'Đi đến nơi có gió' âm thầm xoa dịu những bước chân thanh xuân còn lạc lối giữa cuộc đời
2023-07-10 00:05
Tác giả:
Nghĩa Dương
blogradio.vn - Cơn gió thanh xuân mát lành thổi qua, đến tận đáy lòng cũng lăn tăn gợn sóng. Một cuộc gặp gỡ dù ngắn ngủi cũng đủ để khơi dậy tình yêu nhiệt thành, ấm áp và sâu đậm nhất. Suy cho cùng, không để tiếc nuối sau một lời chào tạm biệt, không mắc kẹt vào vòng lặp "đợi lần sau" của cuộc đời, can đảm như Chi Dao và Hồng Đậu nhìn những vì sao lấp lánh, tản bộ trên cánh đồng, nắm lấy tay nhau trong những ngày bình thường, cùng động viên nhau nhìn về một hướng.
***
Ngày nay, cuộc sống hiện đại với nhiều cung bậc cảm xúc, sự xuất hiện những "gánh nặng" vô hình trên đôi vai của thế hệ trẻ rất phổ biến ở nhiều quốc gia phát triển. Bộ phim "Đi đến nơi có gió" lấy cảm hứng phong phú từ đời sống, truyền tải nguồn năng lượng tích cực mà nhân vật Tạ Chi Dao và những người bạn "trước lạ sau quen" ở tiểu viện Hữu Phong mang lại.
Mỗi người tuy mang theo một câu chuyện khác nhau về công việc, gia đình nhưng điều gắn kết họ chính là tình bạn khăng khít, sẵn sàng giúp đỡ và chia sẻ mọi quan điểm trong cuộc sống. Tại thôn Vân Miêu, họ đã cùng dân làng và lãnh đạo các cấp phát triển kinh tế, bảo tồn và phát huy giá trị các ngành nghề truyền thống như khắc gỗ, thêu, nhuộm vải..
Dù xem xét trên phương diện công việc hay tình cảm, tác phẩm khéo léo gửi đến người xem một giá trị nhân văn sâu sắc và những thông điệp vô cùng tốt đẹp, đi vào thế giới nội tâm của những người trẻ còn đang chơi vơi giữa cuộc sống "cơm áo gạo tiền" một cách nhẹ nhàng.
Trong dòng phim truyền hình hiện đại chữa lành, có không ít tác phẩm đã được công chiếu về đề tài này, thế nhưng "Đi đến nơi có gió" đến gần hơn với khán giả bởi những tình cảm tự nhiên, chân thật và thực tế. Mở đầu bộ phim là bối cảnh tấp nập tại một thành phố lớn, Hứa Hồng Đậu, năm nay 30 tuổi đang nỗ lực hết mình cho công việc quản lý bộ phận lễ tân trong một khách sạn 5 sao tại Bắc Kinh. Công việc bận rộn khiến Hứa Hồng Đậu có rất ít thời gian cho gia đình và cô bạn thân Trần Nam Tinh. Cuộc sống của hai cô gái xoay vòng như mọi thanh niên khác trong thành phố: cả tuần đi làm, luôn trong tư thế sẵn sàng với công việc, cống hiến hết mình để được thăng chức, tăng lương. Dù nhiều lần họ đã lên kế hoạch sẽ cùng nhau đi du lịch Vân Nam nhưng thật đáng tiếc khi Hồng Đậu đã luôn thất hứa vì công việc.
Tưởng rằng cuộc sống dù có chút ảm đạm rồi cũng sẽ bình yên trôi qua, thế nhưng thật trớ trêu khi Trần Nam Tinh phát hiện mắc bệnh ung thư tuyến tụy giai đoạn cuối trong một lần khám sức khỏe và qua đời sau đó không lâu. Sự ra đi đột ngột của cô bạn thân khiến Hồng Đậu đau khổ và hụt hẫng trong một thời gian dài. Cô quyết định từ bỏ công việc với cơ hội thăng tiến vô cùng tốt, lựa chọn một mình đến thôn Vân Miêu du lịch trong 3 tháng để làm tròn lời hứa với cô bạn quá cố và tự suy ngẫm lại cuộc sống của chính mình.
