Cái giá của hạnh phúc đâu ai được mặc cả
2015-10-15 01:21
Tác giả:
Bố thân mến!
Lâu lắm rồi con mới lại viết thư cho bố. Ở nơi đó bố có khỏe không?
Phải đến gần năm năm rồi ấy chứ, nhanh thật bố nhỉ? Mẹ vẫn khỏe, anh cả đã có hai cháu cùng cái trang trại mênh mông. Anh hai đã lấy vợ, mua nhà riêng và có một cô con gái kháu khỉnh rồi. Con gái bố thì đã trưởng thành, vẫn xinh xắn như ngày xưa, ấy thế mà chẳng chàng nào thèm rước ấy ạ. Con còn xuất hiện nếp nhăn ở đuôi mắt luôn rồi. Thật sự, con sợ sự già nua, sợ bệnh tật, sợ vô số thứ trên đời, ngay cả con rắn con cũng sợ. Nhưng có một nỗi sợ hãi lớn nhất, nỗi sợ mà con ước mình không bao giờ phải trải qua - là nỗi sợ khi mất đi người thân.
Hôm nay con mới đi xem phim “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” đấy bố ạ. Con nhớ lại tuổi thơ của mình khi từng thước phim trôi qua từ mấy trò chơi đồ hàng, mò ốc cho đến tắm suối, thả diều,... Hơn hết là con nhớ bố, một phần mà chỉ tuổi thơ con mới được có, được cảm nhận và được thấy bố.
Con là con gái lại là con út, mang danh con gái rượu nên được cả nhà chiều, nhất là ông bố tốt nhất vịnh Bắc Bộ của con. Con nhớ hồi bé, nhà mình nghèo lắm. Anh cả thì đi học xa từ hồi cấp hai. Tối tối, trong khi anh hai phải học bài thì con được cùng bố nằm trên chiếc phản gỗ ngoài sân và ngắm trăng. Con rất thích cái trò mát xa lưng bằng cách nhảy nhảy trên lưng bố ấy. Lúc đấy con bé tí, chứ mà béo như bây giờ chắc bố bị thoái hóa cột sống chắc luôn. Bố chỉ cho con các vì sao, kể cho con cả sự tích chị Hằng chú Cuội nữa.

Nhà mình có một xưởng để bố làm mộc nên con vẫn nhớ từng đêm, bố cõng con trên lưng từ nhà xuống xưởng để ngủ với bố mẹ. Lưng bố thấp và gầy, nhưng sao trong đôi mắt bé nhỏ của con nó dường như to lớn, săn chắc ghê. Con vẫn luôn tự hào vì bố làm nghề mộc. Đồ gỗ trong nhà mình chắc chắn không đụng hàng. Con còn nhớ có lần con tập tành làm một bông tuyết bằng gỗ để tặng cô bạn thân, không biết bạn ấy còn giữ không nữa! Tính ra con thừa hưởng hoa tay từ bố nên cũng hậu đậu ở mức chấp nhận được, cũng không đến nỗi chỉ biết nấu mì, luộc trứng.
Hồi xưa, con bé xíu, bố lo các con thiếu chất, đêm nào cũng soi đèn bắt cóc về làm thịt cho ba anh em ăn. Con bé nhất nhà mà nên bao giờ cũng được ăn phần hơn. Nhờ vậy nên lớn lên con cũng ít ốm vặt hơn hai anh. Mỗi tội con gái bố hơi tròn. Nhưng con gái không tự ti đâu, béo khỏe béo đẹp bố nhỉ?
Nhưng con sẽ cố gắng giảm cân, không phải để có eo con kiến hay chân dài để ai đó yêu con mà con muốn mình phải có một cơ thể thực sự khỏe mạnh bằng cách tập thể thao và ăn uống lành mạnh hơn. Con sợ bệnh tật, con sợ sự mất mát. Như năm năm trước con, các anh và mẹ từng trải qua. Mẹ khóc như ngất đi khi biết tin, còn chúng con còn không tin nổi vào tai mình. Tiếng sét đấy lại đánh trúng mái nhà chúng ta. Con đã luôn oán hận ông trời.
