Vì cuộc đời là những niềm tin
2014-06-30 12:15
Tác giả:
Con vô mẫu giáo, Út mua cho con cái áo đầm đỏ có mấy cái bông hồng bằng phi bóng trước ngực đẹp kinh khủng. Con thích nó nhất trong cái tủ đồ. Đi chơi, sinh nhựt hay đi ca văn nghệ trong trường con cũng lôi nó ra mặc.
Ông nội cũng thương con lắm, nội mua cho con cái bình nước đem theo đi học. Cái bình lợi hại lắm Út, chỉ cần vặn qua một cái là ống hút lồi lên, không cần mở nắp bình. Trường mẫu giáo chỉ mình con có, nội mua cho con hàng "độc" ghê Út ạ.
Giờ lục lại mấy tấm hình hồi con còn nhỏ, bây giờ con xấu quắc mà sao hồi đó dễ thương quá chừng. Út nhớ tấm hình con"tạo dáng" trước ống kính không? Con mặc áo dài màu hồng thêu mấy bông cúc, đeo mắt kiếng bự chảng của cha rồi đứng ẹo một bên chụp hình với cây mai nhà mình. Con hồi đó mặt tròn quay, mũi xẹp lép nhưng được cái mắt hai mí rành rạnh. Trường mẫu giáo gần nhà nên Út dắt con đi bộ đến lớp. Đi học về gặp ai con cũng thưa, thưa hết cả cái xóm mình. Ai cũng thương con hết, chắc vậy mà người ta kêu con là "hoa hậu Lộ Đất".

Cái tên Lộ Đất xóm mình từ khi con chưa sinh ra tới giờ mấy chục năm rồi mà vẫn chưa làm đường, mỗi lần mưa xuống đất đỏ văng vô quần áo tùm lum hết. Vậy mà con thương cái Lộ Đất mình đến kì lạ. Nó đi sâu vô máu vô thịt với những ngày Út nắm tay con đi chơi mỗi chiều. Với những ngày trưa đổ lửa mà con với thằng Na chạy còng còng ngoài lộ bứng mấy cái cây dại dọc đường đêm về sau vườn trồng. Nó là hành trình tuổi thơ mà con nâng niu trong từng ký ức, ký ức mà tới tận hai mươi mấy tuổi như bây giờ con vẫn còn mơ và mong được một lần trở về.
Con lớn hơn một chút thì bà nội bắt đầu lẫn. Bà nội có món bánh bò nổi tiếng xứ mình. Đi đâu nói nhà ông bà Năm Bánh Bò ai cũng biết. Con nghe mấy bác kể lại lúc bà nội bắt đầu lẫn, đi bán bánh bò mà chan nước dừa cho người ta có chút xíu. Ai xin bà nội kêu: "Về nhà thắng ăn". Ở xóm biết bà nội bệnh nên không buồn. Rồi bà nội đem nước dừa về cho cha con ăn, bà nội thương cha nhứt nhà mà. Cha thấy Út thèm nhường lại cho Út. Nhà mình hồi đó nghèo dữ lắm nhưng được cái anh em trong nhà thương nhau. Con hãnh diện vì sống trong gia đình như vậy. Nghèo tiền nghèo bạc thì được chứ nghèo tình cảm, nghèo nhơn nghĩa thì sống chi nữa cuộc đời này Út hen.
Mấy năm nữa thì bệnh bà nội trở nặng hơn. Ông nội với mấy cô mấy bác không cho bà nội đi bán nữa. Sợ bà nội lại không biết đường về như mấy lần trước. Hên là ở xóm người ta biết nên đưa nội về dùm. Không thì không biết nhà mình làm sao kiếm ra nội nữa. Bất đắc dĩ lắm nhà mình mới phải để nội trong phòng. Con còn nhớ mấy bữa nội tỉnh táo hát mấy câu:
"Anh hứa với em khi mình nên duyên nợ, thì một lá trầu xanh cũng nên vợ nên chồng".
Bà nội đứng trong phòng buồn hiu nhìn ra cửa sổ. Trong tình cảnh đó câu vọng cổ của bà sao thê lương, não nề hơn cô Lệ Thủy nữa Út à.
