Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chị tôi

2012-02-29 11:04

Tác giả:


Blog Family

Chị sinh ra từ nhỏ đã sung sướng, dù lúc đó gia  đình rất khó khăn, nhưng cha mẹ tôi luôn cố gắng thu vén, nhịn ăn nhịn mặc cho con cái lúc nào cũng no đủ. Từ nhỏ mọi người đã khen chị đẹp, đẹp rất dịu dàng, trong sáng, nét đẹp thoát ra nổi bật hẳn so với mọi người xung quanh. Người ta bảo nhìn chị tôi, nhìn từ cái bàn tay đã biết đó là con người nhàn nhã, theo tướng số thì bảo: “người bình thường phải trầy vi tróc vẩy, lao động mệt nhọc  mới có cái ăn, còn cô này không cần cực khổ vẫn sống rất thoải mái”. Ừ, bàn tay, bàn chân của chị tôi đẹp lắm, nó thanh mảnh, nhẹ nhàng, mà yếu đuối lắm, nhìn thôi cũng đã không nỡ để làm tổn thương. Thế nên chị tôi luôn sống trong sung sướng và hạnh phúc? Nhưng bên cạnh những may mắn trời ban, cuộc sống cũng có những điều trái ngang bù trừ  vì quy luật của cuộc sống là không ai được có số phận hoàn hảo cả. Chị tôi sống thiên về tình cảm, nội tâm. Chị hiền lành, ngây thơ, suy nghĩ đơn giản. Chính những điều đó làm khổ chị.

 

 Ngày chị tôi đạt được vinh quang, sóng gió kéo đến làm phai nhòa cái phần nào non nớt của chị. Người thương kẻ ghét. Vài người gần nhà quan tâm, hỏi han, vài người dèm pha, đặt điều. Dư luận xã hội, sức ép trường học, bạn bè, thế giới mới phức tạp đầy cạm bẫy, lừa lọc, hại lẫn nhau… Chị tôi nhỏ bé lắm, chỉ biết khóc, rồi nuốt nước mắt. Ngày ấy chị tôi mới 17 tuổi. Mẹ tôi thương chị, đưa chị đi xa. Biến mất khỏi ánh hào quang đày đọa con người ấy.

 

Chị hơn tôi 6 tuổi, một khoảng cách khá xa, mà người ta hay nôm na là “sự khác biệt giữa thế hệ 8x và 9x”. Cũng có lẽ vì thế mà chị em hay giận dỗi nhau lắm. Chị tôi chững chạc, khéo léo, ôn hòa bao nhiêu, tôi lại vụng về bấy nhiêu. Và đương nhiên, tôi không có nét đẹp bằng chị. Mẹ tôi nói chúng tôi sinh ra để làm trọn vẹn cho nhau, bồi khuyết những phần còn thiếu, để trên đường đời nương tựa lấy nhau. Chị tôi trầm tính, tôi sôi nổi. Chị tôi yếu đuối, tôi mạnh mẽ. Chị tôi kĩ lưỡng, tôi nóng nảy.

 

Tôi thương chị. Thương nhiều lắm. Ở nhà chị luôn nhường nhịn tôi. Chị nhường nhịn từ món đồ chơi, từ cái gối ôm, từ cây bút. Tôi nhớ lúc nhỏ gia đình khó khăn lắm, ngoài cơm nước 3 bữa đầy đủ ở nhà ra, bánh kẹo là thứ xa xỉ. Chị khi ấy lớp 5, mỗi ngày mẹ cho chị 1 ngàn đồng uống nước. Chị không xài mà đợi đến chiều rước tôi ở trường mẫu giáo về, mua cho tôi cây kẹo, cái bánh, rồi dặn đừng nói mẹ. Ở nhà tôi lại hay ăn hiếp chị, có khi cấu đau, méc mẹ làm chị khóc,…nhưng chẳng bao giờ chị giận  tôi. Tôi nhớ hoài những kí ức ấy và yêu thương lắm.

