Đừng lùi bước dẫu đời nhiều khó khăn
2020-05-05 01:20
Tác giả:
Nguyễn Phạm Thế Vinh
blogradio.vn - Sai lầm, gian nan, khó khăn luôn là một phần không thể thiếu của tuổi trẻ, hay giữ cái đầu vừa tỉnh táo vừa mộng mơ để bước qua tất cả những cảm xúc ấy bởi chúng ta luôn có gia đình đứng phía sau, sẵn sàng giang tay đón chúng ta trở về dù là nhà vô địch hay kẻ thua cuộc.
***
Có lẽ trong đời mỗi con người, ai cũng có những khoảnh khắc đáng nhớ đến nỗi nó như hằn sâu vào tâm trí đến cuối cuộc đời cũng không thể nào quên được. Với tôi đó là ngày sắp sửa vali, chuẩn bị khăn gói vào thành phố học đại học. Khi biết điểm chuẩn, biểt mình đậu đại học, đậu ngôi trường mà ngay cả những ngày ôn thi mệt mỏi nằm gục xuống bàn tôi cũng chiêm bao thấy, khoảnh khắc đó tôi như muốn thét lên cho cả thế giới biết.
Thế nhưng cái mừng chẳng được bao lâu thì nỗi lo đã vừa kịp ập đến. Bầy gà không bao nhiêu con mà lúc nào cũng khọt khà khọt khẹt, mấy gốc đu đủ của gia đình rồi cả cái tuổi già ngay trước mắt của ba mẹ, làm sao có thể gánh nỗi thằng con nay mai sắp sửa lên Sài Gòn ăn học. Bao nhiêu thứ phải lo nào là học phí, nào là tiền ăn, tiền ở, tiền đi lại... Nghĩ đến đó, trong đầu tôi thoáng có ý định chùn bước thì chiều lại, trong bữa cơm dường như mẹ đọc được những gì thằng con đang nghĩ nên rào ngay: “ Mai mốt gì là lên xe rồi, lên đó ráng mà học hành cho kịp bạn kịp bè nghe con. Bữa giờ má biết mày nghĩ gì hết, tao già thì gài nhưng mẹ lo cho chị được thì mẹ cũng lo cho con được. Thấy mày học hành cũng sáng dạ nên có khổ cỡ nào tao cũng ráng lo”.
Rồi ngày nhập học cũng đến. Dẹp hết qua một bên, trong lòng tôi cũng thấy háo hức như ai. Háo hức chứ sao không, mười tám tuổi đầu 2 nới từng đặt chân đến là quê nội quê ngoại nay mai sắp sửa tới thành phố sôi động nhất nhì cả nước, không háo hức sao được. Ba tôi thì khác, ba lo sáng đó lên tới bến xe không ai đón tôi, cứ loay hoay, lớ ngớ rồi bị lừa gạt. Ba gọi điện thoại hết người này đến người kia, từ bà cô bà dì nào đó trong Sài Gòn của ba, rồi mấy ông bạn cựu chiến binh, mấy ông bạn chung hội đồng hương để nhờ họ đón tôi ở bến xe. Mà hay lắm à nha, gọi cả chục người mà kết quả như một, cuộc nói chuyện nào cũng tay bắt mặt mừng kể chuyện trên trời dưới đất rồi kết thúc bằng: “Trời tiếc ghê bữa đó cô/dì/anh/em/ bận rồi”. Gọi miết cuối cùng cũng có ông bạn nhậu ngày xưa của ba nay vào Sài Gòn chạy xe ôm công nghệ nhận đón tôi ở bến xe rồi chở tôi đến trường.
Chiều đó tôi sắp sửa đồ đạc để tối lên xe, hành lí cũng chẳng có gì nhiều, toàn là sách với vài ba bộ đồ, mấy cuốn vở Văn để vào đó có đi làm gia sư còn có tài liệu tham khảo. Bữa cơm chiều đó mẹ nấu toàn mấy món tôi thích, mẹ còn răn tôi trước: “Dô đó không có mà ăn nha con”. Ăn xong ngoại gọi tôi lại dúi vào tay tôi cả xấp tiền lẻ xếp ngay ngắn gọn gàng trong sợi dây thun màu vàng. “Ngoại cho nè, cất đi vô đó con có thiếu gì thì mua”. Tôi lắc đầu từ chối vì hơn ai hết tôi biết những đồng tiền đó ngoại phải chắt chiu giữ lắm mới có chứ vài trăm bạc trợ cấp của xã làm sao ngoại có ngần ấy tiền cho tôi. Tôi nhất quyết không chịu lấy ngoại mới cười hề: “Ngoại gưỉ đây chừng nào mấy người làm có tiền thì lì xì lại ngoại chứ có cho luôn đâu mà lo”.
