6 điều nên mang theo suốt cuộc đời để không bao giờ phải chịu thua thiệt
2021-03-04 01:20
Tác giả:
Muốn ưu tú, phải rèn luyện không ngừng, không được lơ là, đùn đẩy trách nhiệm. Bất kể bạn làm việc gì đi nữa, dù khó khăn đến đâu, cũng nên đi hết từng bước để hoàn thành.
***
Người xưa có câu: "Nếu một tổ chức không có quy củ, nhất định sẽ loạn."
Người sống trên đời, không được sống quá phóng túng, phải có một tiêu chuẩn quy cũ, nhờ đó tu tâm dưỡng tính.
Nhà văn nổi tiếng Feng Jicai từng nói rằng:
"Sự tự tin của một người được xây dựng trên giới hạn chịu đựng."
Biết giới hạn của mình đến đâu, nắm bắt điểm mấu chốt mới có thể khiến bản thân thành công.
Do đó, dù ở độ tuổi nào, có 6 điều bạn tuyệt đối nên tuân thủ:
1. Dù khó khăn đến đâu, cũng không được nợ không trả
Trình Tằng, một nhà giáo dục thời Bắc Tống từng nói rằng:
"Một người không giữ chữ tín không thể nào đứng trên thiên hạ."
Sống có khó khăn đến đâu đi nữa, cũng không thể thiếu nợ không trả. Bởi vì người dám đưa than sưởi ấm cho bạn vào ngày tuyết tuyệt đối là ân nhân mà chúng ta nên biết quý trọng.
Khi bạn thành công, người dệt hoa trên gấm nhiều lắm, nhưng khi thất bại, hãy biết ơn những người đã sẵn sàng giúp đỡ bạn. Ghi nhớ số tiền mình đã vay, hoàn trả kịp thời khi đến thời hạn đã hứa.
Giống như câu: "Vay dễ trả nhanh vay lại mới không khó". Đừng dễ dàng phản bội lòng tốt của người khác.
Làm người, nhân phẩm xếp đầu, thế nên phải sống cho xứng đáng với lòng tin của người đã giúp đỡ mình.
2. Dù mệt đến đâu, cũng không được đùn đẩy trách nhiệm
Trong tác phẩm "Tiến học giải" của Hán Vũ đế có nói: "Nghiệp tinh ư cần, hoang ư hi. Hành thành ưu tư, hủy ư tùy."
Nghĩa là: "Học nghệ tinh là do cần cù phấn đấu, hoang phế do chơi bời; làm việc thành công là do suy nghĩ kỹ, bị hủy hoại do tùy ý, tùy tiện."
Muốn ưu tú, phải rèn luyện không ngừng, không được lơ là, đùn đẩy trách nhiệm. Bất kể bạn làm việc gì đi nữa, dù khó khăn đến đâu, cũng nên đi hết từng bước để hoàn thành.
Chúng ta chỉ có thể đột phá thông qua việc tích lũy liên tục.
Muốn nhận được thành công, trước phải trải qua hàng ngàn khó khăn. Nếu bạn dùng khôn vặt để đạt được chiến thắng. Đó chỉ có thể xem là thành công tạm thời, sớm muộn gì cũng sẽ tự làm tổn thương mình.
3. Dù khổ đến đâu, cũng không được tính kế bạn bè
Mạnh Tử nói: "Người quen biết nhau, quý ở thấu hiểu. Người thấu hiểu nhau, quý ở chân tâm."
Bước chân vào xã hội, bạn bè là những người vô cùng quan trọng. Người ta thường nói: "Ở nhà dựa vào cha mẹ, ra ngoài dựa vào bạn bè."
Thế nên, dù có khổ thế nào đi nữa, cũng không được tính kế bạn bè!
Bạn tham lam tính kế một giờ, nhưng bạn lại mất đi người có thể cùng mình đi cả đời. Làm như vậy chỉ tổ tự chuốc lấy tổn thương.
