Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì cuộc đời là những niềm tin

2014-06-30 12:15

Tác giả:


Blog Family - Khi phải đối diện với ranh giới sống chết của một người ta từ người ta yêu thương, nỗi sợ hãi bao giờ cũng xâm chiếm không cưỡng lại nổi. Nhưng hy vọng chính là liều thuốc an thần hữu hiệu. Dù phép màu có đến hay không thì người thương đó đã đi cùng ta hết những yêu thương của cuộc đời. Hãy tin và sống như ngày mai ta không còn ai bên cạnh. Vì cuộc đời là những niềm tin.

***
Mới hôm qua hai cô cháu mình đi chợ, bà bán bánh bò mé bên chợ cá nói: "Con em hả, giống ghê luôn", rồi bả cười. Chắc bà đó mới bán chứ cái chợ Vòng Nhỏ này ai mà không biết Út là cô của con. Hồi đó con bốn năm tuổi gì đó là Út dắt con đi chợ rồi. Ai hỏi con Út hả Út cũng cười: "Giống tui hôn bà?". Con lúc đó chút xíu, lùn tịt xách cái giỏ đi chợ với Út. Mà đâu phải đi chợ thôi, Út đi đâu con cũng đòi theo cho bằng được. Cha với Mẹ đi làm tối ngày, con ở nhà với Út và ông bà nội.

Con vô mẫu giáo, Út mua cho con cái áo đầm đỏ có mấy cái bông hồng bằng phi bóng trước ngực đẹp kinh khủng. Con thích nó nhất trong cái tủ đồ. Đi chơi, sinh nhựt hay đi ca văn nghệ trong trường con cũng lôi nó ra mặc.

Ông nội cũng thương con lắm, nội mua cho con cái bình nước đem theo đi học. Cái bình lợi hại lắm Út, chỉ cần vặn qua một cái là ống hút lồi lên, không cần mở nắp bình. Trường mẫu giáo chỉ mình con có, nội mua cho con hàng "độc" ghê Út ạ.

Giờ lục lại mấy tấm hình hồi con còn nhỏ, bây giờ con xấu quắc mà sao hồi đó dễ thương quá chừng. Út nhớ tấm hình con"tạo dáng" trước ống kính không? Con mặc áo dài màu hồng thêu mấy bông cúc, đeo mắt kiếng bự chảng của cha rồi đứng ẹo một bên chụp hình với cây mai nhà mình. Con hồi đó mặt tròn quay, mũi xẹp lép nhưng được cái mắt hai mí rành rạnh. Trường mẫu giáo gần nhà nên Út dắt con đi bộ đến lớp. Đi học về gặp ai con cũng thưa, thưa hết cả cái xóm mình. Ai cũng thương con hết, chắc vậy mà người ta kêu con là "hoa hậu Lộ Đất".

cô tôi

Cái tên Lộ Đất xóm mình từ khi con chưa sinh ra tới giờ mấy chục năm rồi mà vẫn chưa làm đường, mỗi lần mưa xuống đất đỏ văng vô quần áo tùm lum hết. Vậy mà con thương cái Lộ Đất mình đến kì lạ. Nó đi sâu vô máu vô thịt với những ngày Út nắm tay con đi chơi mỗi chiều. Với những ngày trưa đổ lửa mà con với thằng Na chạy còng còng ngoài lộ bứng mấy cái cây dại dọc đường đêm về sau vườn trồng. Nó là hành trình tuổi thơ mà con nâng niu trong từng ký ức, ký ức mà tới tận hai mươi mấy tuổi như bây giờ con vẫn còn mơ và mong được một lần trở về.

Con lớn hơn một chút thì bà nội bắt đầu lẫn. Bà nội có món bánh bò nổi tiếng xứ mình. Đi đâu nói nhà ông bà Năm Bánh Bò ai cũng biết. Con nghe mấy bác kể lại lúc bà nội bắt đầu lẫn, đi bán bánh bò mà chan nước dừa cho người ta có chút xíu. Ai xin bà nội kêu: "Về nhà thắng ăn". Ở xóm biết bà nội bệnh nên không buồn. Rồi bà nội đem nước dừa về cho cha con ăn, bà nội thương cha nhứt nhà mà. Cha thấy Út thèm nhường lại cho Út. Nhà mình hồi đó nghèo dữ lắm nhưng được cái anh em trong nhà thương nhau. Con hãnh diện vì sống trong gia đình như vậy. Nghèo tiền nghèo bạc thì được chứ nghèo tình cảm, nghèo nhơn nghĩa thì sống chi nữa cuộc đời này Út hen.

