Tôi là của mẹ
2009-10-29 11:08
Tác giả:
Blog Việt
Mẹ
Ngày mẹ sinh con ra, con là đứa bé rất đẹp, đẹp đến nỗi nhiều người phải ghen: Sao con trai mà đẹp hơn con gái. Con xinh xắn, ngoan ngoãn và không hay quấy rầy. Con hay ăn chóng lớn. Nhìn con mỗi ngày mỗi khác lòng mẹ vui biết bao nhiêu. Ôi! Con quý, con yêu của mẹ.
Mẹ nhìn môi con đỏ véo von đủ chuyện, mẹ vui mừng xiết bao. Mẹ nhủ: Chỉ mình con và một mình con thôi nhé. Mẹ cho con tất cả. Con hát là chính mẹ đang hát, con học ăn cũng là mẹ ăn.
Hơn mười hai tháng tuổi con biết đi, và tháng sau con bập bẹ gọi ba. Mỗi chiều ba cho con ngồi chiếc xe máy và đẩy con đi chơi trong xóm ngày nào không được đi là con khóc vậy là ba lại cho con đi hóng mát buổi chiều. Chẳng may trong ngày đi chơi ấy con lây bệnh của bé trong xóm. Đang đi và nói nói cười cười thế mà sau mấy ngày sốt con không ngồi nổi. Người con gầy tọp đi. Bác sĩ cho con uống thuốc nhưng con không bớt. Sau đó là di chứng để lại trên thân thể con. Con không ăn nổi. Mẹ nhỏ cho con từng giọt sữa một mà lòng mẹ tê tái, nước mắt mẹ chảy dài. Mẹ muốn có bà tiên, ông bụt hiện xuống để mẹ xin: "Hãy cho con tật nguyền cỡ nào cũng được miễn con cuả con được như xưa." Nhưng tiên bụt không hiện ra và mẹ vẫn chăm con bằng từng hạt sữa nhỏ nhoi.
Tối con không hề ngủ. Con khóc ra rả. Ba mẹ thay nhau bế bồng mà con vẫn không chịu ngủ. Con khóc đến khi con không khóc nổi nữa con chỉ còn rên nho nhỏ như tiếng mèo kêu. Con lả đi mẹ đứng dựa lưng vào vách tường cho bớt mỏi thì con lại giật mình khóc ré lên và mẹ lại phải đi đi lại lại ru con. Suốt đêm, từ đêm này qua đêm khác con khóc và không ăn. Ba chưa bao giờ mua quà cho mẹ mà ngày ấy ba đi mua cho mẹ đôi guốc bằng gỗ trắc. Guốc cao và nặng. Mẹ cầm đôi guốc mẹ nghĩ chắc mình đi cũng vài năm mới có mòn được. Thế mà con ơi, chỉ trong một tháng đôi guốc cao 4 phân mòn vẹt đế không còn dùng được. Mẹ dỗ con nhiều như thế mà con đâu chịu ngủ. Mẹ ru bao nhiêu đêm con vẫn thức. Có lúc mẹ nghĩ con không thành người để ở với mẹ mãi mãi nhưng mẹ vẫn chăm sóc con từng giây một.
Vài tháng trôi qua con bủng beo như con mèo ướt, ba mẹ xanh như tàu lá. Mẹ nhìn con nằm mà mắt cứ khóc. Con ơi vượt lên đi con. Từng giây mẹ vẫn truyền hơi ấm cho con, truyền sức lực mà mẹ có được cho con. Rồi một ngày con đòi ăn. Con uống một hơi được 30ml sữa. Mẹ vui quá và hôn con. Con cố lên mẹ luôn bên cạnh con.
Dần dần con tỉnh ra và bớt khóc, con ăn được chút cháo. Mẹ biết con ở lại với mẹ. Ba mẹ mừng biết bao nhiêu.

Ảnh minh họa: raysoda
Con
...