Bạn bè chính là tài phú quý giá cả đời này của chúng ta, tính kế bạn bè chẳng khác nào tính kế chính mình.
Con người có thể suy nghĩ mông lung ngàn cách tính kế, nhưng ông trời chỉ "sắp sẵn số mệnh" đúng một lần. Càng tính toán với suy nghĩ tham lam, nhỏ nhen, chỉ càng làm số phận bản thân thêm thê thảm mà thôi!
4. Dù nghèo đến đâu, cũng không được trách cha mẹ
Đức Phật từng nói: "Nếu con cái không oán trách cha mẹ trong 1 năm, có thể dập tắt được lửa hận thù của oan gia trái chủ trong 30 năm."
Hiện tại, dù có nghèo đến đâu, cũng không được oán trách cha mẹ. Bởi vì nhà là bến đỗ của mỗi người, là chỗ dựa ấm áp và đáng tin cậy nhất của chúng ta.
Đừng bao giờ trút những cảm xúc tiêu cực hay sự bất mãn trong nội tâm lên người nhà. Càng làm như vậy chỉ càng khiến phúc khí ít đi, vận may tránh xa.
Người xưa từng nói:
"Cha mẹ là phúc tinh trong cuộc đời mỗi người, hiếu thảo với cha mẹ chính là gieo duyên gieo phúc trên đồng ruộng đó."
Ở đời, ai càng biết hiếu kính cha mẹ càng dễ dàng thành công. Ngược lại, người chỉ biết đổ lỗi cho người nhà một cách mù quáng thì cuộc sống chỉ càng trở nên tồi tệ hơn.
5. Dù có cùng đường, cũng không được đánh mất ý chí
"Tre có đốt, người có khát vọng."
Làm người cũng như cách một cây tre trưởng thành. Cây tre nếu bị tách rời các đốt sẽ rất dễ đổ. Người nếu không có chí khí chỉ trở thành người bỏ đi.
Vì vậy, dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, cũng đừng nên đánh mất nghị lực sống.
Rất nhiều người dễ dàng đánh mất các nguyên tắc của bản thân vì không vượt qua được cám dỗ về tiền bạc, danh vọng...
Đừng tự hạ thấp bản thân, đừng tự đánh mất chí khí chỉ vì chìm ngập trong sự ham muốn.
Gặp chuyện gì cũng vậy, đừng hại người khác, cũng đừng phụ chính mình. Hãy sống là chính mình, có con đường cuộc sống của riêng bạn.
Chỉ khi bạn biết tôn trọng chính mình, người khác mới có thể tôn trọng bạn. Người sống có ý chí, mới xứng đáng được người khác tôn trọng.
6. Dù giàu đến đâu, cũng không được kiêu ngạo
Trong "Lễ ký" có ghi: "Người quân tử không tự khoa trương việc mình, không tự đề cao công lao của mình."
Một người có đức hạnh thực sự sẽ không bao giờ tự khen mình và thổi phồng về công lao của mình.
Đời người vô thường, của cải có nay mai lại mất, sinh mệnh vui đó mai bỗng sầu. Cho dù bạn giàu có đến đâu, đừng kiêu ngạo; dù bạn có quyền lực đến đâu, cũng đừng khinh thường người khác.
Như câu: "Trời giông ắt mưa, người ngông ắt họa."
Đừng quá ngông cuồng, phong thủy luân chuyển, bạn chỉ có thể tự cao một lúc, không thể tự cao cả đời được.
Trong cuộc sống, những người càng giỏi càng biết khiêm tốn. Chỉ khi biết bao dung người khác, bạn mới có thể hoàn thiện chính mình.
"Nước ở vị trí thấp mà thành biển, người biết hạ mình mới thành vua." Chỉ có ai khiêm tốn mới càng dễ thành công.
Theo Doanh nghiệp và Tiếp thị
Mời xem thêm chương trình:
Làm gì khi là một người hướng nội sống trong một thế giới hướng ngoại | Radio Tâm Lý
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.





