Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bóng dáng của hạnh phúc

2014-07-03 01:07

Tác giả:


Blog Family - Đây là lần đầu tiên hắn suy nghĩ: tiền nhiều chưa chắc đem lại hạnh phúc. Nếu không biết sử dụng chúng sẽ chỉ đem lại bi kịch, khổ đau như cuộc đời hắn. Mắt hắn cay cay khi nhớ về mẹ và em gái. Hắn ngước nhìn những giọt mưa cuối cùng rơi từ mái tranh nhà hàng xóm nghèo. Hình như nó co hình ảnh những nụ cười của hạnh phúc gia đình.

***

Đã một tháng nay, hắn về ở trong ngôi nhà thờ tự của cha mẹ hắn tại một tỉnh miền Tây. Thật ra hắn chẳng phải là đứa con ngoan, thay mặt “phụ huynh” về chăm sóc mồ mả tổ tiên, bổn phận cháu đích tôn của dòng tộc. Trái lại hắn là kẻ “phá gia chi tử”. Hắn tham gia đua xe mà giang hồ gọi là “đi bão”, bị té gãy tay suýt chết khi chui vào gầm xe tải. Hắn nhảy nhót ở các vũ trường, rồi hút chích, nghiện ngập nặng…

Bố hắn là kiến trúc sư giỏi của thành phố. Cơ ngơi khi ông mất để lại cho mẹ hắn và hai anh em hắn rất nhiều: mấy căn nhà mặt phố và hai chiếc xe hơi. Thế nhưng trong khi em gái hắn ngoan hiền, học giỏi bao nhiêu thì hắn đổ đốn, sa đọa bấy nhiêu. Mẹ hắn thương hắn quá đến mức mù quáng. Cứ vướng vòng lao lý thì bà lại bỏ tiền ra đền bù xin bãi nại. Hắn ăn chơi hết tiền, cầm cố luôn hai chiếc xe hơi. Những căn nhà mặt phố với giá cho thuê mỗi tháng cả ngàn đô la, lần lượt phải bán đi vì ông “con trai” quý tử như hắn.

bóng dáng của hạnh phúc

Có thể hắn còn tiếp tục trượt dài trên con dốc hoang đàng ấy nếu không có một ngày chính mắt hắn nhìn thấy mẹ hắn thổ huyết do chứng bệnh phổi. Bà lao tâm khổ trí vì hắn quá nhiều. Trong những ngày giành giật lại sự sống ở bệnh viện, mỗi lần mẹ hắn tỉnh, bà chỉ yêu cầu hắn thay đổi lối sống, đi cai nghiện và làm người tử tế để bà chết được nhắm mắt. Chính giây phút ấy, bản chất lương thiện trong hắn trỗi dậy. Hắn thề với người mẹ sẽ cai nghiện, sẽ làm người tốt. Và hắn quyết tâm làm thật ! Khi mẹ hắn xuất viện cũng là lúc hắn vào trại cai nghiện.

Sau hơn một năm, hắn đã cắt được cơn nghiện hoàn toàn. Hắn tự nguyện xin về ở ngôi nhà thờ tự của gia đình hắn nơi thị xã hẻo lánh miền sông nước, để hắn tránh xa đám bạn xấu…Cơn mưa bất chợt ào đến, cắt đứt dòng suy tư của hắn. Rất lâu rồi hắn mới có dịp ngắm mưa. Những giọt mưa đều đều chảy từ mái ngói xuống cái sân lát gạch đỏ au. Hắn chợt phát hiện ra hình thù những giọt mưa mỗi nơi mỗi khác thì phải ? Khi hắn ở trong nhà lầu, ở trong quán cà phê máy lạnh nhìn ra, giọt mưa không chảy thành giọt mà chảy thành từng dòng, ào ạt rơi nhanh xuống đất hoặc bám vào cửa kính. Nó có màu trắng rất chói chang, hào nhoáng… Khi ở nhà ngói giữa khu vườn tịch liêu như hôm nay, hắn thấy giọt mưa định hình thành từng giọt rõ rệt, rơi đều đều, chậm rãi. Giọt mưa miền thôn dã ánh lên màu xanh của cây lá, đủng đỉnh rời khỏi mái ngói rêu phong. Vài con gà nhà hàng xóm chạy qua đứng dưới tán lá chuối ở đầu cổng. Hắn thấy làng thật nhẹ nhàng.

Mưa tạnh, hắn bước ra ngoài hít thở không khí mát lành của đất trời sau mưa. Bỗng có tiếng hò của cô gái nhà bên cạnh:

“Chiều chiều ra đứng bờ ao

Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều”

Hắn nghe mà chạnh lòng. Cái ao sau nhà hắn bỏ hoang nhiều năm, cỏ mọc đầy. Thưở còn bé, mỗi lần về thăm ông bà, hắn nhớ là cá dưới ao nhiều lắm. Cả cô gái vừa hò lúc nãy từng là bạn hắn mỗi khi về đây nghỉ hè. Một tháng nay hắn gặp lại và trò chuyện rất tâm đắc với cô ấy. Người thôn nữ tuổi đôi mươi căng đầy sức sống, nói chuyện giản dị dễ mến. Mỗi ngày cô chèo ghe buôn bán nông sản, chiều tối lại trở về chăm sóc cho mẹ già và bốn đứa em. Gia đình họ nghèo nhưng hạnh phúc lắm. Đứng bên này cái hàng rào bằng tre có dây leo bám đầy, hắn thường nhìn vào cảnh cả gia đình ấy xum họp bên mâm cơm. Chắc chắn thức ăn sẽ không nhiều và ngon như gia đình hắn. Thế nhưng hắn không có được niềm hạnh phúc đơn sơ ấy từ rất lâu rồi. Hắn cũng chợt nhận ra gần đây hắn hay nhìn theo cô thôn nữ láng giềng. Lần này tâm hồn hắn rung động thật sự. Hắn thích đôi mắt hiền lành của cô ấy. Hắn thích chiếc áo bà ba xinh xắn cô mặc và hắn thèm được ngồi chung trong những bữa cơm sum họp của gia đình cô ấy. Đây là lần đầu tiên hắn suy nghĩ: tiền nhiều chưa chắc đem lại hạnh phúc. Nếu không biết sử dụng chúng sẽ chỉ đem lại bi kịch, khổ đau như cuộc đời hắn. Mắt hắn cay cay khi nhớ về mẹ và em gái. Hắn ngước nhìn những giọt mưa cuối cùng rơi từ mái tranh nhà hàng xóm nghèo. Hình như nó co hình ảnh những nụ cười của hạnh phúc gia đình.
  • Hải Triều
Bài dự thi "Hạnh phúc vẫn đủ chỗ cho ta". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn để lại bình luận cuối bài viết tại website hoặc like và chia sẻ lại link bài viết từ trang fanpage facebook.com/yeublogviet

VIẾT ĐỂ CẢM NHẬN HẠNH PHÚC, LAN TỎA HẠNH PHÚC VÀ NHẬN NHỮNG GIẢI THƯỞNG HẠNH PHÚC! 


MỜI BẠN CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ TÌM HIỂU VỀ CUỘC THI VIẾT "HẠNH PHÚC VẪN ĐỦ CHỖ CHO TA"

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

back to top