Mấy năm nữa thì bệnh bà nội trở nặng hơn. Ông nội với mấy cô mấy bác không cho bà nội đi bán nữa. Sợ bà nội lại không biết đường về như mấy lần trước. Hên là ở xóm người ta biết nên đưa nội về dùm. Không thì không biết nhà mình làm sao kiếm ra nội nữa. Bất đắc dĩ lắm nhà mình mới phải để nội trong phòng. Con còn nhớ mấy bữa nội tỉnh táo hát mấy câu:

"Anh hứa với em khi mình nên duyên nợ, thì một lá trầu xanh cũng nên vợ nên chồng".

Bà nội đứng trong phòng buồn hiu nhìn ra cửa sổ. Trong tình cảnh đó câu vọng cổ của bà sao thê lương, não nề hơn cô Lệ Thủy nữa Út à.

Hằng ngày Út cho nội ăn uống, tắm rửa cho nội vì nội lúc này nằm một chỗ rồi. Mấy vết thương nội nó lì gì đâu, nó không lành. Mỗi ngày nó bự ra. Út băng lại cho nội, Út khóc, con cũng khóc. Những giọt nước mắt nghẹn ngào đến nhói lòng.

Thời con gái Út đẹp lắm, đẹp trong mắt con và nhiều chú trong xóm mình nữa. Chú Hùng gần nhà bà Định xóm mình để ý thương Út. Chú hay cho con nhiều khi mấy cây kẹo kéo, lúc thì mấy xâu cà na ngào đường mướt mát để con hẹn Út giùm.

Con thấy Út cũng thương chú Hùng mà rốt cục Út không chịu người ta với lý do: "Ổng đi biển, một năm về nhà được mấy bữa đâu. Tao mà chịu chắc mai mốt Út mày thành hòn Vọng Phu con ơi". Vậy mà con cũng tưởng Út nói thiệt.

Tới hôm bữa trời mưa dằn giũ, nhà mình xô chảo đầy nhà để hứng nước mưa vì ông nội nói tính lợp lại cái nhà mà mấy nay chạy xích lô ế quá chưa có tiền, thì con thấy Út ngồi nói chuyện với ông nội.

- Con thương thằng Hùng thì ba gả. Mẹ mày có ba với anh chị Sáu mày lo rồi.

- Thôi, ông Hùng đó trăng hoa thí mồ. Để con ở lại nuôi má. Để má vậy con đi lấy chồng sao đành.

- Không được, Út không được lấy chồng. Út đi rồi ai chơi với con.

Nói rồi con chạy ra khóc bù lu bù loa. Rồi hai cô cháu ôm nhau khóc ngon lành. Ông nội buồn thiu thất thưởng đi vô buồng nằm. Những nếp nhăn trên trán ông chùng lại, hình như nội muốn khóc. Những giọt nước mắt không màu.

Tới năm con học lớp sáu thì bà nội mất. Cả nhà đã chuẩn bị tinh thần bao nhiêu năm nay rồi mà cảm giác mất mát một người thân mới tê tái làm sao.

Đó là một ngày tháng sáu mưa dầm dề, ông vẫn cho bà ăn bánh bông lan lúc trưa như thường lệ, rồi ông thấy bà nội ngủ chứ không chờ ông, ông lay lay mà bà vẫn nằm im ru. Đó là lần đầu tiên con thấy nội khóc, giọt nước mắt người đàn ông đúng là chua chát và mặn đắng hơn tất cả thứ gì trên đời này. Ông ra sau vườn kêu con: "Bà nội đi rồi Nga ơi!".

Con đang chơi nhà chòi ngoài bụi trúc vùng chạy, đạp đổ mớ "đồ ăn" vừa nấu xong chạy lại ôm bà nội đang bất động trên tấm phản khóc rưng rức.

- Thôi con đi báo cho mấy cô mấy bác hay đi. - Ông nội buồn rầu.

Út vừa về tới nhà là bỏ phịch xuống đất cái giỏ đi chợ. Hột gà so mua cho bà nội uống với cam mỗi ngày văng tung toé. Út quỳ bên Bà nội. Út khóc. Khóc nhiều những ngày sau đó.

Ngày tiễn bà nội đi đoạn đường cuối cùng mưa rả rích suốt cả ngày. Nhà mình có đạo nên ông nội không cho khóc. Ông nói: "Có gì thì để trong lòng, khóc như vậy bà nội khó đi lắm".

Dẫu biết cuộc đời là sinh li tử biệt nhưng sự trống trải của việc mất mát một người thân thì chỉ có thời gian mới là phương thuốc duy nhất xoa dịu nổi đau này.

