Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sleep song - khúc hát ru từ sâu thẳm lòng người

2013-06-17 17:55

Tác giả:


Hôm nay nghe gì

Như một thói quen, trước khi đi ngủ tôi đều nghe một vài bản nhạc của Secret Garden. Dần dần, tôi có cảm giác mình không thể ngủ ngon nếu như không được nghe những khúc nhạc dịu êm ấy. Giai điệu của những bản: Nocturne, Song from a secret garden, Sona, Lotus flower,...dường như đã ăn sâu vào tâm hồn tôi.

Sleep song là khúc hát ru mà đêm nào tôi cũng nghe, nghe đi nghe lại cũng không bao giờ thấy chán. Đó là sự kết hợp tuyệt vời giữa tiếng dương cầm thánh thót của Rolf Løvland, tiếng vĩ cầm da diết của Fionnuala Sherry và giọng hát thiên thần của Fionnuala Gill (Saoirse).

“Lay down your head
And I'll sing you a lullaby
Back to the years
Of loo-li, lai-ley”




Kí ức như một khúc hát ru êm dịu khiến cho tôi dễ bị ngủ vùi. Tôi nhớ mẹ, tôi nhớ tuổi thơ tôi, tôi mường tượng ra hình ảnh của chính mình từ những năm tháng xa xôi ấy. Những khúc hát ru của mẹ ngày nào vẫn theo tôi cho đến tận bây giờ.

    “Ta đi trọn kiếp con người
Cũng không đi hết mấy lời mẹ ru”

Vì vậy mà:
“And I'll sing you to sleep
And I'll sing you tomorrow
Bless you with love
For the road that you go”

Âm nhạc như một sợi dây kết nối diệu kì, vượt qua những rào cản về không gian và thời gian, phá vỡ sự trở ngại của ngôn ngữ. Ta cảm thấy giai điệu êm ái cùng tiếng ca trong trẻo cứ ngấm dần vào tâm hồn mình. Và vì thế trái tim của một người con gái Á Đông lại có thể rung động theo từng nốt nhạc đến từ xứ sở Bắc Âu xa xôi.

“May you bring love
And may you bring happiness
Be loved in return
To the end of your days
Now fall off to sleep
I'm not meaning to keep you
I'll just sit for awhile
And sing
Loo-li, lai-ley”


Nghe giọng hát trong veo ấy, tôi có cảm giác mình như lạc giữa một cánh đồng trăng. Thoảng nghe gió len qua từng sợi tóc. Tựa như những thanh âm đến từ thiên đường vậy.

Ta vẫn biết cuộc sống này còn nhiều gió bụi và nhiều khổ đau. Vì thế ta mong có những giấc ngủ thanh thản, những giấc mơ an lành.

Giờ đây, khi không còn bé bỏng để được mẹ bế ẵm, ru hời, tôi lại tìm đến âm nhạc như một cách làm tâm hồn mình dịu lại. Những giai điệu sâu lắng, những thanh âm êm dịu xa xôi đã đưa tôi vào giấc ngủ ngọt lành.

“May there always be angels
To watch over you
To guide you each step of the way
To guard you and keep you
Safe from all harm
Loo-li, loo-li, lai-ley
Loo-li, loo-li, lai-ley”

Những âm thanh “loo-li, lai-ley” cứ lặp đi lặp lại suốt giai điệu của bài hát tạo nên điệp khúc không ngừng nghỉ của những bài hát ru. Giống như những điệu “à ơi”, “ầu ơ, ví dầu” của dân ca Việt Nam. Và vì thế, dẫu có sự cách xa giữa hai thế giới và hai nền văn hóa, ta vẫn cảm thấy sự đồng điệu trong tâm hồn.

Sleep song – không chỉ là một bài hát ru mà còn là một lời nguyện cầu vọng lên từ sâu thẳm lòng người.

  • Nguyễn Hằng Nga

Nếu bạn có những ca khúc đặc biệt hay và gắn liền với những kỷ niệm, tâm trạng của bạn hãy chia sẻ ngay với các bạn đọc khác của Blog Việt bằng cách gửi ca khúc, những dòng viết ngắn về ca khúc hoặc lời đề tựa dành cho một người đặc biệt nhân ngày đặc biệt nhé! Mọi chia sẻ âm nhạc bạn gửi về email: blogviet@dalink.vn!

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sẽ nhớ những gì anh nói

Sẽ nhớ những gì anh nói

'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'

Cánh hoa không lời

Cánh hoa không lời

Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.

Nhà

Nhà

Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.

Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến

Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến

Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn — kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.

Tết này con sẽ về (Kết thúc)

Tết này con sẽ về (Kết thúc)

Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”

Sống như những đóa hoa

Sống như những đóa hoa

Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.

Mùa hoa xoan

Mùa hoa xoan

Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.

back to top