Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhớ vườn ổi quê ngoại

2009-08-10 11:29

Tác giả:


Blog Việt

 

Vườn nhà bà ngoại. Ấy là một “trang trại”, hay như làng xóm vẫn gọi, là một “trại ổi” nằm ngay bên quốc lộ 21. Ngày xưa, đến cầu Bằng Khê là nhìn thấy ngay. Khu trại xanh um, cách đường cái một dải ruộng hẹp, một con mương nhỏ, nước đầy vơi theo mùa cày cấy. Ngày xưa, hướng nhà trông lên đường. Mái nhà lợp rơm rạ có mảnh sân nhỏ phía trước thấp thoáng qua cây vườn. Mùng một Tết hay ngày giỗ ông, từ trên đường đã thấy rộn rã, tấp nập người lớn nói cười, bày cỗ bê mâm, trẻ con chạy tung tăng vườn trước ao sau. Mấy anh em cuống cả lên, có khi nhảy xuống xe chạy tắt ngang ruộng để xuống trước bố mẹ. Bà ngoại còn sáu người con, mỗi người ít nhất cũng có bốn đứa, rồi cháu chắt dâu rể…

 

Khi trong nhà tấp nập cỗ bàn, trẻ con lẻn ra vườn. Khu vườn trong mắt con bé ở thị xã như một khu vườn cổ tích. Đầu ngõ có cây mận, mùa xuân hoa trắng phơi phới trong mưa phùn, tháng năm lúc lỉu mận chín vàng mọng, cắn vào toe nước làm tím hồng cả môi, tím hồng cả dúm muối vừa nhón trong bếp. Cây đào phai sau nhà, ngày Tết lấm chấm nụ trắng, cánh hoa hồng phấn mỏng tang, cháu hay ngắt trộm một nhành nhỏ nhiều nụ hoa nhất, giấu mang về cắm góc bàn học. Bụi nhót cạnh bờ ao lá xanh đậm, qua Tết một tháng là thấp thoáng những trái nhót chín đỏ, lấm tấm phấn trắng. Mài vào áo cho hết phấn rồi chấm muối. Mùa xuân thì hoa bưởi trắng vạt vườn bên bể nước, chỗ các chị lớn đang rửa bát. Bụi hoa phù dung bên giếng đất, cháu không thể tin nổi sự kỳ diệu khi chứng kiến những bông hoa to như cái bát, buổi sáng màu trắng, trưa ngả màu hồng, chiều màu đỏ và mặt trời sắp lặn thì tím ngắt. Nếu không phải ngày giỗ Tết, khu vườn của bà hấp dẫn hơn cả vào mấy tháng mùa hè, đầu thu. Bởi đó là khu “trại ổi”. 

 

Mùa xuân, hoa ổi nở những cánh mỏng tang, rụng trắng vườn. Những tia nhụy dài, đầu chấm vàng tua tủa đến là vui mắt. Gió nhẹ thổi, cánh hoa nhẹ nhàng rơi đến là hiền. Rồi những quả ổi nhỏ tý xanh ngắt, từng chùm lớn dần lên theo những cơn mưa rào thỏa thuê đầu mùa hạ.

 

 

Ảnh minh họa: enews.agu.edu.vn

 

Khi các cháu bắt đầu nghỉ hè là vườn ổi của bà đến mùa thu hoạch. Cả làng quê ngoại, vườn nhà nào cũng là vườn ổi. Những ngày ấy, cầu Bằng Khê như một cái chợ nhỏ tấp nập từ sáng sớm, chỉ bán một loại hàng duy nhất là ổi chín. Từng thúng vun đầy theo những người buôn lên xe lên tàu chở lên Hà Nội hay lên chợ thị xã.

 

Cháu hay về thăm bà mùa này, và rủ thêm bạn bè về. Miệng chào bà, tay đưa quà mẹ gửi về biếu bà mà mắt đã đảo ra vườn. Bà để ý: “Nó cứ về là chỉ nhót lên cây ổi mỡ”. Cây ổi mỡ ở đầu ngõ, thân lả xuống vườn dễ trèo lắm, quả hơi thuôn dài, khi vỏ quả xanh đã nhạt đi là chín ương rồi, cùi dày trắng xanh giòn sựt, ruột trắng tinh mềm như miếng thịt mỡ, ngọt lịm. Ngồi vắt vẻo trên cành ăn cho đã thèm rồi chọn chùm có hai quả sinh đôi thật đều, màu sáng đẹp, hái cả cành lá xanh tươi để nâng niu xách theo.

