Đọc những bài học đắt giá này mới thấy cuộc sống không có gì là vô nghĩa
2019-01-07 01:30
Tác giả:
1. Trước đây, có 1 anh hòa thượng và 1 anh bán thịt là 2 người bạn thân. Anh hòa thượng ngày nào cũng phải dậy sớm tụng kinh, còn anh bán thịt ngày nào cũng phải dậy sớm để giết lợn. Để không bị dậy muộn ảnh hưởng đến công việc, họ bèn hứa mỗi sáng thức dậy cùng nhau gọi đối phương dậy.
Nhiều năm sau, hòa thượng và anh bán thịt chết. Anh bán thịt được lên thiên đường, còn hòa thượng thì bị đày xuống địa ngục.
Bài học rút ra: Tại sao? Bởi vì anh bán thịt ngày nào cũng làm việc thiện, gọi hòa thượng dậy tụng kinh. Còn hòa thượng, ngày nào cũng gọi anh bán thịt dậy sát sinh… Những chuyện mà bạn làm, có thể bạn nghĩ là đúng nhưng chưa chắc là vậy.
2. Người cha nói với cậu con trai của mình: "Cha muốn tìm cho con 1 người vợ"
Cậu con trai nói: "Nhưng con muốn tự mình tìm!"
Người cha nói: "Nhưng cô gái này là con gái của Bill Gates."
Cậu con trai bèn đáp: "Nếu mà như thế thật thì được."
Sau đó, người cha tìm đến Bill Gates và nói: "Tôi tìm cho con gái ngài 1 người chồng ". Nhưng Bill Gates nói: "Không được, con gái tôi vẫn còn nhỏ". Người cha trả lời: "Nhưng chàng trai này là Phó Chủ Tịch của Ngân hàng Thế giới!". Bill Gates thấy vậy bèn nói: "Vậy thì được".
Sau đó, người cha lại tìm đến Chủ Tịch Ngân hàng Thế giới và nói: "Tôi sẽ giới thiệu cho ngài 1 phó Chủ Tịch!". Ngài chủ tịch nói: "Nhưng tôi đã có nhiều Phó Chủ Tịch rồi, không cần thêm nữa đâu". Người cha nói: "Nhưng chàng trai này là con rể của Bill Gates". Thấy vậy, ngài Chủ Tịch nói: "Vậy thì được".
Bài học rút ra: Trên thương trường, việc kinh doanh, buôn bán được làm nên như vậy đó.

3. Một con đại bàng ung dung nằm tận hưởng trên cành cây cao. Một chú thỏ con thấy vậy bèn hỏi đại bàng: "Tôi có thể như bạn ngồi không như vậy mà chẳng phải làm gì cả không?"
Đại bàng trả lời: "Được chứ, tại sao lại không?"
Thế là thỏ con ngồi dưới đất ngay dưới chân đại bàng. Đột nhiên, 1 con cáo xuất hiện vồ lấy thỏ con và ăn luôn nó.
Bài học rút ra: Nếu bạn muốn ngồi chơi mà không phải làm gì cả thì bạn cần phải ngồi ở nơi vô cùng cao.
4. Có 1 chú chim bay về phía Nam tránh rét. Bởi vì trời quá rét nên nó đã bị rét cứng và rơi xuống 1 cánh đồng hoang. Khi nằm trên cánh đồng hoang chú chim bị 1 con bò đi qua và cho một bãi phân lên người.
Chú chim bị đông cứng nằm trong đống phân và bắt đầu cảm thấy ấm dần lên. Rồi nó tỉnh dậy và bắt đầu hót líu lo.
Bỗng nhiên, một con mèo đi ngang qua và nghe thấy tiếng chim hót bèn chạy đến thăm dò. Đi theo tiếng hót, nó phát hiện ra chú chim đang nằm trong đống phân rồi nhanh chóng lôi chú chim ra và làm thịt.
Bài học rút ra: Không phải bất cứ ai bôi phân lên người bạn đều là kẻ thù của bạn. Không phải ai lôi bạn ra khỏi đống phân cũng là bạn của bạn. Khi bạn đang mắc kẹt trong 1 đống phân, thì tốt nhất là nên ngậm miệng lại.
