Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giai điệu của Cm

2024-04-10 18:40

Tác giả: Ser


blogradio.vn - Để... nó nhớ đã, những lần ít ỏi của những buổi chiều, hoàng hôn vừa khuất sau rặng tre già cỗi, rặng tre già như những chiếc lược chải mây một nữa trời một nữa làm cho ánh chiều tà chiếu xuống. Ba ngồi dưới hiên nhà, nách kẹp cây ghi-ta cũ mèm, từng nốt lên lên xuống xuống mà chẳng hề cất tiếng hát.

***

Mặc dù thời gian thay đổi qua từng ấy năm, đôi khi nhớ ba, nó cũng thường ngồi đàn nhưng không được hay như ba, và cứ thế giống như ba ngồi bên cạnh nó. Ờ, cái nỗi nhớ bỗng dưng chực trào, nhiều năm ba cũng gần như nhạt nhòa trong kí ức của nó.

Nó ngồi ở trước hè, nghe chiếc loa rè rè mà ba vừa sửa vài hôm trước đang chạy băng cát-xét vang bài hát màu hoa đỏ,... Mọi lúc ba thường lấy cây đàn ghi-ta classic cũ, vừa đệm vừa hát - như một nhạc sĩ "nhân dân" thực thụ. Mặc dù cuộc sống đã hiện đại lắm, kết nối bluetooth là nó có thể mở nhạc ầm trời cho cả xóm nghe đến đêm ba mươi tết, nhưng ba ít khi nghe nhạc kiểu đấy!

Để... nó nhớ đã, những lần ít ỏi của những buổi chiều, hoàng hôn vừa khuất sau rặng tre già cỗi, rặng tre già như những chiếc lược chải mây một nữa trời một nữa làm cho ánh chiều tà chiếu xuống. Ba ngồi dưới hiên nhà, nách kẹp cây ghi-ta cũ mèm, từng nốt lên lên xuống xuống mà chẳng hề cất tiếng hát.

Nó giống ba thường có những buổi chiều đầy tâm trạng, cảm xúc nó lâng lâng da diết, như trôi tuột thứ gì đó, cần giai điệu để thăng hoa chút ít.

Những buổi chiều tối, ba thường ngồi trước hè, ôm cây ghi-ta lục lọi từng hợp âm cũ, mới, xen kẽ lẫn nhau, rãi ở đâu ở đấy lại vang lên từng giai điệu mùi mẫn, đến tối hù mới quay vào nhà. Trước khi đàn, giống những người sành sõi nhạc, ba dạo mấy điệu nó chẳng rõ, tụi nó được mix bass giữa điệu slow fox - valse với nhau, đôi lúc là hai âm chập lại rồi tách ra trong vắt mà ba vẫn hay gọi là bolero cổ.

Nó ngồi bên trái lùi sâu về phía sau lưng ba, chẳng làm gì, thơ thẩn nhìn tấm lưng rộng với mặc áo ba lỗ, đôi lúc có những chiếc áo cũ mèm, xể cổ, hay đơn giản là có vài vết "thương tích" của tàn thuốc, ông vẫn kiên trì mặc. Chiếc lá mướp hòa cùng với màn đêm tối mờ dần... Tụi nó nghe hết giai điệu buồn này tới giai điệu sầu não kia.

Lần theo như trí nhớ, ba bấm toàn những nốt khó nhằn, capo thời này làm gì sánh được với đôi bàn tay có từng ngón dẻo dai đầy khí lực? Ba nói đó là fa trưởng nhưng "rừng" đấy. Rồi lại phủ phê những hợp âm "rừng" loải choãi theo sau. Rê nhấp, phẩy quạt đến đâu là ánh mắt con nít sáng rực đến ấy.

Thời ấy, âm nhạc là để vơi đi những ngày xa nhà, đâu có cần gì kỹ thuật hay đúng điệu, mấy nốt ấy học lỏm người đi trước, miễn là nó chẳng quá cách xa âm thanh gốc là hát được cả chục bài khỏi phải trăn trở. Cây đàn đầu tiên - thứ tài sản quý giá nhất của ba thời trẻ là cây măng-lô-sư đoàn tặng nhân dịp ba tròn hai mươi bốn cái xuân xanh.

Ba nói lúc ấy quý như vàng, ngày nào cũng tranh thủ dậy sớm tập, lúc doanh trại có liên hoan, ba đảm nhiệm đệm cho anh em hát, cứ thế mà lửa trại liên hoan cháy suốt đêm, hết củi thì thêm, hết bài để hát thì mới quay về. Ba nói mấy lần bị sư đoàn xuống kiểm tra bất chợt, thì anh dũng - trung đoàn trưởng lại bị mắng té tát: "anh làm thủ trưởng mà anh chẳng quản lí được lính láng hử, hử, thế mà anh cứ đòi đi b'lao làm kiểm lâm trưởng trên đấy hử". Cứ vài lần thế là anh em lại bị phạt, ôm lỉnh khỉnh đồ đứng giữa cái rét căm căm của rừng mù sương đến rạng sáng mới được vào phòng.

Thế mà tiểu đội của ba liều lắm, cứ quậy phá hoài, đến trái đạn cũng mang đi ném rồi chạy xuống hào núp. Mấy lần trốn khỏi doanh trại đi vũ trường quậy sáng đêm, cả trung đội đi tìm, lúc ấy ai cũng bị phạt. Bình - khôi - minh - thành - phong - những người đồng chí vạ lây anh em, tối đó họ không ngủ mà trực cổng trại tới sáng, thế mà cũng vác cây măng-lô ra hát hò! Ông thủ trưởng lắc đầu nguầy nguậy.

 

"chân lí thuộc về mọi người,

Không chịu sống đời nhỏ nhoi,

Xin hát về bạn bè tôi những người sống vì mọi người,

Ngày đêm canh giữ đất trời, rạng rỡ như rừng mai nở,… mùa xuân"

 

Tự nhiên nó lại khóc, giọng ba cũng nghèn nghẹn nghe chẳng rõ lời, hợp âm đô thứ kết thúc bài hát, hòa tan trong đêm đen chỉ để lại một vết hằn trong trí nhớ của ba.

Cây đàn được móc lên, sợi dây treo lấy từ dây rút quần thoòng qua đầu cần đàn rồi buộc lại, treo vắt vẻo dưới cây đinh sắt hoen gỉ.

Trong một góc nhà, mỗi khi trời sáng lên, cây ghi-ta mòn phím lại được lấy xuống, cái khăn lụa mỏng lau đi lau lại lớp bụi trên thân, bụi trên lược đàn... Lại ấy!... Chiều nay thể nào ba cũng ôm nó, kể mấy chuyện của đời lính sa trường cho mà nghe.

Bắt đầu bằng những giai điệu của đô thứ!

© Ser - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Khi Yêu Chính Mình, Điều Tốt Đẹp Nhất Định Sẽ Đến | Radio Chữa Lành

Ser

Một ly cocktail là một câu chuyện, nhưng nó có chung một đặc điểm, mỗi ly đều có đường

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top