Bỗng thấy mình lớn khôn
2009-04-27 10:04
Tác giả:
Sáng chủ nhật, con dậy sớm hơn mọi ngày. Dọn nhà xong, con đi chợ về nấu ăn. Chợ ngày chủ nhật tấp nập hơn ngày thường, tự dưng con thấy lòng phấn chấn. Cụ già bán rau nhìn con mỉm cười hỏi:
- Hôm nay ăn rau gì bé con?
Rau gì nhỉ? Bỗng dưng thấy thèm bát canh rau rền cơm ăn với cà muối.
- Cho con bó rau rền cơm bà nhé!
- Ừ! Trưa nắng này ăn canh rau rền ngọt mát lắm đây.
Lời bà cụ như đưa con về với miền ký ức tuổi thơ. Ngày xưa mỗi trưa đi học về mồ hôi nhễ nhại, con đã thấy mâm cơm nóng hổi có bát cà muối vàng ươm bên cạnh bát canh rau rền cơm hay bát canh cua ngọt mát mẹ chuẩn bị xong rồi.
Không hiểu sao cứ mỗi đầu hè con lại thấy thèm đến nao lòng bát canh cua hay bát canh rau rền cơm ăn cùng món cà muối mẹ nấu. Thèm lắm! Lúc nào cũng thèm, cũng nhớ, cũng thấy "đói" hương vị quê hương.
Nhớ ngày thơ bé trốn mẹ ngủ trưa đi bắt cua. Trời nắng chang chang không mũ nón, đến lúc bị bố gọi về đánh cho một trận nên thân.
Nhớ những lúc ngồi xé cua bị cắp đau điếng nhưng vẫn thích thú ngồi tỉ mẩn gỡ gạch cua. Khi nồi cua mẹ nấu xong nhìn những mảng gạch cua vàng ươm ngon lành nổi lên thấy hấp dẫn vô cùng. Nhìn đôi mắt háu đói của con mẹ cười bảo:
- Đợi dọn cơm ra rồi ăn con nhé!

Bát canh cua cà muối - Hình ảnh thân thương của quê hương - Ảnh minh họa: Blog Nắng hạ đi
Con nhớ nhà mình có một nếp sống là dù có đói thế nào cũng đợi đầy đủ mọi người trong gia đình ngồi vào mâm cơm rồi mới ăn, chứ không có thói quen ăn trước, ăn sau, ăn đứng, ăn ngồi. Bố bảo thói ăn bốc bải, thói ăn đầu nồi, đầu niêu ấy rất xấu. "Miếng ăn quá khổ thành tàn" nên phải ăn uống cho đàng hoàng. Bố không thích người phụ nữ ăn quà vặt, ăn đầu đường, xó chợ. Ghét nhất là người ăn vụng nên những điều đó cũng ngấm vào con. Phải chăng điều đó thời buổi này là quá lạc hậu? Và con thành người khó tính vì ngấm những suy nghĩ của bố? Nói là vậy nhưng con gái cũng thấy những điều bố nói, bố phân tích là chí lý lắm. Còn đâu nét đẹp của người con gái khi vừa ăn, vừa nói, vừa cười? Còn đâu vẻ thuỳ mị nết na nữa?
Bây giờ xa nhà rồi, con sống một cuộc sống tự lập. Có những khi ở một mình con vẫn giữ thói quen nấu nướng, hiếm khi ăn cơm quán hay ăn uống qua loa. Bố từng dạy con: “Con gái là phải rèn luyện nữ công gia chánh vì "đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm" nên phải biết quán xuyến việc nhà, nấu nướng chăm lo cho gia đình".
Bố còn phân tích cho con hiểu tại sao lại gọi: “Ăn trông nồi, ngồi trông hướng"? Tại sao lại hớt bỏ cơm trên xới cơm nóng giữa nồi cho ông bà bố mẹ trước? Tại sao phải so đũa, lấy khăn cho mọi người? Tất cả những bài học giản đơn những tưởng không cần để ý vậy mà khi ra ngoài con mới thấy nó đáng quý biết bao. Chỉ một hành động nhỏ thôi cũng khiến hình ảnh của ta trong mắt người khác là một người vô duyên, vụng về... Những lúc ấy con lại thầm cảm ơn những bài học giản dị của bố mẹ thuở bé thơ.
Mẹ dặn con cách phơi từng cái quần, cái áo, là quần áo như thế nào? Mẹ dạy con làm những loại bánh, nấu những món ăn cho ngày thường, ngày lễ Tết. Dạy con cách thêu thùa, đan lát hay cách vá may những tấm áo sứt chỉ sờn vai... Những việc làm tưởng chừng thừa thãi với thời kỳ hiện đại hoá ngày nay. Nhưng con vẫn thấy nó cần thiết biết nhường nào. Khi thấy cô em gái vụng về trước cái áo tuột khuy con lại khéo léo đơm lại cẩn thận chắc chắn. Hay khi gió mùa về mua cuộn len với đôi que đan về đan tặng mẹ tấm khăn và móc cho cháu cái mũ len lại thấy lòng mình ấm áp.
![]() |
| Bố thường dạy tôi "Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm" - Ảnh minh họa: pavkata |
Miên man nghĩ nhiều khi con tự hỏi: “Không biết có phải mình là người hoài cổ?" Con thích nghĩ về tuổi thơ, nhớ những kỷ niệm và yêu thương nó. Nó là một khoảng trời xa nhớ tiếp sức cho con những khi yếu lòng. Cuộc sống bộn bề lo toan có những lúc con sợ lòng mình chai cứng, sợ không có đủ những thời khắc trải lòng để thấy tâm hồn mình sâu sắc, đằm thắm. Nhưng con biết mình luôn vững lòng trước những cám dỗ cuộc đời. Con vẫn là cô bé con quê mùa, giản dị dù đất Hà Thành nhộn nhịp bon chen. Con thấy tâm hồn mình dung dị được tưới mát bởi những cơn gió với hương lúa đồng quê.
Như hôm nay đây sống giữa đất Hà Thành mà sao vẫn thấy lòng mình gần lắm với quê hương. Với bờ tre ríu rít tiếng chim chuyền, với bờ đê lộng gió, với gốc đa đầu làng, với những kỷ niệm buổi chiều quê xưa đi chăn trâu cắt cỏ...với những buổi cùng mẹ tát nước gầu sòng hay những đêm trăng sáng cả nhà mình cùng nhổ mạ ... Bao kỷ niệm ùa về vây kín hồn con.
Bỗng thấy mình lớn khôn từ những kỷ niệm giản đơn như thế.

Hình ảnh đại diện tác giả bài viết
Gửi từ
: “Tất cả mọi việc đến tận cùng rồi sẽ ổn, nếu mọi việc chưa ổn thì tức là chưa phải tận cùng đâu".
Ho ten: sandy Ho ten: San Tiu |
![]() |
![]() |
![]() |
Cảm nhận về bài viết mời bạn gửi theo mẫu sau hoặc gửi bài viết, đường link blog muốn chia sẻ về địa chỉ blogviet@vietnamnet.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.