chị tôi

 

Năm chị 14 tuổi, tôi 8 tuổi, nhà là 1 tiệm may áo dài nhỏ lẻ, lúc đó chưa có người làm công, chưa có nhiều thợ như bây giờ, chỉ có mẹ tôi làm. Thương mẹ cực khổ, ngoài giờ học 2 chị em phân chia công việc đỡ đần phần nào cho mẹ. Chị lớn hơn nên ráp dây kéo, luôn áo, kết nút. Tôi nhỏ hơn nên chỉ ráp đường sườn, may lai, vắt sổ. (cũng nhờ có vậy mà khi lớn lên, 2 chị em đều có thể may vá, thêu thùa tốt.). Thương con, để khích lệ 2 đứa, mẹ ra giá trả công cho từng công đoạn, mỗi công đoạn tầm 200 đồng đến 1000 đồng. Thời gian đó tôi thích con búp bê của Nhật, cao 2 tấc, thân mềm mại, tóc nâu. Cứ mỗi lần đi ngang qua cửa tiệm ấy tôi đều ngoái lại nhìn, xem có ai mua chưa. Lúc đó giá con búp bê là 80 ngàn đồng, là một giá trị quá lớn để mua một món đồ chơi đối với gia đình tôi bấy giờ. Vậy mà chị im lặng, để dành tiền ăn sáng,dành dụm tiền may mẹ cho, 2 tháng sau tôi có con búp bê đó. Đến bây giờ thì con búp bê đó đã lỗi thời, k đẹp và tinh xảo như những búp bê mới hiện nay, nhưng tôi vẫn giữ gìn và nâng niu nó lắm. Dù khi lớn tôi được tặng, tự mua nhiều con búp bê đắt tiền, nhưng đối với tôi con búp bê Nhật vẫn là con đẹp nhất. Tôi hiểu giá trị của con búp bê là rất lớn, không phải 80 ngàn lớn, mà cái tình thương nó lớn. Nó là những buổi sáng k no khi chị vào lớp, là những lúc nhớ đến tôi khi kìm lònh k mua món đồ mà chị thích, là tấm lòng, là tình cảm không thể nói hết bằng lời. Tuổi thơ là 1 khoảng trời đẹp của 2 chị em.

 

Lớn lên, dù đôi khi không hợp ý nhau vì chênh lệch tuổi, nhưng chị luôn bên cạnh tôi, cố gắng thấu hiểu và chia sẻ. Chị tôi mộc mạc văn chương lắm, lại thẳng tính, nên ít khi dùng lời, chỉ thể hiện bằng hành động. Có khoảng thời gian tôi gặp chuyện buồn, đó là lần đầu tiên tôi vấp ngã trong chuyện tình cảm. Tôi ít nói hơn, k cười nhiều, ít ở nhà, bề ngoài thì xuống sắc,nhợt nhạt, mắt thâm quần vì mất ngủ, mặt hóp vô vì sụt kí. Là con người sâu sắc nên chỉ cần nhìn chị đã hiểu, chị k nói gì, nhưng dẫn tôi đi xem phim, đi ăn, shopping, dẫn tôi đi đây đi đó. Sau vài tháng, thấy tôi đã có vẻ khá hơn, chị nói 1 câu nghe mà thâm thúy: “cuộc đời còn dài, Ni cũng còn trẻ lắm, còn rất nhiều cái để vui, và còn nhiều hạnh phúc lắm, buồn làm gì những cái không đáng. Cứ cố gắng học, thành đạt rồi sẽ gặp được nhiều người xứng đáng hơn”. Tôi hiểu và sống tốt hơn.

 

Người ta ai cũng nói chị đẹp, đẹp hơn tôi nhiều lắm, từ dáng người đến khuôn mặt. Cũng có nhiều lúc người quen cứ kêu tôi bằng tên chị vì chỉ nhớ có chị. Nhưng tôi luôn cảm thấy vui. Nghe người ta khen chị mình tôi thích lắm. Chưa bao giờ tôi ganh tị vì điều ấy mà còn cảm thấy tự hào vì may mắn có một người chị như vậy.

