ngày nay, con đưa tay hứng gió. Gió ơi đừng vội, mang yêu thương về với mẹ của ta này. Con gái mẹ chẳng biết nói Con Yêu Mẹ đâu. Có ai đó đã từng nói rằng: “Yêu thương phải bằng trái tim, không phải từ lời nói. Tình yêu có thể nói bằng lời là một tình yêu chưa đủ lớn!” Nhưng con sẽ chẳng giữ yêu thương mãi thế này đâu. Con nhờ gió mang về cho mẹ, nhờ gió quấn quýt thương yêu bên mẹ. Xa nhà nhưng trái tim con luôn hướng về nơi ấy - nơi ấy có người mẹ tảo tần, lam lũ của con. Gió hãy hôn lên tóc mẹ, hôn lên đôi mắt mẹ giùm ta! Bay đi, nhé!...
By: H3T.
- Gửi từ email Thuy Hoang - hoangthuyhvnh@
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

Click chuột để trở thành Fan của Blog Việt, bạn sẽ thấy nhịp sống Blogging mang tiếng đồng điệu với bản thân mình...
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.


