Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thời gian sẽ giúp em thôi nhớ nhung khắc khoải

2015-03-03 01:00

Tác giả:


Nghe gì? - Có những lúc em muốn bỏ đi cái tự tôn cao ngất của mình để làm đứa mặt dày nhắn tin cho anh, gọi điện nói với anh em rất nhớ anh, rất yêu anh nhưng em sợ, sợ cái mình nhận được sẽ chỉ là sự im lặng đến nhói lòng, sợ cái mình nhận được sẽ chỉ là sự thương hại.

***



Nghe bài hát The day you went away (M2M)

Em và anh quen nhau trên mạng và lần đầu chúng mình gặp nhau là vào một ngày đầu đông se se lạnh anh nhỉ. Cái lạnh nơi thủ đô dường như đã quá quen thuộc với em nhưng với anh thì không. Anh không chịu được lạnh, sợ cái lạnh nơi đây nhưng hôm đó anh vẫn ngồi quán nước ven Hồ Gươm chờ em. Anh còn nhớ không Phải rất khó khăn anh và em mới có thể tìm được nhau, bởi vì anh không thông thạo Hà Nội còn em thì không hề biết anh để tìm. Mới đấy thôi mà đã 6 tháng rồi anh nhỉ. Sáu tháng, có quá nhanh cho một tình yêu không anh? Em luôn sợ những thứ đến quá nhanh, sợ nó ra đi cũng chóng vánh như vậy. Và bây giờ điều em sợ đã xảy ra rồi anh nhỉ.

Chúng ta chia tay nhau. Em cũng chẳng hiểu lý do chúng ta chia tay nhau là gì nữa. Do em quá ích kỷ không quan tâm đến anh, không dành nhiều thời gian cho anh, không gạt bỏ được lòng tự trọng của chính mình hay do anh quá vô tâm và lạnh lùng. Em không muốn suy xét nhiều nữa, dù là lý do gì đi chăng nữa thì em và anh đã chia tay nhau. Có bao giờ chúng ta lướt qua nhau như hai người xa lạ không hả anh? Có bao giờ anh mệt mỏi ngỗi tĩnh lặng và nhớ đến em không? Để yêu một người đã là rất khó nhưng để quên người đó lại càng khó hơn nhiều.

xóa hết

Em không thể vô tình như anh để rồi nói quên là có thể quên ngay được. Cũng không thể xóa hết đi hình bóng anh trong tim em ngay được. Em đã cố gắng vùi đầu vào công việc, cố làm cho mình mệt nhoài, cố không nhớ đến anh nữa, không cố tìm lời giải cho những thắc mắc của chính mình nữa nhưng lý trí không bao giờ thắng nổi con tim phải không anh. Em càng cố quên anh thì hình ảnh anh trong em hiện lên càng rõ nét.

Anh ơi, em nhớ anh. Nhớ những lần chúng ta cùng nhau dạo phố, cùng xem phim, cùng đi chơi. Nhớ nụ cười hiền hòa của anh, nhớ khuôn mặt xám xịt những lúc anh giận giữ, nhớ sự im lặng đến lạnh lùng của anh. Em nhớ, rất nhớ nhưng lòng tự trọng của một đứa con gái vốn tự lập từ nhỏ như em không cho phép em được yếu đuối thêm nữa.

Có những lúc em muốn bỏ đi cái tự tôn cao ngất của mình để làm đứa mặt dày nhắn tin cho anh, gọi điện nói với anh em rất nhớ anh, rất yêu anh nhưng em sợ, sợ cái mình nhận được sẽ chỉ là sự im lặng đến nhói lòng, sợ cái mình nhận được sẽ chỉ là sự thương hại. Em rất sợ thứ cảm giác đó anh ạ. Có khi chỉ mất 1 giây để yêu ai đó nhưng phải mất bao lâu để quên đi một người, mất bao lâu để nước mắt không rơi mỗi đêm và mất bao lâu để tim thôi không nhói đau nữa hả anh. Em yếu đuối quá anh nhỉ?

Anh luôn bảo em phải lạnh lùng như anh vậy nhưng em không làm được, thực sự không làm được anh ạ. Người ta nói thời gian sẽ giúp ta chữa lành mọi vết thương. Hy vọng nó cũng sẽ giúp em có thể quên anh, thôi nhớ nhung, thôi khắc khoải.

  • Thao Bui
Để những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn. Bạn đừng quên địa chỉ email blogradio@dalink.vn và trên website blogradio.vn.


yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.

Em thương anh, anh à

Em thương anh, anh à

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.

back to top