Nội!
2023-10-02 05:25
Tác giả:
blogradio.vn - Năm này qua tháng nọ như thế, ông cháu tôi cứ mỗi chiều là lại gặp nhau bên chiếc nhà lá cũ kĩ mà đầy hơi ấm.
***
Có nhiều cuộc gặp gỡ những tưởng sẽ dài lâu nhưng ai mà ngờ... Đời người nơi đâu cũng có thể tương phùng, nhưng đôi khi chỉ quay người một cái, ngoảnh lại đã đi qua nhau cả một đời.
Từ đó về sau, không bao giờ gặp lại.
Tôi nhớ,hạ chí năm đó... tiếng bước chân lạch cạch,tiếng gió lao xao, chiếc radio cũ kĩ ngân lên âm điệu cũ, đôi lúc lại rò rè bởi dàn âm thanh bị rỉ sét. Cuộn băng vỡ năm ấy được cất gọn gàng trong hộp tủ, chiếc đèn bàn của những năm của thập niên 80 bị cất xén vào trong phòng phế liệu. Lật từng trang nhật kí, từng con chữ dường như bị thời gian bôi xoá. Tôi nhớ rõ, lúc ông ấy viết cuốn nhật kí này thì chiếc mắt kính đã dày gần 1/3, lóng ngón tay nên chữ nào ông viết cũng to, một hàng còn chưa tới 5 chữ nữa là đằng khác. Cứ mỗi chiều tà, tiếng gọi “Nội ơi” luôn văng vẳng trên con đường đất, tiếng bước chân lon ton chạy ra thăm nội vẫn in hằn con đường tạo thành một lối mòn trắng xoá. Tiếng thở dốc phì phào, mồ hôi theo đó rơi lã chã... Tôi là thế đấy, chưa thấy hình chứ đã nghe thấy tiếng, mỗi ngày tôi đều phiền ông đến như thế. Cứ mỗi lần như vậy ông đều đứng đón sẵn ở hiên nhà bên chiếc bàn gỗ cùng bát trà lài ấm nóng, trên tay cầm vài ba cây bánh quế để dụ đứa cháu mỗi chiều ra chơi, bởi tôi rất thích ăn bánh đấy nhưng đó không phải là lí do để tôi ra thăm ông. Tôi muốn được ở cạnh ông vì với độ tuổi gần đất xa trời và luôn gắn liền với bệnh tật. Năm này qua tháng nọ như thế, ông cháu tôi cứ mỗi chiều là lại gặp nhau bên chiếc nhà lá cũ kĩ mà đầy hơi ấm.

Không những thế, ông luôn giăng võng ở sau hè trên mấy cây đước cho tôi đung đưa... Có lần tôi đã đùa quá chớn mà hay ông cháu phải rơi xuống cái con mương ở đó, dù cơ thể lấm lem nhưng hai ông cháu đã vội vã đi tắm rửa vì bà cũng sắp đi chợ về đến nơi.
Năm tôi lên chín, ông cầm trên tay mấy cây mãng cầu, ông nói “Ông trồng cho cháu ông ăn”. Ngày nào tôi cũng lật đật tưới nước chờ ngày nó lớn lên... Có lẽ do khí hậu nơi đây không phù hợp nên đến tận hơn 5 năm nó mới có quả đầu tiên, dù mấy vụ trước đều có hoa nhưng chẳng có quả. Lúc ông trồng ông đùa rằng: “Đợi khi có trái có khi ông không ăn được”. Lúc đó tôi vô tư nên chả hiểu ý ông nói,rồi đến lớn lên mới chợt hiểu ra.
Có lẽ nội tôi là một nhà tiên tri, ngày cây mãng cầu ra trái đầu tiên cũng là ngày tôi đội khăn tang cho ông... Chiều hôm đó, mưa nhỏ giọt nặng hạt, tiếng gió lao xao thổi vào gáy tay mà lạnh buốt, nhặt hoa rơi, nước mưa lăn thay dòng lệ... điều cuối cùng tôi có thể làm cho ông bây giờ chỉ là sống tốt cho bản thân… Cho đến bây giờ căn phòng đó vẫn như cũ... Mấy dòng chữ ông ghi vẫn còn nhưng đã mờ đi, quyển nhật kí đó ông đã cùng mẹ và cha đặt vô vàn cái tên trước khi tôi ra đời. Tôi vẫn ngồi bên chiếc bàn cùng ông năm xưa đã uống trà ăn bánh, chiếc Radio ngân lên âm điệu trữ tình xưa, chum trà nóng hổi vẫn chưa ngấm, hương hoa lài phảng phất hương vị xưa, nhìn xung quanh mà nhớ đến đau lòng. Vẫn là đứa cháu của ông chiều tà ra chơi, vẫn là mấy rặng đước sau nhà, tất cả vẫn như cũ chỉ là yên lặng hơn và thiếu bóng một người...
© Nguyễn Hằng - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Đi Đến Nơi Có Gió l Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