 

Cây ổi đào ở góc vườn là của thằng út, quả tròn chín vàng ươm, thơm nức mũi, lúc nào cũng có tiếng chí chóe của bọn chào mào giành nhau ăn. Những quả chim ăn lộ ra ruột quả đỏ hồng, hạt lấp lánh vàng ươm. Ổi đào ngọt lắm, những quả chim khoét còn ngọt hơn, bọn chim khôn thế. Cây cao thẳng, thằng út lên cành ngang, ngồi thèo đảnh ở đấy rồi gọi trêu chị với cái miệng ngoặm gọn một quả ổi chín.

 

Có cả cây ổi nghệ của anh cả, vỏ vàng và ruột cũng vàng tươi. Khi chín nẫu thì vị hơi chua một chút. Cây này cao vót, quả tít đầu cành, khó trèo hái. Mỗi lần về anh chịu khó tìm hái hết quả chín cho bà đỡ cực, vậy gọi là cây của anh.

 

Mẹ thích ổi găng, cây đứng cạnh giếng đất, cây nhỏ thôi, quả tròn to có rãnh khía, rám vàng, ngọt và giòn. Bà luôn nhắc hái quả ở cây đó mang về cho mẹ. Bố thì không thích ổi chín nên chọn nhiều quả vừa bấm được móng tay vào.

 

Những cây ổi sau nhà nhoài ra ruộng lúa, chắc bởi mặt ruộng mát hơn vườn. Vậy nên không cần cù lèo vì cây xòa là là ngang đầu. Chịu khó nghiêng ngó là víu hái được hết quả, chỉ cần cẩn thận kẻo va đầu vào thân cây.

 

Những cây xung quanh bờ ao cũng thế, cây la đà xuống mép nước, ngả bóng xuống làm ao như sẫm lại, nước ao như cũng xanh hơn. Thỉnh thoảng lũm bũm tiếng ổi chín rụng, tiếng cá quẫy rỉa xung quanh những quả ổi vàng nổi dập dềnh. Thán phục nhìn các chị bước nhon nhót trên các cành sát mặt nước, nhoài người với quả, thỉnh thoảng khỏa chân bì bõm xuống ao.

 

Ảnh minh họa: thoiaotrang.com

 

 

Bà chỉ ra vào trông nom. Việc hái ổi là của các chị, bằng những cái rọ chế tạo từ những cây nứa. Rồi ổi được đặt nhẹ nhàng trong bị cói, khoác bên vai, đầy thì mang trút vào thúng đặt đầu hè. Thúng đầy mang lên chợ đầu cầu. Ổi vườn bà quả to, sáng đều, dễ bán lắm.

 

Suốt vụ hè thu, ngày nào bà cũng bận rộn tất tả với vườn ổi như vậy. Gom nhặt, tính toán, lẩm nhẩm ra vào. Tiền bán ổi bà dành lo ngày Tết, ngày giỗ ông, khi tất cả con cháu về đầy sân đầy nhà. Năm nào mưa sớm, đúng lúc ổi ra hoa, bà thở dài nhìn cánh hoa trắng trôi xuống ruộng ao. Có năm bão vào, quật những quả ổi non rụng tơi tả khắp vườn…

 

Cháu về chơi, lang thang ngoài vườn, chẳng giúp các chị được nhiều, chỉ chọn quả nào vừa ý nhất ăn, rồi mang về. Quả nào gặm một miếng thấy hơi chát, quẳng vèo xuống ao.