Những ngày tiếp theo ba mẹ tôi lại nhịn ăn, bớt mặc để có tiền chăm chút cho tôi. Những gì bổ nhất, ngon nhất mẹ tôi đều nấu cho tôi ăn. Tôi lại tập ngồi rồi tập đi. Chập chững lần nữa tôi vào đời. Nhưng tôi không lớn được. Tôi bé như con nhái bén. Tôi khỏe và đi học trước tuổi cho phép đến trường. Tôi vẫn học giỏi. Lãnh phần thưởng tôi phân phát cho bạn bè về đến nhà chỉ còn tờ giấy gói. Mẹ tôi hỏi rồi cười xoa đầu tôi.
Con nhái bén lại leo lên đại học. Mẹ tôi lại nhịn ăn mặc để dành tiền mua sách vở cho tôi và nhất là bí đỏ cho con ăn - món ăn ngon mà bổ óc.
Tôi nghe ba tôi kể những ngày tôi còn nhỏ, tôi ốm yếu lắm. Mẹ tôi không nghĩ tôi có thể sống được. Cái cực ấy mẹ tôi gánh hết. Ba tôi cũng chia sẻ nhưng vì còn phải đi làm nên mẹ tôi cáng đáng mọi việc. Ngày tôi hồi sinh, mẹ tôi chỉ chờ ba tôi về nói một câu: Con bú sữa được rồi và gục vào vai ba tôi khóc sung sướng. Ba tôi cũng vội chạy lại bên tôi để nhìn thấy tôi bú sữa. Cả hai đều mừng.

Ảnh minh họa: Raysoda
Bây giờ tôi đã là người đàn ông 50 tuổi, có con trai, con gái. Nhưng chúng chưa khi nào đau bệnh một tuần lễ. Chúng khỏe mạnh và lớn như thổi. Mẹ tôi nhìn những đứa trẻ mà trong lòng vui sướng rồi chép miệng nói:
- Chẳng bù cho con mèo ướt khi xưa.
Vâng, mẹ vẫn gọi tôi là con mèo ướt. Tôi là người cha sung sướng. Tôi không thấm cái cực khổ khi mẹ tôi nuôi tôi.
Nhìn căn nhà mấy mươi năm cũ kỹ tôi xin phép mẹ xây lại, mẹ ngập ngừng gật đầu. Tôi biết mẹ sẽ mất những dấu vết, những kỷ niệm khó nhọc khi nuôi con. Vui lắm mẹ tôi mới chỉ chỗ mẹ tôi dựa lưng trong đêm dài tôi khóc. Mẹ sợ mất cái cửa sổ khi tôi dứt bệnh nhưng chưa đi lại được chỉ ngồi nhìn ra đường. Mẹ tôi sợ mất cánh cửa có ghi dấu sơn đánh dấu chiều cao của tôi. Lớp 10, 14 tuổi (học sớm 1 năm) tôi chỉ cao 1m25. Mẹ lại đưa tôi đi khám và lấy thuốc cho tôi uống. Tôi tự ái mẹ lại dỗ dành. Chỉ một năm sau tôi cao được 1m65. Tôi là của mẹ.
Khi xây nhà mới tôi để hẳn một tầng trống. Ai cũng hỏi. Tôi chỉ cười và nói: "Kiểu nó thế." Tôi bắt máy lạnh và hai cái giường to và đẹp để vào đấy. Giữa hai giường là tấm vải ri đô. Người ta bảo vợ chồng tôi ly thân. Vâng, tôi cười. Xong phòng tôi mời mẹ ngủ một giường và vợ chồng tôi một giường. Tối nào tôi cũng đi ngủ sớm. Mẹ tôi chờ tôi ngủ xong và sờ lên tóc lên trán xong mẹ tôi mới có giấc ngủ ngon. Ngày nào tôi bận việc y như rằng mẹ trằn trọc. Tôi chờ mẹ rờ tóc tôi xong. Tôi hí mắt xem mẹ bước về giường mình. Tôi nghe tiếng thở đều tôi nhẹ nhàng bước xuống nhà dưới làm việc hoặc ngủ thật.