Tại đây, Hồng Đậu làm quen được với nhóm bạn mới, đặc biệt, Tạ Chi Dao đã thay đổi cách nhìn nhận của cô về công việc và con người. Cô thấy tâm hồn mình như được sống lại những cảm xúc bình yên hiếm có khi được trải nghiệm nắng, gió và con người tại Vân Nam. Từ đó, trong chính cô nỗi đau đã phần nào vơi bớt. Hồng Đậu đối diện với mọi thứ nhẹ nhàng và can đảm hơn, cô đã có đủ sức mạnh và hành trang để tiếp tục đi tìm đáp án cho cuộc đời mình trên chính miền quê này.
Có thể thấy nhân vật Hồng Đậu được xây dựng trùng khớp với nhịp sống của không ít bạn trẻ tại các thành phố lớn. Sống một mình trong căn phòng nhỏ, nhiều khi cô bận rộn đến mức quên ăn hay không thể tự nấu cho mình một bữa cơm tử tế. Đồ ăn trong tủ lạnh dù đã hết hạn vẫn bị rơi vào quên lãng vì cô không có quá nhiều thời gian để quan tâm và dọn dẹp. Bạn thân cùng sống trong thành phố cả năm chỉ gặp được đôi ba lần rồi cùng nhau than vãn về công việc và những muộn phiền không tên. Sức khỏe ngày một đi xuống, những dự định mua nhà, mua xe còn bỏ ngỏ dang dở theo năm tháng; tự mình bỏ lỡ những mối nhân duyên tốt vì đủ thứ cản trở.
Có lẽ khi đã đủ chín chắn để nhìn nhận vấn đề của bản thân mình, những chàng trai, cô gái hiện đại cần sống chậm lại, chăm sóc cho sức khỏe thể chất và tinh thần của mình nhiều hơn. Dù chúng ta biết, cuộc sống không chỉ có những điều dễ dàng, nhưng chỉ khi bạn tồn tại những điều tưởng chừng vô nghĩa mới trở nên có ý nghĩa.
Ở một khía cạnh khác, Tạ Chi Dao - một thanh niên trẻ tuổi nhưng can đảm, dám đi ngược lại với số đông. Cậu đã quyết định từ bỏ công việc ổn định với mức lương cao ở thành phố lớn để về quê khởi nghiệp. Chi Dao đã từng là giám đốc của một công ty vốn mạo hiểm ở Bắc Kinh, có bằng thạc sĩ kinh tế và thu nhập ổn định đủ để trang trải cho cả gia đình nếu lựa chọn sống ở thành phố. Về quê lập nghiệp, cậu gặp phải sự phản đối của bố và lời ra tiếng vào của những người dân trong xóm bởi trong quan niệm của họ thanh niên khi đã rời quê hương lập nghiệp nếu chẳng rơi vào đường cùng chắc chắn sẽ không quay về.
Trong một tình huống bất ngờ, cậu tâm sự với Hồng Đậu về mong muốn phát triển vùng quê Vân Miêu để những gia đình đi làm ăn xa có cơ hội trở về sum vầy và chăm sóc tốt cho người già, trẻ nhỏ. Cậu được những người bạn của mình đánh giá là có đầu óc thông minh, quyết đoán ẩn trong vẻ ngoài đẹp trai, có chút tinh nghịch, là "biểu tượng sắc đẹp" của các thanh niên cùng trang lứa.
Trong cả 40 tập phim, Chi Dao luôn bày tỏ rất rõ quan điểm về một cuộc sống tự do làm chủ, không muốn trở thành một hình mẫu về người thành đạt trên thành phố. Có thể thấy ở nhiều tình huống, cậu không chỉ hướng đến đời sống thực tế mà còn có chút chủ nghĩa duy tâm (Chi Dao tâm sự với Hồng Đậu cậu tin rằng con người khi chết đi sẽ biến thành một ngôi sao trên bầu trời).