Những đồng tiền của ngoại tôi vẫn gói đó, cất một ngăn trong tủ KTX không dám xài, lâu lâu mở ra coi mà nhớ ngoại thiếu điều muốn bắt xe về nhà với ngoại. Thương ngoại một đời cơ cực nắng mưa lo cho bầy cháu từ lúc mới đẻ đến bây giờ lớn to đầ ngoại vẫn còn lo, mỗi lần lấy mớ tiền ra là trong lòng tự nhủ: “Ngoại ráng chờ con ăn học thành tài nha ngoại”. Tối đó ba mẹ tiễn tôi lên xe, trước khi đi tôi hôn ngoại một cái rối nói: “Thưa ngoại con đi học, Tết con về nha ngoại”. Chắc đây là lần đầu tiên mà khoảng cách giữa “Thưa ngoại con đi học” và “Thưa ngoại con về” dài đến thế.
Chắc đời tôi không bao giờ quên được buổi tối hôm đó. Trăng thành tròn vành vạnh trên nền trời xanh nhạt, đi ngang qua cái ao sen bên đường mà hương thơm như đuổi theo chiếc xe của mẹ con tôi. Lần đầu tiên tôi mới thấy mê cái con đường tối thui không đèn không đóm của xóm mình, có đèn sáng, ba mẹ thấy tôi khóc thì sao, tôi sợ ba tôi chọc quê con trai mà khóc nhè. Chờ xe tới lâu quá, mẹ mới ngồi xuống hàng ghế ghẹo tôi: “Lát xe tới không có khóc nha ông tướng”. “Trời ơi, dô Sài Gòn đông vui muốn chết có gì đâu mà khóc mẹ”- Tôi trả lời mẹ. Nói vậy thôi chứ viết đên đây tôi cũng phải gửi lời xin lỗi tới nhà xe vì khóc ướt hết cái gối. Còn ba tôi đứng đấy chẳng nói gì, vẫn khuôn mặt điềm đạm và nghiêm khắc thường ngày, mãi đến lúc lên xe ba mới nói tôi: “ Vô đó ráng mà học hành, kiếm bạn tốt mà chơi nghe con”. Đêm trước ngày thi đại học bạ bè đứa nào cũng lo lắng mất ngủ, chỉ có tôi là ngủ một giấc ngon lành chẳng thấy lo gì, ấy vậy mà giờ đây trên xe, không biết do lạ giường hay do nhớ nhà mà tôi trằn trọn mãi đến ba giờ sáng mới chợp mắt được một chút.
Sáng hôm sau tôi đặt chân đến Sài Gòn lúc năm giờ ba mươi sáng. Vừa đến nơi thì chú Đạt - người bạn của ba mà tôi nói tới đã chờ sẵn ở bến xe để đón tôi. Trên đường từ bến xe tới trường nhập học, ngồi sau xe chú ngắm nhìn thành phố đông đúc và nhộn nhịp, xe cộ như nêm, có người quần áo mới tinh tươm, những cũng có người quần áo đã phai màu vì gió sương. Có khuôn mặt hân hoan, phấn khởi chào đón một ngày mới sắp đến nhưng cũng có những khuôn mặt kham khổ, mệt nhọc sau những cuộc mưu sinh vất vả. Nhìn vào họ, tôi tự vấn bản thân: “4 năm nữa, mày sẽ là ai?”.
Mọi việc xong xuôi, về đến kí túc xá, ngối một mình với cái valise trong căn phòng trống trơn, trong tôi bao nhiêu là cảm xúc hỗn độn nhau. Hồi hộp, phấn khích, hoang mang, hoảng loạn- Tất cả suy nghĩ nhảy nhót, lặn ngụp trong đầu tôi.