Nãy giờ con nói luyên thuyên gì thế nhỉ? Thật không nên nhắc đến chuyện không hay bố ha. Con kể bố nghe, bây giờ con đã tốt nghiệp đại học và đi làm rồi. Con thích công việc hiện tại lắm. Các đồng nghiệp rất vui vẻ, nhiệt tình và giúp đỡ con nhiều nữa. Con còn có một đứa bạn con chí cũng bẻ đôi, cơ mà cái bánh thì không chia đôi ấy ạ. Bạn ấy hư lắm bố nhé. Chuyên gia bắt nạt con thôi, bắt con ăn nhiều cho béo, xong tập nhiều cho khỏe. Hư bố nhỉ?
Giờ con có thể tự kiếm tiền chăm lo cho bản thân mình nữa rồi. Con gái bố giỏi không ạ? Mới ngày nào con mới là con bé nhà quê ra thành phố học, cái ngày đầu tiên ấy con còn nhớ như in. Đó là lần đầu con được đi tàu hỏa. Con bị say xe nặng lắm, nên đi tàu thì vẫn bị nôn thốc ra cả người. Nên bố phải ngồi yên, cho con gối đầu trên chân rồi ngủ để quên cơn buồn nôn. Đôi chân bố như tê cứng sau 200km. Con thấy, nhưng đứa trẻ như con lúc ấy, đâu hiểu đó là gì. Có đứa học sinh nào mà hạnh phúc bằng con không khi cả bố mẹ đều đưa đi thi đại học. Nhưng bố phải ở lại Hà Nội, bố đến nơi đó, nơi bây giờ con chỉ đi qua cũng thấy rùng mình. Con và mẹ bắt một chuyến tàu nữa ngược về đất cảng – Hải Phòng.
Con vẫn nhớ nguyên mùi vị bát phở Hà Nội đầu tiên con được ăn, bánh mì ở ga Hà Nội nữa, mẹ khen nó rất ngon, cả không khí thủ đô. Cảm thấy xinh đẹp quá. Vâng, đó là những ký ức về Hà Nội mà con thấy yên bình nhất. Dù sau đó con lên Hà Nội rất rất nhiều lần.

Vì con may mắn, hay để không phụ sự kì vọng lớn lao của bố mà con đã đỗ đại học vào năm ấy với số điểm suýt sao. Từ đó con quen với những chuyến tàu Hoa Phượng chạy Hà Nội - Hải Phòng mỗi tháng một lần vào cuối tuần. Con đi một mình với chiếc ba lô nhỏ, đến tòa nhà màu vàng ở Quán Sứ, nơi đó có bố của con. Tự nhiên giờ con thấy thèm bát cháo thịt với bí đỏ mà 10h sáng và 4h chiều con hay xếp hàng để nhận từ thiện. Thực ra con xin về để bố ăn đấy chứ, vì cháo từ thiện bao giờ cũng đủ chất và vệ sinh hơn hàng quán rong. Nhưng mà mỗi ngày truyền mấy lọ thuốc hóa chất vào người, bố mệt mỏi đến chẳng buồn ăn thứ gì. Nên con ăn cháo thay vì ra căng tin mua suất cơm 20 nghìn. Rồi, từng ngày bố càng gầy đi, tóc rụng nhiều hơn. Con còn tưởng tượng đến ngày tóc bố rụng hết như kiểu Phan Đình Tùng, trông bố con có còn đẹp trai không nhỉ? Nhưng, chưa đến lúc đó thì…
