You raise me up
2015-07-25 01:00
Tác giả:
Nghe bài hát You raise me up (Westlife)
When I am down and, oh my soul, so weary
When troubles come and my heart burdened be
Có khi nào bạn cảm thấy chán nản, tâm hồn rã rời, bao điều phiền muộn kéo đến như những đám mây đen, phủ kín, đè nặng lên trái tim mình không? Và nếu đã từng thì bạn sẽ làm gì để thoát khỏi tình trạng ấy? Tâm sự với bạn bè, nghe nhạc, xem phim, chơi thể thao để người mệt lử hay đi dạo phố, mua sắm và quên đi ưu phiền?
Then, I am still and wait here in the silence
Until you come and sit awhile with me.
Nhân vật "tôi" trong You raise me up đã chọn cho mình giải pháp là lặng lẽ ngồi đợi chờ một người đến. "Người ấy" là ai? Có phải là bất cứ ai cũng được, miễn sao ai đó đến ngồi bên cạnh mình, như ước muốn mỗi khi ta cô độc đến cùng cực hay không?
You raise me up, so I can stand on mountains
You raise me up, to walk on stormy seas

Không. "Người ấy" hẳn là một nhân vật giữ vai trò đặc biệt và có ý nghĩa với "tôi" lắm. Bởi không phải ai cũng có thể vực dậy tinh thần của "tôi", khiến việc đứng hiên ngang trên đỉnh núi cao dưới gió lốc hay băng qua vùng biển đầy bão tố không còn là vấn đề với "tôi" nữa. Dường như có điều gì đó hơi cường điệu và bốc đồng ở đây, nhưng nó không quan trọng. Quan trọng là khi ở bên "người ấy", tinh thần của "tôi" đã khá hơn trước. Chưa hết...
I am strong, when I am on your shoulders
You raise me up: To more than I can be.
À, thì ra "người ấy" không phải là một nhân vật đặc biệt của "tôi" đâu. "Người ấy" phải là ai đó cực kỳ đặc biệt, có một không hai, không thể thay thế trong trái tim, trong tâm hồn "tôi" nữa kia. Tại sao vậy?
Tại sao ư? Ở trên đời này, bạn đã gặp ai mà trước người ấy, bạn không e ngại bộc lộ bản thân trong những phút giây yếu đuối nhất của mình, không e ngại trao và nhận một vòng tay siết chặt, không e ngại tựa đầu vào bờ vai người ấy hay thậm chí oà khóc trên nơi bình yên đó? Không những thế, người ấy còn mang đến cho bạn sự mạnh mẽ và niềm tin để làm được những điều tưởng chừng ngoài khả năng của bản thân.
Cá nhân mình cho rằng, thật sự là rất rất may mắn cho ai gặp được một "người ấy" như vậy trong đời. Và nếu xét trên khía cạnh tình cảm lứa đôi thì những giây phút nâng đỡ tinh thần nhau như thế này là khi người ta cảm nhận rõ rệt nhất về tình yêu.
Đến đây, chắc hẳn bạn sẽ có một câu hỏi: vậy liệu "người ấy" có thể là ai của "tôi" nhỉ? Là người yêu, là người cha, người mẹ hay là một người thầy, người cô, người bạn không thể nào quên? Là một con người cụ thể hay là một hình tượng, một đức tin vào Chúa trời hoặc các đấng tối cao khác? Không phải bất cứ ai cũng có thể, nhưng có thể là bất cứ điều gì như vừa kể.
Trong phiên bản gốc, You raise me up còn có một đoạn lời nữa như sau:
There is no life - no life without its hunger
Each restless heart beats so imperfectly
But when you come and I am filled with wonder,
Sometimes, I think I glimpse eternity.
Cuộc sống không thể thiếu những khát khao, và mỗi khi trái tim "tôi" sai nhịp thì "người ấy" lại đến cùng với sự kỳ diệu khiến "tôi" thoáng nghĩ đến sự vĩnh hằng... Ca từ mang tính triết lý và nghe có vẻ hơi khó hiểu mang hơi hướng tôn giáo; nhạc đến đây cũng đổi tông khác. Trong khá nhiều bản thu âm của You raise me up, khi tới khúc này, người ta đã dạo nhạc thay cho giọng hát của ca sĩ.
You raise me up được Rolf Løvland (nam thành viên của Secret Garden) viết nhạc và Brendan Graham phổ lời, Brian Kenedy là ca sĩ trình bày bản thu âm đầu tiên của ca khúc này. Giai điệu của You raise me up tuy mang âm hưởng dân ca Ireland nhưng nghe nó lại giống một bản thánh ca, thêm vào đó là sự ngọt ngào du dương của pop-ballad và những đoạn ngân nga cao vút của opera.
Chính vì những điều ấy mà You raise me up là ca khúc yêu thích của các ca sĩ thuộc dòng popera - những người có chất giọng opera chuyển sang hát pop. Có thể kể ra đây là Russell Watson, Josh Groban, ban nhạc Il Divo...
Thực sự thì trong các ca sĩ, ban nhạc hát You raise me up, mình vẫn chưa thấy ai có thể diễn đạt cho ra cái chất bi tráng, nhất là đoạn cuối khi cảm xúc của nhân vật "tôi" vỡ oà và mãnh liệt, có thể nói là ở trạng thái hạnh phúc đến phát khóc. Hy vọng một ngày nào đó sẽ được nghe Andrea Bocelli hát You raise me up.
Quen thuộc với mọi người nhất có lẽ là You raise me up do Josh Groban, Westlife hay Celtic Women trình bày. Tuy nhiên mình vẫn có cảm tình với bản do cô bé 16 tuổi Andrea Ross trình bày hơn cả, nghe như em đang hát về mẹ, đôi chỗ còn hơi cứng nhưng phải nói rằng giọng em rất đẹp. Chắc 5, 6 năm tới, khi trải qua những vấp váp và giọng hát phát triển hơn, Andrea Ross sẽ thể hiện You raise me up có hồn hơn nữa.
Theo Nhacvietplus
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà
Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.
Chậm một nhịp yêu (Phần 1)
Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.
Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến
Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn — kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.
Tết này con sẽ về (Kết thúc)
Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”
Sống như những đóa hoa
Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.
Thả trôi hết những phiền muộn.
Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?
Tết này con sẽ về (Phần 8)
Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.
Mùa hoa xoan
Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.
Nhật kí tuổi 18
Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.
Tết này con sẽ về (Phần 7)
Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.


