Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tin nhắn từ một thiên thần

2009-08-17 15:15

Tác giả:


Blog Việt

Lời tác giả: “Đây là những cảm xúc lần đầu tiên nó nhận được tin nhắn của bố từ khi lên học Đại học năm thứ hai, bây giờ ngày nào bố cũng nhắn tin cho nó, những tin nhắn của bố, nó đều giữ lại, mỗi lần buồn hay không vui nó đều lấy tin nhắn của bố ra đọc, nó thấy mình có thêm nhiều nghị lực. Nó thấy mình thật hạnh phúc khi được sinh ra trên đời này, đặc biệt là được làm con gái cưng của bố. Lúc nó viết ra những tâm sự này, chiếc điện thoại nhỏ nhắn của nó đã lưu được 97 tin nhắn của "Thiên Thần". Nó muốn nói thật to lên cho mọi người cung biết một điều "Con yêu Thiên Thần không có cánh của con!"

Ảnh minh họa: terrorfirma

Sáng thức dậy không kịp gấp chăn màn, chỉ kịp đánh răng qua loa, mặc vội bộ quần áo, vuốt mái tóc ngắn cũn bằng đôi tay còn ướt nước, nó phi vội tới trường. Sáng nay có tiết kiểm tra môn “Các nguyên lí kinh tế”, tối qua do học bài khuya nên sáng nay điện thoại kêu to vậy mà nó không biết gì. Nó vừa xoa bụng đói vừa chạy thật nhanh.

Nắng mai cũng chạy theo sau lưng nó, đùa nghịch trên những tán lá đung đưa, thả những vệt nắng nhỏ xuống đường, chú chim sâu hót vang bài hát chào buổi sáng mai.

Tít…Tít… điện thoại để trong túi báo có tin nhắn. Được gửi đến từ "Thiên Thần" :"Con cham chi hoc hanh bo thuong con nhieu tap trung vao hoc dung nho nha nhieu". Bước chân vội vàng của nó chùng lại, khóe mắt  cay cay…

Là Bố.

Một cảm xúc khó tả tràn lên làm cổ nó nghèn nghẹn, nó cũng không biết tại sao, mặc dù ngày nào bố cũng gọi điện cho nó, dặn dò nó đủ điều. Có lẽ bố phải tập nhiều lắm mới soạn được một tin nhắn như vậy cho nó. Nó thấy mình thật hạnh phúc. Một điều giản dị nhưng với nó đó là điều may mắn nhất. Ngoài cơn gió đang đùa trên ngọn lá kia, cha vẫn đang theo sát bên cạnh nó, nó ngước nhìn lên trời. Không phải dễ tìm kiếm để cảm nhận những điều bình dị nhất mà cuộc sống mang lại.

Nó vẫn nhớ một câu chuyện viết về một người cha sử dụng điện thoại nhưng không bao giờ nhắn tin cho ai kể cả vợ và con gái. Con gái của ông ấy hỏi ông tại sao? Ông trả lời rằng "Điều đó không cần thiết, có việc gì bố có thể gọi điện cho mọi người được mà". Con gái ông lại nói "Nhưng đâu phải điều gì mình cũng có thể nói với nhau được đâu bố, có những điều khiến người ta khó nói và người ta sử dụng những phương tiện khác để biểu lộ tình cảm của mình". Ông bố chỉ mỉm cười và im lặng. Thời gian sau, ông có chuyến công tác xa nhà, khi ông đi cả nhà đều cảm thấy rất thiếu thốn và ông cũng cảm thấy cô đơn, mặc dù ngày nào họ cũng gọi điện cho nhau. Một đêm cô gái rất ngạc nhiên khi nhận đươc tin nhắn từ số điện thoại của bố cô, nội dung tin nhắn như sau "Bố rất yêu con và mẹ, bố rất nhớ hai người, cảm ơn con yêu của bố, không phải điều gì người ta cũng có thể nói được với nhau đúng không, qua tin nhắn bố có thể nói được với con những điều bố luôn muốn nói mà khi ở gần mọi người bố không thể nói được, bố yêu con!"…