Một cậu thanh niên hiện lên với nội tâm ấm áp và phong phú, rất nhiệt tình với người dân trong thôn, sống tình cảm và quan tâm đến người khác. Dù đã có kinh nghiệm sống và lập nghiệp dày dặn, nhưng trong bộ phim chúng ta bắt gặp không ít những phút "ngây ngô" của Chi Dao khi rung động trước Hồng Đậu. Quan điểm về tình yêu của cậu cũng rất rõ ràng "Chuyện mình không làm được thì cũng đừng mong đợi người kia sẽ làm cho mình. Vì tình yêu là bình đẳng".
Trong một lần trò chuyện với người bạn của mình về những cản trở khi phát triển tình cảm với Hồng Đậu, cậu đã không ngần ngại nói rằng “Tại sao trong suy nghĩ của cậu là tôi giữ cô ấy ở lại, mà không phải là tôi đi theo cô ấy chứ? Nếu tôi đã không thể đi theo cô ấy, vậy tôi dựa vào cái gì, để bắt người ta ở lại đây vì tôi? Tại sao đàn ông lại luôn cho rằng phụ nữ thì nhất định phải vì tình yêu mà hi sinh và thỏa hiệp nhiều hơn, là một chuyện đương nhiên. Còn đàn ông thì chỉ cần nói miệng một câu đảm bảo rằng, anh sẽ đối tốt với em cả đời". Chi Dao tôn trọng tình yêu cũng tôn trọng đối phương, bởi vậy tình cảm của cậu thật sâu đậm, cũng thật nhẹ nhàng và đáng yêu.
Những biểu hiện mộc mạc của Chi Dao chính là hình ảnh chân thật nhất của một tình yêu chớm nở: khẽ nhoẻn miệng cười ngây ngô, núp dưới con ngõ nhỏ hay lấy áo mình lau tay cho Hồng Đậu khi tay cô bị dính kem. Trong suốt thời gian 3 tháng Hồng Đậu làm tình nguyện tại Vân Miêu, có không ít lần cả hai nhận ra tình cảm của mình với đối phương nhưng giữa họ vẫn luôn có những khoảng cách vô hình bởi trở ngại về địa lý, công việc và những bộn bề còn dang dở.
Cuộc sống này vốn luôn là như vậy, khi bạn gặp được đúng người sẽ luôn là lúc bạn không hoàn hảo nhất. Trước ngày chia tay Hồng Đậu, bên bờ biển, Chi Dao thẹn thùng lấy hết can đảm nói ra tình cảm của mình. Nếu không nói ra cậu sẽ vô cùng tiếc nuối, Chi Dao không muốn dùng tình cảm để giữ cô ở lại, điều cậu muốn là tặng cô một đoạn hồi ức đẹp và mong cô hạnh phúc".
Anh vốn dĩ đã định sẽ chôn chặt những lời này trong lòng nhưng rồi cuối cùng, vẫn muốn tặng em một đoạn hồi ức. “Bên bờ biển đầy gió, dưới hoàng hôn dịu nắng, có một người đã thật lòng thương em”.
Cuộc sống vui buồn là sự thường, điều tiếc nuối nhất của tình yêu này có lẽ không phải là đối phương sẽ rời đi mà chính là hai người rõ ràng rất yêu nhau cuối cùng lại không đến được với nhau. Chi Dao đủ tỉnh táo để hiểu rằng tình yêu là cho cô gái của mình một khoảng trời tự do chứ không phải ép buộc hay chiếm hữu. Ngày chia tay một cô gái "vừa đủ tốt", "vừa hay là kiểu người mà anh thích" như Hồng Đậu, cậu có chút tiếc nuối và bối rối. Đó có thể là chút hỗn loạn trong cậu vì không rõ ngày nào có thể gặp lại, tương lai sau này của cô ấy có thể không liên quan đến Chi Dao nhưng từ sâu trong suy nghĩ, người thanh niên ấy vẫn cầu chúc những điều tốt đẹp nhất cho người mình thương yêu.