5. Vào 1 đêm mưa gió bão bùng, bạn lái chiếc xe hơi của mình đi qua 1 bến xe buýt và nhìn thấy 3 người đang lo lắng, sốt ruột đứng đợi xe. Một ông lão sắp chết - đó là người cần được đưa đi bệnh viện gấp. Một người là bác sĩ - từng cứu mạng bạn và đến nằm mơ bạn cũng mong được báo đáp. Người còn lại là người phụ nữ bạn luôn ao ước muốn lấy làm vợ và nếu bỏ qua cơ hội này thì sẽ không còn cơ hội nào nữa.
Nhưng xe của bạn chỉ có thể chở thêm 1 người nữa, bạn sẽ lựa chọn như thế nào. Ông lão sắp chết kia là người mà bạn nên cứu đầu tiên. Nhưng bạn vẫn muốn chở cả người bác sĩ kia bởi vì anh ta từng cứu bạn và đây là cơ hội tốt để báo đáp. Còn cả người tình trong mơ của bạn, bỏ qua cơ hội này, bạn sẽ không thể gặp được cô gái nào khiến tim bạn rung động đến vậy.
Câu hỏi phỏng vấn này được nhà tuyển dụng đưa ra và chỉ có 1 trong số 200 ứng viên đến phỏng vấn được tuyển dụng. Anh ta không hề giải thích lý do của mình mà chỉ nói đơn giản như này: "Đưa chìa khóa xe cho bác sĩ để anh ta chở ông lão đến bệnh viện, còn tôi, tôi sẽ ở lại chờ xe cùng người con gái tôi yêu"
Bài học rút ra: Phải chăng vấn đề nằm ở việc chúng ta không bao giờ nghĩ sẽ từ bỏ những gì chúng ta đã và đang có (chìa khóa xe). Có đôi khi chúng ta từ bỏ những chấp niệm, sự hẹp hòi thì chúng ta sẽ nhận lại được nhiều hơn những gì chúng ta có.

6. Thời con người vẫn còn đi chân đất, có 1 vị vua đi vi hành đến 1 vùng đất xa xôi. Bởi vì đường gồ ghề và có nhiều mảnh đá nhỏ bị vỡ chọc vào chân hắn vừa đau vừa tê. Ngay sau khi về đến hoàng cung, hắn ra lệnh phủ da trâu lên tất cả con đường trong vương quốc. Hắn nghĩ làm như vậy không chỉ vì bản thân mà còn vì tạo phúc cho bách tính, để thần dân của hắn đi đường không còn phải chịu nỗi đau bị đá đâm vào chân.
Nhưng cho dù có giết hết các cả trâu trong vương quốc cũng không đủ da để phủ khắp tất cả các con đường, mà tiền bạc và sức lực đã bỏ ra nhiều đến mức đếm không xuể. Mặc dù việc này là không thể, thậm chí còn là ngu ngốc nhưng lệnh của vua đã ban ra, họ chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
Một người đây tớ thông minh đã mạnh dạn đưa ra đề nghị với nhà vua, hắn nói: "Quốc Vương, tại sao người lại điều động binh lực, hy sinh nhiều trâu bò và vàng bạc đến như vậy? Tại sao ngài không dùng miếng da nhỏ bọc vào chân ngài chứ?".
Quốc Vương nghe vậy rất ngạc nhiên những cũng hiểu ra đôi điều và thu hồi mệnh lệnh, áp dụng ý kiến của người đầy tớ.
Bài học rút ra: Muốn thay đổi thế giới là không dễ, nhưng nếu muốn thay đổi bản thân thì lại không thành vấn đề. Thay vì ta cứ hao tâm tổn sức để đi thay đổi 1 điều không thể chi bằng hãy thay đổi những điều có thể.Chuyện này cũng giống như việc thà dùng 2 miếng da nhỏ để bọc chân lại còn hơn là giết hết trâu bò để phủ đường. Khi bạn chịu thay đổi mình thì thế giới cũng sẽ theo đó mà thay đổi. Nếu như bạn muốn nhìn thấy thế giới thay đổi thì việc đầu tiên bạn cần làm đó là thay đổi bản thân.
Blog Radio sưu tầm.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






