Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ai cũng có một nơi để về?

2011-04-20 10:21

Tác giả:


Blog Việt

Đợt vừa rồi về thăm nhà thấy quê mình khác quá đỗi. Tuy Hòa tựa như người thiếu nữ mới lớn… diện lên mình những bộ đồ mới mẻ yêu kiều hơn khiến con người ta đi xa về không khỏi ngỡ ngàng mà thốt lên rằng: ” Mình không biết Tuy Hòa cũng có lúc đẹp như vậy..!”. Đó là lần đầu tiên mình thấy quê mình đổi khác, dọc con đường từ quốc lộ 1A dẫn vào thành phố bé nhỏ ấy… đâu đâu mình cũng thấy hoa nở rộ, đủ màu sắc. Vậy mà 18 năm trước mình đã sống và lớn lên ở đây cộng thêm 5 năm xa xứ đi đi về về …tự hỏi lòng có bao giờ mình thấy nhớ miền đất này đôi chút..?

Chiều buông xuống, rải rác những cây hoa sữa hiếm hoi thoảng hương ngan ngát, mình không thích hoa sữa lắm bởi mùi nó hăng hăng thường làm mình hay nhức đầu nhưng trong cái không gian khiến mình đang ngỡ ngàng ấy tự nhiên hoa sữa cũng trở nên duyên đến lạ, mình bắt đầu nhắm mắt cố hít thật no đầy cái ngây ngây của một buổi chiều yên ả…! Nghe bên tai đâu đó lời bài hát “ Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm…có lẽ nào anh lại quên em..!” . Có lẽ vậy, chỉ có con người lãng quên con người cũng như chính ta cũng đôi lần quên mất mảnh đất với những gì thân quen ruột thịt, từng chối bỏ nơi sinh ra mình vì sự cục bộ không phát triển. Ôm ấp lấy đất Sài Gòn xa hoa lắm mộng rồi cũng …vỡ mộng.

Chiều Tuy Hòa - đó là một buổi chiều yên bình mình ngồi trên cát trắng và biển Tuy Hòa gợn sóng xanh rì. Những bãi dương bạc màu gió thẳng tắp cho đến những gánh hàng rong xíu xíu đầy những xoài, cóc, ổi, đậu phộng, trứng cút…bày bán cũng bị dẹp sạch. Nghe nói người ta sẽ xây Resort hết, sẽ thay đổi bộ mặt biển Tuy Hoà xứng đáng cái danh: “ 400 năm Phú Yên và khai mạc năm du lịch quốc gia 2011”. Mình nghe cũng lớn lắm, không biết họ làm nó to đến đâu…nhưng nhìn lại kinh phí thì không nhỏ chút nào. Nhưng thôi kệ, đó là chuyện lớn của những ông to bà lớn, nếu Tuy Hòa mà đẹp hơn, đẳng cấp hơn thì mình cũng thấy vui và hào hứng dẫn bạn bè về thậm chí nghĩ xa hơn là trở về sống tại mảnh đất này cũng không có gì khiến mình đắn đo như trước nữa.

Có điều mình còn đôi chút lưu luyến vì nhớ những buổi chiều thong dong trên cát, tìm mấy gánh hàng rong bán những món ngộ ngộ ấy mà nhâm nhi…Thích nhiều lắm, có thứ bánh tráng bé xíu xíu cuộn lại, đem nướng lên rồi phếch nước tương đen, tương đỏ nóng nóng ăn giòn giòn mà lại cực rẻ. Mình nhớ những buổi chiều cùng đám bạn se nhau mấy ly rượu nếp ngọt ngây mà say lúc nào không biết, rồi nhớ những khi mặt trời xuống lưng chừng con sóng cả đám tụm lại đào cát chôn nhau, không thì tìm đôi nào mải mê tâm sự rồi câu dép mà giấu đi. Nghịch ngợm nhưng ít ra cũng có nhiều kỷ niệm nhớ đời. Vậy đó, giờ lớn rồi, mọi thứ cũng thay đổi. Mình ngồi một mình nhìn xuống bãi biển đang ngã màu hoàng hôn…lặng buồn nghĩ về những điều đã cũ.

