Tầm quan trọng của sách
2024-02-20 04:20
Tác giả:
Lê-nin đã từng nói: “Không có sách không có tri thức, không có tri thức không có chủ nghĩa cộng sản”. Bác Hồ cũng chỉ rõ về tầm quan trong việc học : “Học ở đâu? Học ở trường, học ở sách vở, học lẫn nhau và học ở nhân dân…“. Như vậy, ta có thể thấy được tầm quan trọng của sách đối với nhân loại. Có phải vì thế mà M. Go- rơ-ki đã nói: “Hãy yêu sách, nó là nguồn kiến thức, chỉ có kiến thức mới là con đường sống”. Nó như lời khẳng định tầm quan trọng của sách đối với mỗi con người.
Sách là sản phẩm của quá trình nghiên cứu, tìm hiểu và là kho tàng quý báu của nhân loại. Nó là những kinh nghiệm được nhân loại tích lũy từ hàng nghìn năm lịch sử. Sách còn là di sản văn hoá của mỗi dân tộc trên mỗi đất nước nói riềng và toàn thế giớ nói chung. Sách được lưu truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác và sẽ biến mất khi trên trái đất không còn sự sống của nhân loại. Sách cũng là công cụ giao tiếp, trau dồi kiến thức, sự hiểu biết. Nó giúp các thế hệ sau có thể những sự kiện, hiện tượng đã xảy ra trong quá khứ rằng sự kiện, hiện tượng này đã từng xảy ra và chũng ta phải tìm cách để nó không lặp lại một lần nữa. Kiến thức là gì? Nó có liên hệ mật thiết gì với sách? Kiến thức nguồn hiểu biết vô tận, là những thông tin, những kinh nghiệm được thế hệ đi trước tích góp,nghiên cứu ra. Và kiến thức là kết quả của các lĩnh vực được những người đi trước ghi chép cẩn thận vào những trang giấy trắng. Nó không chỉ được viết trong một ngày mà là rất nhiều ngày. Và đó cũng là các sánh được hình thành. Hay nói một cách dễ hiểu thì sách và kiến thức có mối quan hệ chặt chẽ với nhau, kiến thức nằm ở trong sách và trong sách có kiến thức. Có kiến thức mới hình thành nên được sách và có sách mới thể lưu giữ được kiến thức.
Tại sao sách là con đường sống? Vì sách là nguồn kiến thức vô tận của loài người. Tất cả mọi thứ từ xa xưa, con người đều ghi lại trên thẻ tre, hòn đá hay nền đất sét. Thời nay, con người đã biết chế tạo ra giấy rồi ghi lại những thông tin mà người cổ xưa để lại và đúc kết thành một cuốn sách. Và khi đó, nhiều tác giả tài năng với những cuốn sách tuyệt vời phục vụ cho lợi ích của cộng đồng được ra đời. Từ sách cổ xưa, ta lại nghiên cứu sâu hơn về những điều bí ẩn trong cuộc sống mà chưa khám phá hết được. Và với những kiến thức vốn có sẵn, ta có thể tìm ra những lối đi thích hợp trong đời sống của con người. Và điều này lại một lần nữa khẳng định tầm qua trọng của sách đối với con người.
Vậy sách có tác dụng gì? Sách giúp con người hiểu sâu hơn về khoa học tự nhiên thông qua các loại sách khoa học; hiểu sâu hơn về tâm lí, tình cảm qua những cuốn truyện dài, ngắn hoặc tiểu thuyết; hiểu sâu hơn về cơ thể con người qua các loại sách y học;... sách âm nhạc giúp ta biết thêm về cuộc đời nghệ thuật của những người nghệ sĩ nổi tiếng trên toàn thế giới mà mình yêu thích. Sách còn cung cấp cho chúng ta nhiều điều mới lạ và thú vị hơn nữa qua nhiều loại sách khác nhau. Không những vậy, sách còn là một công cụ để gắn kết nhiều dân tộc trên thế giới, giúp dân tộc này hay công dân nước này hiểu thêm về dân tộc kia hay công dân nước kia về mặt xã hội, kinh tế, du lịch,...Ví dụ như sách toán, giúp ta gần với những con số, cho ta biết tới những phép toán cộng, trừ, nhân, chia. Khi học toán ta có thể rèn luyện thói quen quan sát và độ tập trung cao, cải thiện tư duy logic và khả năng nhạy bén. Khi học toán sẽ giúp ta có phản xạ với những con số và khả năng phân tích đề nhanh tứ giúp ta rèn luyện kĩ năng giải quyết vấn đề nhanh và hiệu quả. Học toán không chỉ giúp chúng ta ứng dụng vào thực tế mà còn có kỹ năng trao đổi thống tin.
Hay như sách ngữ văn giúp ta nâng cao hiểu biết, làm giàu vốn từ. Mỗi người chỉ có một cuộc đời nhưng khi đọc sách ngữ văn ta lại có thể thấy thêm nhiều cuộc đời mới nữa. Khi đọc sách ngữ văn ta sẽ biểu lộ thêm nhiều cảm xúc khác nhau bởi lẽ các nhân vật được các tác giả khắc họa bằng những từ ngữ giản dị nhưng lại rõ nét và sinh động. Có thể kể đến như nhân vật Lão Hạc trong tác phẩm cùng tên của nha văn Nam Cao, được cac độc giả biết đến là người cha yêu thương , vì không muốn làm gánh nặng cho con mà đã ăn bả chó tự tử. Hay chị Dậu, một người phụ nữ trong xã hội phong kiến đầy bất công, vì để có tiền đóng sưu cho chồng chị phải vay mượn khắp nơi rồi phải ngậm đắng nuốt cay bán đi con mình để có tiền đóng sưu. Từ đó ta có thể thấy được lợi ích mà sách ngữ văn đem lại. Ngoài sách ngữ văn và sách toán còn có sách địa giúp ta biết thêm nhiều đất nước, vùng miền, biết thêm nhiều kiểu khí hậu; và còn nhiều loại sách khác. Qua đó ta có thể thấy được tác dụng của sáchđối với nhân loại cũng như tầm quan trọng của sách.
Bên cạnh đó, vẫn có những loại sách hay truyện đen, sách có nội dung không hay, thô tục như văn hoá phẩm đồi trụy gây ảnh hưởng đến nhiều người nếu như quá tò mò về những nội dung ấy gây ra các hậu quả khó lường, tệ nạn xã hội ngày một tăng. Không những ham mê đọc sách mà ta còn phải khôn ngoan lựa chọn cho mình những loại sách phù hợp với lứa tuổi, tình trạng hiện tại, hoàn cảnh gia đình để tránh sa vào các tệ nạn xã hội chỉ vì tính tò mò của bản thân.
Sách là một vật rất cần thiết cho mỗi con người chúng ta. Nhờ sách soi sáng mà ta có thể đi đúng hướng, tiến lên phía trước hướng gần đến tương lai và thành công hơn nữa. Ngày nay, vẫn có nhiều phương pháp học khác nhau như học qua In-tơ-nét, qua trang web. Nhưng đọc sách vẫn là cách hiệu quả nhất vì nó bồi dưỡng kiến thức rõ hơn, ta sẽ hiểu hơn và cố gắng rèn luyện nề nếp học tập.
© Kẻ vô danh - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

