Theo mẹ đi lễ Đền Hàn
2025-05-30 16:05
Tác giả:
blogradio.vn - Đường từ nhà tôi đến Đền Hàn dài khoảng ba cây số. Mẹ chở tôi đi bằng xe đạp. Suốt đoạn đường dài, cảnh Đền Hàn trong trí tưởng tượng của tôi chẳng khác nào chốn “bồng lai tiên cảnh”.
***
Cứ mỗi dịp tháng sáu âm lịch về, mẹ lại gọi điện thúc giục: Về đi lễ Đền Hàn không con! Năm nay lễ lớn, sẽ vui lắm! Trong tôi lại xuyến xang niềm háo hức như những ngày còn thơ bé. Đã lâu lắm rồi nhưng kí ức một thời chân đất, đầu trần níu áo mẹ đi lễ Đền Hàn trong tôi vẫn hiện về nguyên vẹn.
Đền Hàn hay Hàn Sơn (di tích thắng cảnh nổi tiếng của xã Hà Sơn, Huyện Hà Trung, tỉnh Thanh Hóa) quê tôi thu hút hàng ngàn du khách thập phương đến dâng hương và thưởng ngoạn mỗi dịp tháng sáu âm lịch về.
Tháng sáu, quê tôi rộn rịp mùa cấy. Ai cũng mong nhanh xong việc để kịp đi lễ đền Hàn. Khi những bó mạ cuối cùng được cấy xuống ruộng cũng là lúc trên đường làng tấp nập dòng người khắp nơi nô nức đến. Ai nấy đều khấp khởi. Mẹ nói: Đền Hàn quê mình thiêng lắm. Lại mới được tu bổ khang trang, bề thế nên khách đến viếng thăm ngày càng nhiều. Khi đó, tôi mới chỉ là cô bé học lớp năm. Tôi chỉ biết tưởng tượng qua những lời mẹ kể. Nào là đền Cây Thị (chắc cây Thị phải to và nhiều quả lắm. Và hương thơm từ quả thị chắc phải ngào ngạt và nức mũi). Nào đền Đức Ông (tôi lại tưởng tượng bức tượng Đức Ông vừa to, vừa cao, sừng sững, uy nghiêm lắm). Và đền cô Ba, đền Mẫu (nghe mẹ bảo hai ngôi đền này thiêng lắm. Ai đến đây thành tâm cầu khấn, đều được phù hộ. Thế là tôi lại nghĩ đến hình ảnh Phật Quan Âm tọa trên đài sen, nụ cười thánh thiện, tay cầm nhành liễu ban phước lộc cho mọi người trong những câu chuyện bà ngoại thường kể). Nhiều lần tôi năn nỉ, xin mẹ cho con đi lễ, mẹ xoa đầu tôi, rồi mỉm cười: “Lễ đông người lắm, khi nào con lớn, mẹ sẽ cho con đi theo”. Mặt tôi méo xệch, ủ rũ, đành ở nhà trông em cho mẹ. Suốt ngày hôm ấy, tôi cứ ra vào ngóng mẹ về, chỉ để được nghe mẹ kể chuyện Đền Hàn.

Buổi tối, sau khi nghe mẹ kể về Đền Hàn, tôi lại van nài: “Năm sau con lớn, mẹ cho con đi lễ với mẹ nhé!” Mẹ âu yếm: “Ừ! Học cho giỏi rồi năm sau mẹ sẽ cho đi cùng”. Tôi vui lắm. Những câu chuyện mẹ kể về Đền Hàn cứ thế theo tôi đi vào trong cả giấc mơ.
Rồi ngày lễ Đền Hàn lại đến. Nắng hè oi ả chẳng thể cản bước tôi. Buổi tối trước ngày đi lễ, mẹ dặn tôi đủ điều. Tôi dạ vâng tíu tít và luôn miệng hứa sẽ không làm trái lời mẹ dặn. Mẹ bảo đến đền phải ăn vận quần áo cho chỉnh tề vì là chốn linh thiêng. Tôi chọn bộ quần áo đi học duy nhất của mình làm trang phục đi lễ. Hai bím tóc được mẹ cột gọn gàng, tôi cười toét miệng trong nắng sớm thanh tân, trong trẻo. Đường từ nhà tôi đến Đền Hàn dài khoảng ba cây số. Mẹ chở tôi đi bằng xe đạp. Suốt đoạn đường dài, cảnh Đền Hàn trong trí tưởng tượng của tôi chẳng khác nào chốn “bồng lai tiên cảnh”.
Trước mắt tôi là đoạn đường dài, nườm nượp người người xê dịch từng bước chân. Mẹ gửi xe ở nhà một người bà con rồi dẫn tôi hòa vào dòng người đi lễ. Không khí oi nồng vì nắng như đổ lửa nhưng đoàn người vẫn đông đúc, háo hức tiến về phía đền. Bám lấy áo mẹ, tôi bước lên đò để qua sông, mùi thơm khói trầm từ xa theo gió thoảng lại, tiếng chuông đồng văng vẳng ngân nga khiến tim tôi loạn nhịp. Trước mắt tôi là một vùng sơn cước hữu tình. Tiếng đàn thánh thót, tiếng phách tiếng hát quyện hòa, dòng người cứ thế nối nhau hành lễ thành kính, trang nghiêm.
Tôi giống như một du khách thập phương được mẹ thuyết minh, giới thiệu tỉ mỉ cho nghe về Đền Hàn. Trong và ngoài mỗi đền, đâu đâu cũng thấy dòng người xếp hàng hành lễ. Tôi nhận thấy trên gương mặt mỗi người lòng thành kính, tĩnh tâm, sự mong cầu thân tâm nhẹ nhõm, thanh thản.
Mỗi ngôi đền mẹ dẫn tôi đi qua đều gắn liền với một giai thoại, một câu chuyện ý nghĩa. Sau bao ngày chờ đợi, hôm nay tôi đã được mắt thấy tai nghe chứ không còn là trong tưởng tượng. Đối với tôi, Đền Hàn giống như thế giới cổ tích trong những câu chuyện cổ tích mà tôi đã từng được đọc. Ngôi đền được lập ở nơi sườn non sơn thủy khiến tôi nhận ra bao điều ý nghĩa về cuộc sống.
Nhiều năm sau đó, năm nào, tôi lại được mẹ cho đi lễ đền Hàn. Câu chuyện về Tiên, Bụt, Thánh, Thần gắn với đền Cây Thị, đền Đức Ông hay đền Cô Bơ, đền Mẫu,... khiến tôi tin rằng, cuộc sống của những người lương thiện sẽ luôn được đáp đền bởi những điều tốt đẹp.
Lớn lên, học tập rồi lập nghiệp xa quê, những lần được cùng mẹ đi lễ Đền Hàn càng ít dần. Năm nào, mỗi độ tháng sáu về, chị em tôi vẫn thường nhắc nhở nhau: “Dù ai buôn bán trăm bề/ Mười hai tháng sáu nhớ về Hàn Sơn” để nhớ về lễ Đền Hàn, để tưởng nhớ, giữ gìn, và gắn kết mình với cội nguồn tâm linh bằng tấm lòng thành kính, linh thiêng.
© Xanh Nguyên - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Anh, Người Ấy Và Em - Phần 2 | Blog Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.