 

Bố nó giống như ông bố trong câu chuyện ấy. Lúc nó còn ở nhà, hai bố con rất ít khi nói chuyện với nhau, thậm chí có ngày hai bố con không nói với nhau câu nào, ai cũng có thế giới riêng của mình. 18 năm, nó cứ lặng lẽ đi bên cạnh bố như thế. Bố cũng vậy, chưa một lần nào bố nói với nó những điều ngọt ngào mà nó muốn nghe. Ông luôn bắt nó phải biết phấn đấu, cố gắng và tự lập. Nhiều lúc nó ghét bố, nó nghĩ bố không yêu thương nó. Mỗi lần nó xin đi chơi bố đều la, bố không bao giờ cho nó tiền tiêu vặt, bố không cho nó mua nhiều đồ mới… Nhưng bố lại dạy nó rất nhiều thứ, về cách học tập, cách sống, cách làm việc có suy nghĩ kể từ khi nó mới bập bẹ vào lớp một đến tận khi nó vào Đại học, bố cũng hay gọi điện khuyên răn nó. Bố chưa bao giờ nói một câu yêu thương với nó. Nó thấy tủi thân…

Ảnh minh họa: MartaC

Kể từ khi bố mua điện thoại đến nay, bố chỉ dùng để gọi cho nó, nó bảo để bày cho bố cách nhắn tin, nhưng bố không chịu, ông thường bảo " Bố già rồi, thấy đường đâu nữa mà nhắn tin, điện thoại lại nhỏ nữa, có gì thì gọi cho nhanh".

Vậy mà hôm nay. . .

Nó không biết rằng mình đang đứng trước cửa lớp, trên tay vẫn mân mê điện thoại, cả lớp đang nhìn nó. Lúc giật mình nhận ra, cái cảm giác của nó không phải là sợ sệt hay lo lắng của một đứa đi trễ đối với một ông thầy cực kỳ nghiêm khắc. Nó thấy mình thật sự hạnh phúc, nó cười với các bạn, cười với thầy giáo, ai cũng nhìn nó ngạc nhiên vì bình thường mỗi lần vào lớp gương mặt nó thường bơ phờ, kết quả của việc thức khuya dậy sớm. Đứa bạn ngồi gần rỉ tai nó: "Hôm nay ai tốt bụng đem lại ánh sáng cho kẻ đang ngồi phía cuối đường hầm thế?"


- Là Thiên Thần đấy!

 
- Thiên Thần ah? Ai vậy? Kể tớ nghe với!


- Không phải cái gì cũng dùng miệng nói ra được đâu…


- ?

Nắng cũng bắt đầu lên, những chiếc lá vàng đùa nghịch với nàng gió, một chiếc lá phượng nhỏ theo cơn gió chạy vào lớp rơi vào cuốn vở của nó… Chú chim sâu kết thúc khúc dạo nhạc của mình, bắt đầu một ngày làm việc mới.

Hình ảnh đại diện Blogger Anh Thiên

  • Gửi từ Blogger Anh Thiên: “Hãy cười lên. Mọi chuyện rồi sẽ qua”

Bài cũng chủ đề:

Ngày của cha: Người nâng bước chân con trên vạn nẻo đường

Ngày của cha: ’Cuộc đời không có những bóng ma đâu con!’

Ngày của Cha: Xin bố an lòng!

Người thầy của con

Viết cho con, yêu thương của ta ơi!

