Giai điệu của Cm
2024-04-10 18:40
Tác giả:
Ser
blogradio.vn - Để... nó nhớ đã, những lần ít ỏi của những buổi chiều, hoàng hôn vừa khuất sau rặng tre già cỗi, rặng tre già như những chiếc lược chải mây một nữa trời một nữa làm cho ánh chiều tà chiếu xuống. Ba ngồi dưới hiên nhà, nách kẹp cây ghi-ta cũ mèm, từng nốt lên lên xuống xuống mà chẳng hề cất tiếng hát.
***
Mặc dù thời gian thay đổi qua từng ấy năm, đôi khi nhớ ba, nó cũng thường ngồi đàn nhưng không được hay như ba, và cứ thế giống như ba ngồi bên cạnh nó. Ờ, cái nỗi nhớ bỗng dưng chực trào, nhiều năm ba cũng gần như nhạt nhòa trong kí ức của nó.
Nó ngồi ở trước hè, nghe chiếc loa rè rè mà ba vừa sửa vài hôm trước đang chạy băng cát-xét vang bài hát màu hoa đỏ,... Mọi lúc ba thường lấy cây đàn ghi-ta classic cũ, vừa đệm vừa hát - như một nhạc sĩ "nhân dân" thực thụ. Mặc dù cuộc sống đã hiện đại lắm, kết nối bluetooth là nó có thể mở nhạc ầm trời cho cả xóm nghe đến đêm ba mươi tết, nhưng ba ít khi nghe nhạc kiểu đấy!
Để... nó nhớ đã, những lần ít ỏi của những buổi chiều, hoàng hôn vừa khuất sau rặng tre già cỗi, rặng tre già như những chiếc lược chải mây một nữa trời một nữa làm cho ánh chiều tà chiếu xuống. Ba ngồi dưới hiên nhà, nách kẹp cây ghi-ta cũ mèm, từng nốt lên lên xuống xuống mà chẳng hề cất tiếng hát.
Nó giống ba thường có những buổi chiều đầy tâm trạng, cảm xúc nó lâng lâng da diết, như trôi tuột thứ gì đó, cần giai điệu để thăng hoa chút ít.
Những buổi chiều tối, ba thường ngồi trước hè, ôm cây ghi-ta lục lọi từng hợp âm cũ, mới, xen kẽ lẫn nhau, rãi ở đâu ở đấy lại vang lên từng giai điệu mùi mẫn, đến tối hù mới quay vào nhà. Trước khi đàn, giống những người sành sõi nhạc, ba dạo mấy điệu nó chẳng rõ, tụi nó được mix bass giữa điệu slow fox - valse với nhau, đôi lúc là hai âm chập lại rồi tách ra trong vắt mà ba vẫn hay gọi là bolero cổ.

Nó ngồi bên trái lùi sâu về phía sau lưng ba, chẳng làm gì, thơ thẩn nhìn tấm lưng rộng với mặc áo ba lỗ, đôi lúc có những chiếc áo cũ mèm, xể cổ, hay đơn giản là có vài vết "thương tích" của tàn thuốc, ông vẫn kiên trì mặc. Chiếc lá mướp hòa cùng với màn đêm tối mờ dần... Tụi nó nghe hết giai điệu buồn này tới giai điệu sầu não kia.
Lần theo như trí nhớ, ba bấm toàn những nốt khó nhằn, capo thời này làm gì sánh được với đôi bàn tay có từng ngón dẻo dai đầy khí lực? Ba nói đó là fa trưởng nhưng "rừng" đấy. Rồi lại phủ phê những hợp âm "rừng" loải choãi theo sau. Rê nhấp, phẩy quạt đến đâu là ánh mắt con nít sáng rực đến ấy.
Thời ấy, âm nhạc là để vơi đi những ngày xa nhà, đâu có cần gì kỹ thuật hay đúng điệu, mấy nốt ấy học lỏm người đi trước, miễn là nó chẳng quá cách xa âm thanh gốc là hát được cả chục bài khỏi phải trăn trở. Cây đàn đầu tiên - thứ tài sản quý giá nhất của ba thời trẻ là cây măng-lô-sư đoàn tặng nhân dịp ba tròn hai mươi bốn cái xuân xanh.
Ba nói lúc ấy quý như vàng, ngày nào cũng tranh thủ dậy sớm tập, lúc doanh trại có liên hoan, ba đảm nhiệm đệm cho anh em hát, cứ thế mà lửa trại liên hoan cháy suốt đêm, hết củi thì thêm, hết bài để hát thì mới quay về. Ba nói mấy lần bị sư đoàn xuống kiểm tra bất chợt, thì anh dũng - trung đoàn trưởng lại bị mắng té tát: "anh làm thủ trưởng mà anh chẳng quản lí được lính láng hử, hử, thế mà anh cứ đòi đi b'lao làm kiểm lâm trưởng trên đấy hử". Cứ vài lần thế là anh em lại bị phạt, ôm lỉnh khỉnh đồ đứng giữa cái rét căm căm của rừng mù sương đến rạng sáng mới được vào phòng.
Thế mà tiểu đội của ba liều lắm, cứ quậy phá hoài, đến trái đạn cũng mang đi ném rồi chạy xuống hào núp. Mấy lần trốn khỏi doanh trại đi vũ trường quậy sáng đêm, cả trung đội đi tìm, lúc ấy ai cũng bị phạt. Bình - khôi - minh - thành - phong - những người đồng chí vạ lây anh em, tối đó họ không ngủ mà trực cổng trại tới sáng, thế mà cũng vác cây măng-lô ra hát hò! Ông thủ trưởng lắc đầu nguầy nguậy.
"chân lí thuộc về mọi người,
Không chịu sống đời nhỏ nhoi,
Xin hát về bạn bè tôi những người sống vì mọi người,
Ngày đêm canh giữ đất trời, rạng rỡ như rừng mai nở,… mùa xuân"
Tự nhiên nó lại khóc, giọng ba cũng nghèn nghẹn nghe chẳng rõ lời, hợp âm đô thứ kết thúc bài hát, hòa tan trong đêm đen chỉ để lại một vết hằn trong trí nhớ của ba.
Cây đàn được móc lên, sợi dây treo lấy từ dây rút quần thoòng qua đầu cần đàn rồi buộc lại, treo vắt vẻo dưới cây đinh sắt hoen gỉ.
Trong một góc nhà, mỗi khi trời sáng lên, cây ghi-ta mòn phím lại được lấy xuống, cái khăn lụa mỏng lau đi lau lại lớp bụi trên thân, bụi trên lược đàn... Lại ấy!... Chiều nay thể nào ba cũng ôm nó, kể mấy chuyện của đời lính sa trường cho mà nghe.
Bắt đầu bằng những giai điệu của đô thứ!
© Ser - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Khi Yêu Chính Mình, Điều Tốt Đẹp Nhất Định Sẽ Đến | Radio Chữa Lành
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