Hằng ngày Út cho nội ăn uống, tắm rửa cho nội vì nội lúc này nằm một chỗ rồi. Mấy vết thương nội nó lì gì đâu, nó không lành. Mỗi ngày nó bự ra. Út băng lại cho nội, Út khóc, con cũng khóc. Những giọt nước mắt nghẹn ngào đến nhói lòng.
Thời con gái Út đẹp lắm, đẹp trong mắt con và nhiều chú trong xóm mình nữa. Chú Hùng gần nhà bà Định xóm mình để ý thương Út. Chú hay cho con nhiều khi mấy cây kẹo kéo, lúc thì mấy xâu cà na ngào đường mướt mát để con hẹn Út giùm.
Con thấy Út cũng thương chú Hùng mà rốt cục Út không chịu người ta với lý do: "Ổng đi biển, một năm về nhà được mấy bữa đâu. Tao mà chịu chắc mai mốt Út mày thành hòn Vọng Phu con ơi". Vậy mà con cũng tưởng Út nói thiệt.
Tới hôm bữa trời mưa dằn giũ, nhà mình xô chảo đầy nhà để hứng nước mưa vì ông nội nói tính lợp lại cái nhà mà mấy nay chạy xích lô ế quá chưa có tiền, thì con thấy Út ngồi nói chuyện với ông nội.
- Con thương thằng Hùng thì ba gả. Mẹ mày có ba với anh chị Sáu mày lo rồi.
- Thôi, ông Hùng đó trăng hoa thí mồ. Để con ở lại nuôi má. Để má vậy con đi lấy chồng sao đành.
- Không được, Út không được lấy chồng. Út đi rồi ai chơi với con.
Nói rồi con chạy ra khóc bù lu bù loa. Rồi hai cô cháu ôm nhau khóc ngon lành. Ông nội buồn thiu thất thưởng đi vô buồng nằm. Những nếp nhăn trên trán ông chùng lại, hình như nội muốn khóc. Những giọt nước mắt không màu.
Tới năm con học lớp sáu thì bà nội mất. Cả nhà đã chuẩn bị tinh thần bao nhiêu năm nay rồi mà cảm giác mất mát một người thân mới tê tái làm sao.
Đó là một ngày tháng sáu mưa dầm dề, ông vẫn cho bà ăn bánh bông lan lúc trưa như thường lệ, rồi ông thấy bà nội ngủ chứ không chờ ông, ông lay lay mà bà vẫn nằm im ru. Đó là lần đầu tiên con thấy nội khóc, giọt nước mắt người đàn ông đúng là chua chát và mặn đắng hơn tất cả thứ gì trên đời này. Ông ra sau vườn kêu con: "Bà nội đi rồi Nga ơi!".
Con đang chơi nhà chòi ngoài bụi trúc vùng chạy, đạp đổ mớ "đồ ăn" vừa nấu xong chạy lại ôm bà nội đang bất động trên tấm phản khóc rưng rức.
- Thôi con đi báo cho mấy cô mấy bác hay đi. - Ông nội buồn rầu.
Út vừa về tới nhà là bỏ phịch xuống đất cái giỏ đi chợ. Hột gà so mua cho bà nội uống với cam mỗi ngày văng tung toé. Út quỳ bên Bà nội. Út khóc. Khóc nhiều những ngày sau đó.
Ngày tiễn bà nội đi đoạn đường cuối cùng mưa rả rích suốt cả ngày. Nhà mình có đạo nên ông nội không cho khóc. Ông nói: "Có gì thì để trong lòng, khóc như vậy bà nội khó đi lắm".
Dẫu biết cuộc đời là sinh li tử biệt nhưng sự trống trải của việc mất mát một người thân thì chỉ có thời gian mới là phương thuốc duy nhất xoa dịu nổi đau này.
Được bốn cái giỗ bà nội thì một lần nữa gia đình mình chao đảo. Tối đó như thường lệ con coi truyền hình thì điện thoại reo: "Bé Nga hả? Nói với cha mẹ con lấy mớ đồ đem vô nhà thương cho Út đi. Út bị đụng xe rồi nè". Bên kia tiếng dì Bảy hớt hải.