Nói chuyện với con trai 9x

Dù bạn đang dùng dịch vụ Blog nào, Blog Việt vẫn là người bạn đồng hành cùng cộng đồng Blogger Việt. Hãy chia sẻ những bài viết và đường link blog hay bạn muốn chia sẻ tới chúng tôi như thường lệ bằng cách gửi theo mẫu sau hoặc gửi email về địa chỉ blogviet@vietnamnet.vn

 Chép link sau vào chương trình đọc Feed (RSS) để cập nhật những bài viết mới nhất của Blog Việt ngay tại Blog của bạn: feed://vietnamnet.vn/blogviet/index.rss

 

a
Ghé thăm FaceBook của Blog Việt

thật tuyệt khi bạn có một thiên thần luôn ơ bên hãy chân trọng điều đó bạn ạ.tôi cũng có một thiên thần nhưng thiên thần đó không thể gửi cho tôi những tin nhắn như thiên thần của bạn vi ông ở rầt xa tôi.một nơi mà tôi không thể đến được rất xa...thiên đường.....

,
mickey, namđinh , gửi lúc 14/08/2009 09:43:41

Hay yeu thuong khi ban con co the. Doi khi nguoi ta cu tim kiem tan dau xa. Cu ao uoc nhung dieu o dau mai ko tim thay, ma chang nhan ra nhung nguoi ben canh moi dang tran trong, moi can yeu thuong. Co nhung dieu nho be ma nguoi ta da lo bo quen. Ai cung cho rang nguoi than thi phai yeu thuong nhau, va k can phai noi ra. The hien cam xuc ra ben ngoai cung rat can thiet day cac ban aj. Hay yeu thuong tu nhung dieu nho be nhat. Ngay ngay hom nay va ngay nhung nguoi dang ben canh ban ^^ . Chuc cho ca the gian luon dc tran yeu thuong. :)

,
conmua, HN , gửi lúc 13/08/2009 17:04:26

Bố của bạn cũng giống như bố của mình vậy. Uhm, đã nhiều lần hờ hững, chính những đứa con mới là người có lỗi nhiều hơn. Mỗi cách giáo dục đều mang lại những hiệu quả riêng, chẳng có lối giáo dục nào là hok tốt cả, chỉ có điều mỗi chúng ta nhìn nhận như thế nào cho phù hợp với sự thay đổi của thời đại thôi. Có lẽ bố bạn và bố mình đều giáo dục con cái theo lối phong kiến nhưng điều mang lại thì như bạn đã thấy rồi đó. Chúng ta đều đã trưởng thành và đều là sinh viên ở các trường đại học. Chúc bạn và Thiên Thần mỗi ngày mỗi gắn bó sâu sắc và hiểu nhau hơn, cũng cầu chúc cho bản thân mình như thế.

,
lehoanglam20000, gửi lúc 12/08/2009 23:19:14

Câu chuyện của bạn làm mình thấy chạnh lòng wa.từ nhỏ tới giờ mình chưa bao jo nói với ba mẹ mình là mình yêu họ,mình biết ba mẹ rất yêu mình lắm và mình ko sống nổi nếu 1 ngày nào đó ba mẹ ko còn bên mình nữa.Mình vẫn đi song song bên cuộc đời của ba mẹ...Mình nhớ họ wa...

,
KeCoDoc, DHHH , gửi lúc 11/08/2009 18:13:08

Đọc bài viết của bạn mình lại nhớ đến những tin nhắn của mẹ đã gửi cho mình. Mẹ mình đã nhiều tuổi và mắt cũng rất kém, nên lần đầu tiên mẹ nhắn tin cho mình, mình đã rất xúc động. Những tin nhắn ko chấm phẩy, đôi lúc ko cách ra nhưng luôn làm cho mình vui và làm nghị lực cho mình cố gắng tiếp. Từ những tin nhắn đầu tiên đến bây giờ, mình luôn giữ và ko xóa đi, kể cả tin mình gửi lại. Chỉ vì ko có điều kiện để gữi lại đt, những tin nhắn đó giờ ko gữi được nữa, nhưng mình vẫn còn nhớ và luôn mong chờ những tin nhắn của mẹ, dù mẹ mình vẫn đang chiến đấu với căn bệnh quái ác, nhưng mẹ mình luôn ở bên mình, mãi mãi, cũng giống như bố của bạn vậy :)

,
SilentWind, Đhbk , gửi lúc 11/08/2009 15:08:49

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

back to top