 

Mùa ổi chín kéo dài cho đến hết những ngày cuối hè đầu thu, để Trung thu có vài chùm rám nắng cho cháu bày cỗ bên những quả thị vàng, quả bưởi đào…

 

Hết mùa quả, những đàn chào mào bay đi. Con mương đầy nước trong vắt, gió se se, chuồn chuồn kim đậu nhẹ bẵng đầu bông hoa cỏ may. Mùa gặt qua, cánh đồng chỉ còn những gốc rạ khô, xơ xác dưới những trận gió mùa hanh hao…

 

Những mùa ổi qua đi. Cháu thành cô giáo. Từ thị xã có dăm ba đường xuống trường để cháu lựa chọn lang thang. Mùa xuân đi xuống dốc Mễ, qua làng Thá, làng Lơ hít đầy ngực hương hoa bưởi. Mùa thu xuống dốc Ngái để ngẩn ngơ ngắm những cây thị trong vườn làng Ngái đung đưa những quả xanh quả vàng. Mùa đông lại lộn ra đường 21, xuống cầu Bằng Khê ngang đầu vườn bà, đi trên đường mương gập ghềnh. Các bác các chị ở những trại xung quanh vẫn nhìn thấy em đi dạy học, ngồi xe đạp lưng rất thẳng…

 

Tuổi hai mươi, vui buồn bất thường… Có hôm dạy xong không về nhà ngay, rẽ vào với bà. Dạo ấy bà ở một mình. Vào bếp nấu bằng rạ và ăn với bà bữa cơm có món châu chấu rang. Mùa gặt, chợ làng có những hàng bán hàng thúng châu chấu béo vàng. Cháu ra bờ ao ngồi cả buổi nhìn cánh đồng trơ trụi, nhìn mây xám bay vần vụ, giương mặt ra trước gió mùa thổi bàn bạt qua ao, cho thật đầy đặn thấm thía nỗi cô đơn tự tô vẽ. Bà nói vọng ra, bảo cây ổi cạnh cầu ao còn đôi quả đã ương ương rồi đấy. Hì hục dòm ngó, hái cho bằng được. Ổi trái mùa chát xít, lại ném vèo xuống ao… Cây sung cạnh ao đầy quả chín cũng rụng lõm bõm như trêu ngươi…

 

Một sáng tháng tám, cháu đưa người lạ về hái ổi vườn bà. Bà nheo nheo mắt hỏi ai đấy. Người lạ rồi cũng thành cháu bà…

 

…Cháu đi xa không về được. Một ngày cuối thu, mùng 4 tháng 9 âm, bà xa những mùa ổi chín…

 

Vườn của bà, bây giờ cậu không trồng nhiều ổi nữa. Nhà lại quay hướng lên đường, hai tầng, mái đỏ tường hồng. Từ trên cầu không nhìn thấy vườn nhà được vì khoảnh ruộng xưa đã thành dãy hàng quán bám mặt đường. Vườn ổi chỉ còn thơm trong nỗi nhớ. Ở Sài Gòn, đầy đường những xe đẩy chất cao ổi thật to, chẳng thơm tẹo nào.

 

Ước gì lại được ngồi vắt vẻo trên cây ổi mỡ đầu ngõ…

 

Gửi từ email Thu Chi

Bài viết của cùng tác giả

Hoa xoan lớp lớp vơi đầy

Cho tôi về quê nội ăn Tết thuở xưa…

Bếp lửa và nồi bánh chưng

Ánh đèn đêm đông

Vì con là của bố mẹ

Nhìn những mùa thu đi

Hương cuối mùa

Dù bạn đang dùng dịch vụ Blog nào, Blog Việt vẫn là người bạn đồng hành cùng cộng đồng Blogger Việt. Hãy chia sẻ những bài viết và đường link blog hay bạn muốn chia sẻ tới chúng tôi như thường lệ bằng cách gửi theo mẫu sau hoặc gửi email về địa chỉ blogviet@vietnamnet.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những Ngày Nước Rút

Những Ngày Nước Rút

Những ngày cuối, bảng phấn viết thêm vội

Dưới tán bằng lăng

Dưới tán bằng lăng

Ta là bằng lăng tím Nở đầy khoảng sân quen

Quên Ước Hẹn Trở Về

Quên Ước Hẹn Trở Về

Những chuyến tàu đi quên ước hẹn trở về

Thế giới song song của tuổi 17

Thế giới song song của tuổi 17

Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.

 Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?

Những người không giàu_Phần 1

Những người không giàu_Phần 1

Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.

Hương vị bình yên

Hương vị bình yên

Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.

back to top