Ảnh minh họa: Raysoda
Ngày nào tôi đi công tác xa nhà, tôi canh giờ mẹ tôi sắp đi ngủ tôi gọi điện thoại về và chỉ một câu. Vâng, chỉ một câu nói của tôi khiến mẹ ngủ ngon. Nếu tôi đi công tác nước ngoài, tôi phải nói với mẹ hàng tuần lễ trước. Và trong giấc ngủ của mẹ tôi trong những ngày ấy cũng không ngon giấc. Khi tôi về mẹ lặng lẽ nhìn mọi người đến nhận quà. Còn mẹ đến bên tôi khẽ cầm lấy cánh tay tôi. Rồi mẹ lại ngồi nhìn tôi kể chuyện. Mẹ cười. Mẹ không cần biết tôi nói gì chỉ cần nghe thấy tiếng tôi là được.
Thế mà, cũng có ngày mẹ tôi không ngủ được. Mẹ trằn trọc. Mẹ trở mình. Tôi sang giường mẹ và dỗ mẹ ngủ. Tôi xoa chiếc vai có xương nhô ra. Tôi xoa bàn tay mẹ có gân xanh như những con giun đất bò duới da. Xoa và kể chuyện như em bé nhỏ, mẹ lại ngủ thiếp đi.
Sáng ra, mẹ lại hỏi: "Tối qua con ngủ với mẹ hả? Lại nhớ chuyện ngày xưa còn bé hả?" Tôi cười toe toét: "Ngày xưa làm sao con quên được."
Mẹ tôi lại xoa đầu tôi như thể tôi còn lên hai.
Chỉ có mẹ hiểu tôi và tôi hiểu mẹ.
- Gửi từ email Kim Dung - oonguyenkim
Chia sẻ của bạn đọc:
cau chuyen nay sao dong cam voi minh qua .
Thật ý nghĩa, đọc mà cảm thấy mẹ mình đang đợi mình ở nhà, lo lắng như thế, chăm chút cho mình như thế. Đã 5 năm rồi tôi chưa suy nghĩ gì về tình cảm mẹ dành cho tôi, thật cảm ơn tác giả đã khiến tôi phải suy nghĩ lại!
Bài viết của anh thật xúc động, tôi đã khóc và cảm nhận được rất nhiều khi bản thân mình đang phải sống xa Mẹ, khi tôi là một cô con dâu, khi tôi là chị của hai em trai và nhất là khi tôi đã là một bà mẹ trẻ.
Cảm ơn câu chuyện của anh.
Đọc bài của tác giả tôi cảm động đến rơi nước mắt. Tôi thấy thấm thía nỗi lòng của người mẹ khi cả cuộc đời chỉ dành tron vẹn cho con. Tôi không có may mắn như tác giả vì không còn mẹ ở bên. Mẹ tôi đã ra đi mãi mãi khi tôi vừa bước vào ngưỡng cửa đại học. Nhưng tôi biết ở thế giới bên kia mẹ luôn dõi theo từng bước đi của tôi và luôn mỉm cười. Giờ đây tôi đã là một người mẹ và tôi cũng có những đứa con. Và tôi tin chắc một điều những thiên thần nhỏ của tôi khi lớn lên cũng sẽ cảm nhận được tình cảm thiêng liêng mà tôi dành trọn vẹn cho chúng. Là bởi tôi nuôi nấng chúng bằng tất cả những tình cảm như MẸ đã dành cho Tôi.
Câu chuyện thật cảm động và nhiều cảm xúc. Cám ơn tác giả.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.


Bai viet hay qua va rat cam dong nhung toi se khong bao gio de cho con toi doc vi no se buon khi nghi den luc toi gia di....toi khong muon con toi phai buon du chi mot chut. Cam on tac gia. Day co le la nguon dong vien rat lon cho cac ba me, dac biet la nhung ba me nuoi con mot minh...dat het tinh cam vao cho con. Xin cam on