Năm tháng trời ở thành phố, hay nói đúng hơn là ở làng đại học Thủ Đức, tôi đã trải qua gần hết các cung bậc cảm xúc của một tân sinh viên. Cũng chen lấn trên chiếc bus 53, cũng làm thêm, cũng bị lừa gạt. Thất vọng có, hi vọng có, hạnh phúc có, buồn cũng có. Mới năm tháng mà tính ra việc làm thêm gì tôi cũng “kinh”qua rồi. Ở đây, đi nhiều, tôi gặp được rất nhiều người tốt, là cô bán trà tắc, là cô lao công, là anh quản lý kí túc xá...họ đều là những người dễ dàng đồng cảm, cảm thông với người trẻ, chắc bởi vì họ nhìn thấy ngày xưa của mình tronng chúng tôi. Nhưng cũng không ít lần, tôi gặp thái độ coi thường, dè bỉu từ người đi trước khi thấy tôi không dùng máy vi tính thành thạo, nói giọng địa phương...
Cái số sinh viên ngộ lắm, chân ướt chân ráo lên thành phố còn thấp cổ bé họng nên đi đâu cũng bị ăn hiếp. Đi lên xe bus bị tiếp viên chửi, vào chợ bị tiểu thương chửi, đi làm thì bị chủ ăn hiếp cắt xén tiền lương. Nhưng dẫu có thế nào những người trẻ vẫn không lùi bước, kí túc xá sáu thằng đực rựa từ bốn phương trời nhưng lại chung một tuyên ngôn sống đầy ngạo nghễ: “Nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng”.
Lâu lâu buồn đời lại mở ra xấp tiền lẻ mà ngày đi ngoại dúi vào tay tôi- tất cả vẫn còn nguyên đó, chẳng vơ đi đồng nào. Những lúc như thế, dẫu có tuyệt vọng đến cùng cực, tôi và cuộc đời cũng học cách tha thứ cho nhau. Bởi vì với tôi, gia đình chính là động lực lớn nhất để tôi vượt qua những khó khăn, thử thách để hướng tới ngày mai. Chuyến xe tối hôm đó chở tôi lên đường đi học đại học dường như cũng chở theo cả niềm tin yêu và hi vọng của gia đình.
Hơn một lần những khó khăn vất vả nơi đất khách khiến tôi muốn buông bỏ tất cả để quay về nhà. Chạy về cái giàn hoa giấy đầy nắng trước cửa để sà vào lòng ba mẹ như những ngày còn thơ, bỏ lại nhọc nhằn ngoài cổng. Có lẽ rằng đó không phải là cảm xúc của tôi mà là còn của rất nhiều người trẻ khác trên con đường gầy dựng sự nghiệp, trên con đường học cách trở thành người lớn. Nhưng sai lầm, gian nan, khó khăn luôn là một phần không thể thiếu của tuổi trẻ, hay giữ cái đầu vừa tỉnh táo vừa mộng mơ để bước qua tất cả những cảm xúc ấy bởi chúng ta luôn có gia đình đứng phía sau, sẵn sàng giang tay đón chúng ta trở về dù là nhà vô địch hay kẻ thua cuộc. Thế nên hãy mạnh mẽ tiến lên, đừng gục ngã giữa cuộc đời.
© Nguyễn Phạm Thế Vinh – blogradio.vn
Xem thêm: Khi người ta vẫn còn yêu...
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Nguyễn Phạm Thế Vinh
Mình tên là Nguyễn Phạm Thế Vinh, sinh năm 2001, hiện đang học năm nhất khoa Văn học trường ĐH Khoa học xã hội và Nhân Văn-ĐHQG TPHCM. Từ rất lâu rồi, đọc - viết là niềm đam mê của mình, nhưng vì nhiều lí do niềm đam mê ấy bị gián đoạn. Mãi cho đến khi bước vào môi trường đại học, lần đầu tiên xa nhà đến một thành phố mới toanh, gặp những người bạn trước đây chưa từng gặp... Tất cả những sự mới mẻ đó, cộng với sự nhiệt huyết của chàng trai 18 tuổi đã thôi thúc bản thân mình đọc,viết, sáng tạo. Mình tin rằng BlogRadio là một nơi tuyệt vời cho mình thỏa sức viết lách, sáng tạo, trau dồi bản thân.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.