Được bốn cái giỗ bà nội thì một lần nữa gia đình mình chao đảo. Tối đó như thường lệ con coi truyền hình thì điện thoại reo: "Bé Nga hả? Nói với cha mẹ con lấy mớ đồ đem vô nhà thương cho Út đi. Út bị đụng xe rồi nè". Bên kia tiếng dì Bảy hớt hải.

Con buông cái điện thoại rớt cái bốp vô tường.

- Gì vậy, gì vậy? Ai gọi, nói Mẹ nghe, cái con nhỏ này. Mẹ la lớn.

- Út bị người ta đụng xe giờ ở trong nhà thương, mẹ vô trỏng đi mẹ.

niềm tin

Tối đó cả nhà thao thức chờ tin Út. Tới nữa đêm con ngủ quên. Khoảng 5 giờ mấy sáng Cha kêu con dậy: "Con qua bển lấy cho Út mớ đồ, chắc Út không qua khỏi đêm nay". Cha nhìn con. Hai cha con im lặng không ai nói với ai một lời. Tiếng ông nội trong buồng thở dài nghe đau buốt từng làn da thớ thịt.

“Chắc Út không qua khỏi đêm nay”. Câu nói đó cứ ám ảnh con suốt những ngày Út nằm viện. Người ta chuyển Út lên Chợ Rẫy vì quá nghiêm trọng. Ai cũng nói Út không qua khỏi, nhưng với con thì không. Phải ở nhà lo cơm nước cho ông nên con không vô nhà thương thăm Út càng khiến con lo lắng.

Bao nhiêu hình ảnh của Út tràn về trong con không kiểm soát được. Con nhớ Út quá chừng. Út đi rồi ai dẫn con đi chợ, ai thắt bính cho con, ai giành bánh hột gà với con? Con tự hỏi chính mình ai sẽ thay Út yêu thương con như Út đã từng.

Mỗi ngày con đi học về, đi chợ nấu cơm cho ông nội xong rồi hai Ông cháu lẳng lặng đi lên bàn thờ Bà nội cầu nguyện. Mong Bà nội đừng đêm Út đi. Mong Trời Phật cho con một phép màu.

Lời nguyện cầu của con có lẽ thấu Trời Đất. Út trở về từ cõi chết với cái đầu trọc lóc và Út hù doạ mọi người sợ chết khiếp khi không nhớ ai.

Con bước vô phòng bệnh thăm Út. Đó là lần đầu tiên sau nửa tháng Út chống chọi với lưỡi hái tử thần từ Chợ Rẫy rồi về tới bệnh viện đa khoa.

Cái mùi thuốc khử trùng đặc trưng của nhà thương xộc vào mũi khi con bước vô. Màu trắng lạnh lẽo của gra giường, của áo blouse, của những dao kéo kim loại sắc lạnh vô tình va vào nhau khiến người ta hoảng sợ, muốn bỏ chạy. Muốn nhanh thoát khỏi cái nơi sống - chết quá gần kề.

Cánh cửa phòng 606 mở toang. Út xanh xao giương đôi mắt hốc hác với cái đầu trọc lạ lẫm nhìn con ngơ ngác.

" Ai vậy?". Út quay qua hỏi Cha một cách điềm nhiên.

"Con, con nè. Út hổng nhớ con hả Út ?". Con bắt đầu khóc, những giọt nước mắt lo lắng. Lòng con rối bời vì Út không nhớ gì hết. Nhưng được nhìn thấy Út như vầy với con đã là một phép màu kì diệu.
Dù Út có ra sao, có đi trên đôi chân khập khễnh vì Út không chịu làm vật lý trị liệu hay cái đầu trọc lóc có chút sợ sệt kia thay cho mái tóc dài thướt tha hay không may mắn một điều nữa là Út hổng nhớ ra ai trong gia đình mình ngay cả con thì Út vẫn ở đây, bên con như lúc trước, không gì thay đổi. Và con vẫn yêu thương Út cho đến hết cuộc đời này Út nghen.

***

Khi phải đối diện với ranh giới sống chết của một người ta từ người ta yêu thương, nỗi sợ hãi bao giờ cũng xâm chiếm không cưỡng lại nổi. Nhưng hy vọng chính là liều thuốc an thần hữu hiệu. Dù phép màu có đến hay không thì người thương đó đã đi cùng ta hết những yêu thương của cuộc đời. Hãy tin và sống như ngày mai ta không còn ai bên cạnh.

Vì cuộc đời là những niềm tin.


•    Lương Thanh Thu Nguyệt


Bài dự thi "Hạnh phúc vẫn đủ chỗ cho ta". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn để lại bình luận cuối bài viết tại website hoặc like và chia sẻ lại link bài viết từ trang fanpage facebook.com/yeublogviet

VIẾT ĐỂ CẢM NHẬN HẠNH PHÚC, LAN TỎA HẠNH PHÚC VÀ NHẬN NHỮNG GIẢI THƯỞNG HẠNH PHÚC! 