Sắp hết ngày khi những con đường dọc bờ biển lên đèn, thành phố trẻ cũng vội thay áo mát mẻ xuống phố..! Mình cứ ngỡ một góc đường Đồng Khởi Q.1 của Sài Gòn được ai đó mang về Tuy Hòa, khéo léo giăng ngang những đôi mắt ngạc nhiên và môi mấp máy khen..”Ôi..đẹp !”. Góc đường Lê Lợi chỗ nhà mình hôm nay cũng được xa xỉ điện màu xanh, đỏ, trắng..chớp nhoáng liên tục. Mình tần ngần bên đường ngắm mãi…Góc lề đường bên kia, quán bánh canh đêm như cũng ăn theo đôi chút khi cô bán hàng tặc lưỡi: “Vào ăn bánh canh đi con, vừa ăn vừa ngắm…Người ta giăng lên mấy ngày rồi đấy..”. Mình chẳng nỡ chối từ, ấy vậy mới biết được đi xa về lại Tuy Hòa vẫn thấy vị đậm đà, vừa miệng, ngay cả ớt cay …cũng thấy ngon hơn xứ người. Chợt nghe lòng ấm lạ.

Ảnh minh họa

Mình nhận ra mình yêu quê mình hơn cả, nó mộc mạc, giản dị như con người nơi đây đến cả tiếng nói địa phương cũng chả lẫn vào đâu được. Bởi thế, dù đi đâu ở đâu xa xôi vô tình nghe ai đó nói: “ Dìa Ty Quà uống càee.. phơ.. đé..é é..” ( = Về Tuy Hòa uống cà phê đá ) là không quen cũng nhoẻn miệng cười biết ngay người ấy “Made in Tuy Hòa” rồi.

Nói vậy cũng đủ biết ai cũng có một quê hương để trở về cho dù nơi ấy không hào nhoáng, không rực rỡ thậm chí người người ra đi đến những miền xa cố mong tìm cho mình một cuộc đời mới nhưng mình tin trong họ vẫn luôn có những khoảng lặng thân yêu dành cho mảnh đất đã từng sinh và lớn lên. Riêng với mình, hôm nay Tuy Hòa không chỉ là nơi về mà còn có cả những tình cảm rất thiêng liêng của gia đình, bạn bè, anh em…và cả những người dưng “xứ nẫu”.

Mỗi sáng, mình vẫn quen nghe tiếng càu nhàu của ba mình réo gọi “Con gái gì ngủ nướng thế sau này mà có chồng chắc nó rượt chạy không kịp…” dù mình cũng ráng hé mắt nhìn đồng hồ mới gần 6h, mẹ mình lúc nào cũng quen đi chợ sáng 4h rưỡi. Mẹ nói lúc đó người ta mới bày bán, hàng nào cũng tươi xanh. Có lần mình cũng ráng dậy sớm theo mẹ ra chợ, tờ mờ sáng chợ vẫn còn thắp đèn, tiếng mấy cô hàng thịt nghe chan chát đi kèm tiếng dao đều tay mời gọi không ngớt. Nếu ở Sài Gòn giờ ấy mình vẫn còn vùi chăn ngủ quên trời đất.

Nhà mình ít người, ba mẹ sinh mỗi 2 chị em, khi xưa còn nhỏ cũng hay chảnh chọe nhau. Giờ lớn đi xa mới thấy thương nhiều cái thời mặc chung đồ, chơi chung một con ốc ba cho mà giành giật nhau ỏm tỏi. Giờ em gái mình đã lấy chồng, có con bồng bế. Mình lên chức dì hai nghe vừa lạ vừa vui. Nhà mình thêm một đứa cháu mười mấy ngày tuổi, miệng chép chép liên tục nhìn thương không chịu được. Mỗi lần lên xe trở vào thành phố mình lại thấy thương những điều bình dị ấy, xa lâu lại nhớ nhiều…dù cũng có khi tình yêu thương không trọn vẹn.

Dẫu có những bôn ba ngược xuôi, nhưng mình tin quê mình sẽ còn đổi khác, đẹp hơn với những tình cảm và giá trị tốt đẹp của mỗi người. Nơi đó có gia đình chở che mình khi va vấp trên đường đời, có những con đường nhỏ chở yêu thương dọc khắp mỗi chân trời sẽ đi qua. Sau này, sẽ có nhiều người tứ phương ghé Tuy Hòa và biết đâu có một nửa của mình cũng sẽ đến đó. Mình sẵn sàng nắm tay người ấy và tự hào nói rằng: ” Đến Tuy Hòa quê em rồi đó… “.

 

  • Gửi từ email Thy Thy - rubythy88@

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

 


Chỉ cần nhớ số Blog Radio yêu thích và bấm phím, bạn sẽ được hòa mình vào những câu chuyện, những bản nhạc ấn tượng của Blog Radio đã in sâu trong tâm trí bạn!


Click chuột để trở thành Fan của Blog Việt, bạn sẽ thấy nhịp sống Blogging mang tiếng đồng điệu với bản thân mình...
 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Xuân về nghe điệu hát Then

Xuân về nghe điệu hát Then

Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.

Mưa nghịch mùa

Mưa nghịch mùa

Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.

Chuyến xe định mệnh

Chuyến xe định mệnh

Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

back to top