Trong suốt thời gian Hồng Đậu trở về, cô đi thăm bố mẹ của Nam Tinh, sau đó về nhà dành thời gian bên gia đình. Chi Dao nhớ cô đến ngây ngốc, trạng thái này rõ tới mức những người thân xung quanh cũng có thể nhận ra. Bà Nội hóm hỉnh nhưng cũng rất tâm lý. Bà khoe Chi Dao quyển sổ tiết kiệm là "hồi môn" cho cháu trai lấy vợ. Số tiền bà dành dụm được đủ để cậu mua vé máy bay đi thăm Hồng Đậu bởi bà cũng rất thích cô gái có chút vụng về nhưng thiện lương này.
Hồng Đậu ở nhà được ít lâu, cô tham khảo khắp mọi nơi, lên kế hoạch và trình bày với gia đình ý định sẽ quay trở lại thôn Vân Miêu khởi nghiệp. Bố mẹ dù không bên cạnh cô nhưng cảm nhận được những thay đổi tích cực của con gái đã hoàn toàn ủng hộ không chút do dự.
Chị gái Hồng Mễ nghe cô tâm sự về "sự nghiệp" và "tay gấu", cảm thấy cô em nhỏ của mình đã lớn thật rồi, hứa sẽ là chỗ dựa nếu không may một ngày cô thất bại trở về. Bởi vậy, chúng ta thường nói gia đình luôn là hậu phương vững chắc nhất. Có gia đình yêu thương, trái tim ta bình yên và thanh thản đến lạ thường.
"Đi đến nơi có gió" kết thúc bằng khung cảnh hạnh phúc và yên bình tại Vân Miêu, đó là khi mọi nút thắt được gỡ bỏ, những người bạn đã vực dậy và tìm cho mình hướng đi đúng đắn. Hồng Đậu và Na Na cùng nhau tiếp quản một homestay, xây dựng theo tiêu chuẩn 5 sao rất cẩn thận, tỉ mỉ với niềm tin sẽ mở rộng mô hình này đến nhiều nơi khác.
Trong ngày họp mặt, Hồng Đậu thấy rất mừng vì những nỗ lực của mọi người đã được báo đáp. Na Na đã hóa giải được khúc mắc, không chỉ phụ trách quán cà phê ở homestay mà còn quay trở lại với vai trò blogger mà cô yêu thích. Đại Mạch, Hồ Hữu Ngư đã tìm thấy cảm hứng cho con đường nghệ thuật mà mình theo đuổi. Ngài Mã và Hân Hân đều đang phát triển rất tốt công việc hiện tại.
Tình cảm của cô và Chi Dao ngày một tốt, hai gia đình gặp nhau trong sự hồ hởi và vui mừng khôn xiết. Kết thúc có hậu này đủ để cho tuổi trẻ chúng ta thấy rằng "muốn làm gì thì làm đó, đừng sống trong quá khứ, cũng đừng gửi gắm ở tương lai. Việc bản thân làm, đừng hối hận là được. Mỗi bước đường đi đến thành công đều cần có sự can đảm và thận trọng.
Cơn gió thanh xuân mát lành thổi qua, đến tận đáy lòng cũng lăn tăn gợn sóng. Một cuộc gặp gỡ dù ngắn ngủi cũng đủ để khơi dậy tình yêu nhiệt thành, ấm áp và sâu đậm nhất. Suy cho cùng, không để tiếc nuối sau một lời chào tạm biệt, không mắc kẹt vào vòng lặp "đợi lần sau" của cuộc đời, can đảm như Chi Dao và Hồng Đậu nhìn những vì sao lấp lánh, tản bộ trên cánh đồng, nắm lấy tay nhau trong những ngày bình thường, cùng động viên nhau nhìn về một hướng.
© Nghĩa Dương - blogradio.vn
Xem thêm: Định Mệnh Đưa Hạnh Phúc Đến Bên Em
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.