À, bố có nhớ có lần con thay ống thuốc không? Cái lần đầu tiên ấy ạ, con đã hậu đậu đến mức để mấy giọt thuốc còn dư bắn vào người chú nằm giường bên cạnh. May mà đó là lọ nước, chứ mà là hóa chất thì chắc to chuyện rồi. Đó là những lúc con cảm thấy hối tiếc nhất vì theo học kinh tế đấy bố ạ. Con luôn nghĩ giá như con học y, con sẽ chăm sóc bố tốt hơn và biết đâu con sẽ chữa khỏi căn bệnh quái ác đã hành hạ bố. Đã có những khi con thầm trách bố mẹ khi bắt con thi vào ngôi trường đó, mà không biết rằng vì con có thể ở nhà bác thay vì nhà trọ, chi phí cũng không đắt đỏ như đất thủ đô, và vì ở đó có anh trai chăm sóc và quan tâm đến con hơn, bố cũng yên tâm khi ở xa con, một nơi thực sự rất xa. Con đã từng ước giá như con học ở Hà Nội, bố có thể ngủ ở phòng con thay vì giường bệnh bé xíu chen tận hai ba người. Con cũng không phải nằm trên chiếc giường gấp ở hành lang bệnh viện lạnh lẽo đến rợn người. Con có thể nấu cơm, cháo hay bất cứ thứ gì bố thèm thay vì những hạt cơm khô cứng mua sẵn. Nhưng bây giờ con mới hiểu, bố chẳng bắt con vất vả lên chăm sóc bố, mà bố chỉ cần có người thân bên cạnh mình những lúc dường như không còn sức để chiến đấu với bệnh tật, để tiếp thêm sức mạnh cho bố, có thể vượt qua những nỗi đau đớn đó. Bố luôn nhường chăn ấm hơn cho con vì ngoài hành lang rất lạnh, bố bắt con mua suất cơm nhiều thịt cá ăn cho đủ chất. Có bữa truyền hóa chất xong, trước lúc về quê, bố còn dẫn con ra bờ hồ Hoàn Kiếm, ăn kem Thủy Tạ, con vẫn nhớ mấy cái kem ở đó bố ạ. Cả cái lần con được xem pháo hoa nhân đại lễ nghìn năm Thăng Long ấy ạ. Tiếc là lúc đó bố mệt nên không ra cửa sổ ngắm cùng con được.
Gần năm năm trôi qua, từ cái đêm bố nhìn con và hỏi “Ai đây?”, thì dường như chẳng còn nỗi đau nào lớn hơn có thể làm con gục ngã. Sao đêm hôm đó bố lại không còn nhận ra đứa con gái này nữa? Tại sao ông trời lại khiến mắt bố mờ đi, đầu óc bố không còn tỉnh táo nữa. Con vẫn luôn oán trách tại sao suốt bao năm qua. Tại sao là bố của con mà không phải là ai khác. Nhưng khi con bước vào đời, khi va vấp những sóng gió của cuộc sống con mới hiểu việc cho đi và nhận lại. Có lẽ bố đã hi sinh cả cuộc đời của mình để cho ba anh em con có được cuộc sống tốt hơn, đó là cái giá mà ông trời bắt chúng ta phải trả cho hạnh phúc phải không bố? Dù nó có quá đắt thì chúng ta đâu có quyền mặc cả. Khi bố đi xa, con còn chưa còn đủ lớn để biết đến chữ “chăm sóc, phụng dưỡng”. Nhưng bây giờ con đã khôn lớn, con sẽ luôn cố gắng sống thật vui vẻ, là một người có ích, là người con hiếu thảo. Con hứa!
Chắc là đọc đến đây, bố mỏi mắt lắm rồi nhỉ. Chẳng biết bố có mang theo cái kính độ gãy mất một gọng không nữa. Cả nhà vẫn luôn nhớ tới bố. Bố sống ở đó một mình, nhớ phải giữ gìn sức khỏe nhé. Khi rảnh con lại viết thư cho bố. Yêu bố!
Con gái của bố
© Tran Thi Dung – blogradio.vn
Bài viết tham dự tuyển tập "Viết cho người tôi yêu". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại cảm nhận của mình và chia sẻ lên mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.