MỜI BẠN CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ TÌM HIỂU VỀ CUỘC THI VIẾT "HẠNH PHÚC VẪN ĐỦ CHỖ CHO TA"

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hãy theo đuổi ước mơ khi chúng ta còn có thể

Hãy theo đuổi ước mơ khi chúng ta còn có thể

Thời gian sẽ không đợi chúng ta, đừng để trôi qua một cách vô vị rồi sau này cảm thấy ân hận với bản thân. Ngày chúng ta còn sống là ngày hạnh phúc biết bao. Vì vậy, hãy đuổi theo nó và làm khi chúng ta còn có thể. Nếu thất bại thì đó sẽ là bài học quý giá, là kinh nghiệm để tiến lên, còn nếu thành công thì đó chính là tương lai.

Tuần mới từ 18/10 - 24/10 của 12 cung Hoàng đạo: Cự Giải 'đắc nhân tâm', mọi chuyện suôn sẻ với Bọ Cạp

Tuần mới từ 18/10 - 24/10 của 12 cung Hoàng đạo: Cự Giải 'đắc nhân tâm', mọi chuyện suôn sẻ với Bọ Cạp

12 cung Hoàng đạo sẽ có một tuần làm việc đáng mong chờ với thật nhiều thuận lợi, may mắn.

Chờ ngày lời hứa nở hoa

Chờ ngày lời hứa nở hoa

Lúc lên xe, anh hỏi cô “Bao giờ trở lại, nông trại vẫn còn chỗ dành cho em”. Cô nhìn anh, kiên định trả lời “Trông nom nhà cửa giùm em, em sẽ sớm quay lại, nhanh thôi”. Xe rời đi rời khỏi thị trấn nhỏ. Lời hứa của Bảo và Hồng vừa thiết lập vẫn còn ở lại chốn ấy. Chờ ngày lời hứa nở hoa.

Sau tất cả, anh nói xem ai mới là người thắng cuộc?

Sau tất cả, anh nói xem ai mới là người thắng cuộc?

Giờ thì em đồng tình rồi, rằng trong tình yêu, người không được yêu mới là kẻ thứ ba.

Không phải bạn bè cũng chẳng hẹn trăm năm

Không phải bạn bè cũng chẳng hẹn trăm năm

Người ta đến làm hồn em tỉnh dậy Đâu phải vì như vậy gọi tình si Em xem đó chỉ là tình tri kỷ Không phải bạn bè cũng chẳng hẹn trăm năm.

Em bây giờ đã tự buông ra

Em bây giờ đã tự buông ra

Em bây giờ đã tự buông ra Những ngây ngô từng làm anh thương mến Em phủ lên hiền hòa của gió Tháng mười, làm se sắt hoa may.

7 bài học về cuộc sống và tiền bạc mà mọi thanh niên cần biết: Hãy ăn trưa cùng 'người lão làng'

7 bài học về cuộc sống và tiền bạc mà mọi thanh niên cần biết: Hãy ăn trưa cùng 'người lão làng'

Các thế hệ khác nhau, bất kể già hay trẻ, đều rất khác nhau và đó là một phần của cuộc sống. Tuy nhiên, những lời dạy cốt lõi về thành công thì vẫn luôn không thay đổi.

Bức thư của mẹ

Bức thư của mẹ

Mẹ xin lỗi, mẹ đã không biết rằng tuy con còn bé, nhưng con cũng bị tổn thương, cũng muốn được mẹ động viên và an ủi, muốn được ai đó khích lệ mỗi khi con thất bại.

Giữa chúng ta, là tình yêu hay là tình bạn?

Giữa chúng ta, là tình yêu hay là tình bạn?

Hai phút nói ra tâm tư. Mười giây để tỏ tình, dù rằng không văn thơ, không ngọt ngào, nhưng mà, tôi đã nói ra những lời thật lòng mình: “tôi muốn cùng cậu đi xa nhất có thể, và bên nhau lâu nhất có thể.”

Hãy kiên nhẫn chữa lành vết thương của chính mình

Hãy kiên nhẫn chữa lành vết thương của chính mình

Sau mỗi chuyến đi dài là mỗi lần tôi nhận ra cuộc sống luôn cố nói với bản thân mình nhiều điều hơn mình nghĩ. Rằng tôi xứng đáng được có một cuộc sống hạnh phúc của riêng mình, rằng khi những điều tốt đẹp kết thúc rồi sẽ có những điều tốt đẹp hơn chờ đợi phía sau, miễn là ta đủ kiên trì.

back to top