 

Ngày chị xa nhà, nhà trống vắng, chỗ ngủ trống trải hơn, nhà chỉ còn 3 người, đêm nào tôi cũng khóc suốt 2 tháng liền vì nhớ chị. Lúc ấy nhận ra 14 năm qua luôn có chị kề cận, giờ không còn, mới biết thương chị nhiều quá. Tại sao con người ta cứ đánh mất đi mới biết quý những gì mình đang có. Vì mẹ tôi nói chúng tôi sinh ra để làm trọn vẹn cho nhau, bồi khuyết những phần còn thiếu, để trên đường đời nương tựa lấy nhau. Nên tôi biết mình sẽ bảo vệ chị, vì chị yếu đuối lắm, còn tôi mạnh mẽ.

 

Chị tôi xa nhà, sống nơi đất người. Những năm tháng đầu rất khó khăn vì môi trường mới, cuộc sống mới, cái gì cũng thay đổi và xa lạ, nhất là thiếu thốn tình cảm. Vượt qua tất cả, giờ đây chị tôi đã trưởng thành hơn nhiều lắm. Năm tháng, cuộc sống đã phớt lên cô gái 17 tuổi năm nào sự già dặn, kinh nghiệm, và bản lĩnh hơn. Nhưng chị vẫn đẹp, vẫn giản dị, không son phấn, không kênh kiệu. Chị vẫn là chị ngày nào, sống tình cảm, thương người, chỉ là không còn ngây thơ dễ tin như trước kia, chỉ là thận trọng hơn, đã có thể tự bảo vệ mình, cứng cáp với những hiểm nguy luôn rình rập trong cuộc sống.

 

Sau những nỗ lực, những cay đắng chị vượt qua, hạnh phúc đã đến với chị. Một gia đình nhỏ với người chồng luôn bên cạnh bảo vệ vợ mình, một bé trai nhỏ thông minh rất thương mẹ. Cơ ngơi dù không lớn lắm, nhưng cũng đã ổn định. Chị thích tự mình đi chợ, nấu ăn cho cả gia đình, chị nấu ăn rất ngon. Đến bây giờ vẫn nhiều người yêu chị, đến tìm chị săn đón dù biết chị đã có chồng con. Nhiều người có quyền, có tiền, có thế lực lớn, nhưng chị vẫn chung thủy và nâng niu mái ấm của mình. Hạnh phúc đối với chị chỉ đơn giản như thế. Ở tuổi 26, nhưng chị đã thành đạt rồi, thành đạt trong chính cuộc sống của chị.

 

Tôi thương chị tôi. Tôi nhìn chị để cố gắng hoàn thiện mình hơn, suy nghĩ lớn hơn, chín chắn và ôn hòa hơn. Tôi luôn mong cho gia đình chị được mạnh khỏe và hạnh phúc. Và tôi mong  sự bình yên luôn hiện hữu trong tâm hồn của chị.

 

Chị tôi đang rất hạnh phúc, thành đạt. Còn gì đáng quan tâm để hỏi hơn nữa?!

 

  • Gửi từ email lovesong.nddq@

 

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn

 

 

Click để tham gia và cập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Việt nhé!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những Ngày Nước Rút

Những Ngày Nước Rút

Những ngày cuối, bảng phấn viết thêm vội

Dưới tán bằng lăng

Dưới tán bằng lăng

Ta là bằng lăng tím Nở đầy khoảng sân quen

Quên Ước Hẹn Trở Về

Quên Ước Hẹn Trở Về

Những chuyến tàu đi quên ước hẹn trở về

Thế giới song song của tuổi 17

Thế giới song song của tuổi 17

Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.

 Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?

Những người không giàu_Phần 1

Những người không giàu_Phần 1

Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.

Hương vị bình yên

Hương vị bình yên

Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.

back to top