Con buông cái điện thoại rớt cái bốp vô tường.
- Gì vậy, gì vậy? Ai gọi, nói Mẹ nghe, cái con nhỏ này. Mẹ la lớn.
- Út bị người ta đụng xe giờ ở trong nhà thương, mẹ vô trỏng đi mẹ.

“Chắc Út không qua khỏi đêm nay”. Câu nói đó cứ ám ảnh con suốt những ngày Út nằm viện. Người ta chuyển Út lên Chợ Rẫy vì quá nghiêm trọng. Ai cũng nói Út không qua khỏi, nhưng với con thì không. Phải ở nhà lo cơm nước cho ông nên con không vô nhà thương thăm Út càng khiến con lo lắng.
Bao nhiêu hình ảnh của Út tràn về trong con không kiểm soát được. Con nhớ Út quá chừng. Út đi rồi ai dẫn con đi chợ, ai thắt bính cho con, ai giành bánh hột gà với con? Con tự hỏi chính mình ai sẽ thay Út yêu thương con như Út đã từng.
Mỗi ngày con đi học về, đi chợ nấu cơm cho ông nội xong rồi hai Ông cháu lẳng lặng đi lên bàn thờ Bà nội cầu nguyện. Mong Bà nội đừng đêm Út đi. Mong Trời Phật cho con một phép màu.
Lời nguyện cầu của con có lẽ thấu Trời Đất. Út trở về từ cõi chết với cái đầu trọc lóc và Út hù doạ mọi người sợ chết khiếp khi không nhớ ai.
Con bước vô phòng bệnh thăm Út. Đó là lần đầu tiên sau nửa tháng Út chống chọi với lưỡi hái tử thần từ Chợ Rẫy rồi về tới bệnh viện đa khoa.
Cái mùi thuốc khử trùng đặc trưng của nhà thương xộc vào mũi khi con bước vô. Màu trắng lạnh lẽo của gra giường, của áo blouse, của những dao kéo kim loại sắc lạnh vô tình va vào nhau khiến người ta hoảng sợ, muốn bỏ chạy. Muốn nhanh thoát khỏi cái nơi sống - chết quá gần kề.
Cánh cửa phòng 606 mở toang. Út xanh xao giương đôi mắt hốc hác với cái đầu trọc lạ lẫm nhìn con ngơ ngác.
" Ai vậy?". Út quay qua hỏi Cha một cách điềm nhiên.
"Con, con nè. Út hổng nhớ con hả Út ?". Con bắt đầu khóc, những giọt nước mắt lo lắng. Lòng con rối bời vì Út không nhớ gì hết. Nhưng được nhìn thấy Út như vầy với con đã là một phép màu kì diệu.
Dù Út có ra sao, có đi trên đôi chân khập khễnh vì Út không chịu làm vật lý trị liệu hay cái đầu trọc lóc có chút sợ sệt kia thay cho mái tóc dài thướt tha hay không may mắn một điều nữa là Út hổng nhớ ra ai trong gia đình mình ngay cả con thì Út vẫn ở đây, bên con như lúc trước, không gì thay đổi. Và con vẫn yêu thương Út cho đến hết cuộc đời này Út nghen.
Khi phải đối diện với ranh giới sống chết của một người ta từ người ta yêu thương, nỗi sợ hãi bao giờ cũng xâm chiếm không cưỡng lại nổi. Nhưng hy vọng chính là liều thuốc an thần hữu hiệu. Dù phép màu có đến hay không thì người thương đó đã đi cùng ta hết những yêu thương của cuộc đời. Hãy tin và sống như ngày mai ta không còn ai bên cạnh.
Vì cuộc đời là những niềm tin.
• Lương Thanh Thu Nguyệt

MỜI BẠN CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ TÌM HIỂU VỀ CUỘC THI VIẾT "HẠNH PHÚC VẪN ĐỦ CHỖ CHO TA"
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”


