Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đôi khi

2015-03-18 01:00

Tác giả:


Nghe gì - Em muốn cùng anh đi hết cuối con đường như lời anh từng nói, em cũng muốn cứ an tâm mà yêu và tin tưởng anh như anh dặn dò. Nhưng sao, như lúc này đây, em thấy hoang mang quá. Là vì em quá nhạy cảm, hay vì thực sự, anh đã có đổi thay?


***

Có lắm lúc, muốn trút cạn lòng mình cho nhẹ bớt những tâm sự trong lòng. Nhưng viết, rồi lại xóa. Là lòng quá ngổn ngang hay chính bản thân mình cũng không muốn giãi bày ra tất cả? Lại giữ cho riêng mình.

Có đôi lúc, úp mặt vào bờ vai người đàn ông mình thương yêu nhất, muốn nói khe khẽ một lời yêu thật ngọt ngào, nhưng rồi lại nuốt chặt trong tim. Tình yêu không nhất thiết lúc nào cũng phải nói thành lời, nhưng cứ im lặng mãi, có phải quá nhạt nhẽo không em?

Cũng có đôi khi, có những chuyện không hài lòng nhưng đành im lặng bỏ qua, là vì ta sợ người ấy tổn thương, hay là vì sợ chính ta sẽ bị tổn thương, khi người ta không quan tâm đến những điều ta nói.

Có quá nhiều điều không thể nói ra, cũng có quá nhiều điều thắc mắc không dám hỏi, là vì sợ người ta sẽ không nói hay vì sợ sự thật sẽ khiến mình đau. Có quá nhiều bí mật giữa chúng ta.



Đã có những lúc, dù chúng ta chỉ gặp nhau một lần mỗi tuần, tình yêu chỉ thể hiện qua cái nắm tay và những nụ hôn vội nhưng em thấy ấm áp và hạnh phúc vô cùng vì tin chắc rằng, anh là của riêng em. Vậy mà cũng có đôi khi, nằm trong vòng tay anh, ôm anh thật chặt, nghe rõ từng tiếng trái tim anh đập, mà thấy anh sao xa cách quá.

Em muốn cùng anh đi hết cuối con đường như lời anh từng nói, em cũng muốn cứ an tâm mà yêu và tin tưởng anh như anh dặn dò. Nhưng sao, như lúc này đây, em thấy hoang mang quá. Là vì em quá nhạy cảm, hay vì thực sự, anh đã có đổi thay?

Ta vẫn nhắn tin trò chuyện hàng ngày, chỉ có là ít hơn vì anh rất bận. Ta vẫn gặp nhau và hẹn hò, chỉ có hiếm hoi hơn vì anh không có thời gian. Ta vẫn nói lời yêu, chỉ là em thấy hơi nhàn nhạt. Ta vẫn trao nhau nụ hôn mỗi lần gặp gỡ, chỉ là em thấy nó bớt nồng nàn,… Tình yêu này, còn có thể như trước không anh?
  • Mina

Để những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn. Bạn đừng quên địa chỉ email blogradio@dalink.vn và trên website blogradio.vn.


yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hành trình tốt hơn 1% mỗi ngày

Hành trình tốt hơn 1% mỗi ngày

Những ngày ấy mình đã tự trách bản thân rất nhiều. Trách mình vì không mạnh mẽ như bao người, vì mình hay suy nghĩ linh tinh, vì mình luôn cảm thấy cô đơn dù cho có đang ở cạnh người khác.

Người bạn cùng bàn năm ấy

Người bạn cùng bàn năm ấy

Không phải là thích, cũng chẳng phải rung động. Chỉ là một chút tò mò xen lẫn cảm giác an tâm khi ngồi cạnh một người giỏi giang và đáng tin. Một điều gì đó rất nhẹ nhàng, rất nhỏ bé nhưng đủ khiến tôi thấy ấm lòng.

Vị khách ghé thăm

Vị khách ghé thăm

Một giọt nước mắt khẽ lăn trên má tôi. Có lẽ, tôi đã hiểu sau khi chia tay, người ta không muốn gặp lại người cũ, bởi vì khi gặp lại, trái tim họ sẽ một lần nữa rung động.

Đánh mất “em” ở tuổi lên mười

Đánh mất “em” ở tuổi lên mười

Mỗi ngày đến lớp, em dần quen với những giờ ra chơi một mình, những bài tập nhóm chỉ còn lại cái tên em bị bỏ sót cuối cùng. Những tiếng cười đùa rộn rã quanh em dần biến thành tiếng vọng xa lạ và em cũng thôi mơ ước có ai đó mỉm cười với mình như ngày đầu mới bước vào lớp học ấy nữa.

Yêu thương gửi bố

Yêu thương gửi bố

Trong lời bố dặn, tôi cảm nhận rõ sự ấm áp, yêu thương biển trời. Không biết từ bao giờ, trái tim tôi đã thôi trách và không còn ghét bố nữa! Thì ra, bấy lâu nay, tôi đã cạn nghĩ, đã trách oan, ghét nhầm bố.

Cánh bướm cuối mùa

Cánh bướm cuối mùa

Anh tập hít sâu, tập nhắm mắt để nghe tiếng gió, nghe tiếng chim ngoài xa. Thậm chí, có lần anh mỉm cười khi thấy một con kiến bò qua tay mình – cái sự sống nhỏ bé ấy khiến anh thấy mình vẫn còn là một phần của thế giới, dù chỉ là tạm.

Mưa Đỏ - chân dung thế hệ thanh niên 2 bên chiến tuyến

Mưa Đỏ - chân dung thế hệ thanh niên 2 bên chiến tuyến

Dù là ai, xuất thân như thế nào, bất cứ thanh niên nào ở bên này chiến tuyến của quân đội nhân dân Việt Nam đều có tư tưởng rõ ràng, có lòng yêu nước và tinh thần dân tộc, cũng xác định được mục tiêu cũng như biết rõ tại sao mình phải cầm súng và mình chiến đấu cho ai, vì cái gì? Nên họ chiến đấu mạnh mẽ, dám hi sinh và trước cái chết vẫn rất bình thản, động viên đồng đội chiến đấu.

Chốn bình yên…

Chốn bình yên…

Chốn bình yên với mỗi người dù có khác nhau nhưng đều mang đến cảm giác hạnh phúc trong tâm hồn.

Bức thư tình gửi con gái yêu của mẹ

Bức thư tình gửi con gái yêu của mẹ

Rồi những đêm dài mất ngủ sẽ qua, rồi con sẽ lớn khôn, sẽ tự ngủ, tự ăn, tự bước đi trên con đường của con. Những lần được ôm con, thơm má con sẽ dần ít đi, con sẽ trở thành một cô gái độc lập. Mẹ biết, em bé của mẹ cần mẹ, vậy nên mẹ cần mạnh mẽ hơn.

Nơi không bao giờ đóng cửa

Nơi không bao giờ đóng cửa

Người già hay nhớ. Nhớ từng gốc cây, từng bờ rào, từng mái ngói cũ lấm tấm rêu xanh. Nhưng nỗi nhớ của ông Hàn không chỉ là cảnh vật – mà là người, là những âm thanh, là một phần tuổi trẻ đã bị chôn vùi trong im lặng và tổn thương.

back to top