Nhớ những ngày Tết cận kề!
2010-02-25 14:50
Tác giả:
Blog Việt
Lời tác giả: Là một người xa quê hương, mãi tận mảnh đất phương Nam đầy nắng gió, nỗi nhớ cồn cào cái rét của mùa đông. Một ngày cuối năm, nhờ Blog Việt mang về cho mảnh đất ấy một nỗi lòng sâu nặng!
“…Gió nhớ gì ngẩn ngơ ngoài hiên
Mưa nhớ gì thì thầm ngoài hiên
Bao đêm tôi đã một mình nhớ em
Đêm nay, tôi lại một mình...”
Sài Gòn cuối tuần bao giờ cũng hối hả, người người ngược xuôi tất bật chẳng phút thảnh thơi. Có điều may mắn là cũng mang vẻ đẹp của riêng nó. Một buổi tối của gió và ánh sáng, con đường hẻm vào nhà lung linh mê đắm bởi những chiếc đèn màu đủ kiểu, trang trí khắp mọi nơi. Lại sắp giao thừa rồi còn gì, nhanh thế không biết nữa! Vậy là đã một năm trôi qua, bỗng nhiên thấy bứt rứt không yên nguôi vơi. 20 tuổi đời, bản lề Đại học, khởi đầu cho tình yêu, nhen nhóm cho công việc, định hình cho tương lai…, tất cả lại sắp chỉ còn là những dòng chữ được ghi nhớ lại mà thôi…
Đêm càng sâu, không gian càng loãng ra, thật dễ chịu, bớt đi được biết bao nhiêu là ngột ngạt, là dư thừa của cuộc sống. Gió nhẹ nhàng len qua ô cửa sổ vuốt ve mái tóc, tìm được cả chút xa xăm nhất của heo may lành lạnh, bất giác nhớ đến cồn cào da diết một bóng hình, một cơn mưa phùn ẩm ướt trong hơi khói thở khi xuýt xoa đôi bàn tay. Cứ thế, cứ thế mà kêu rét…
Quê mình đã chìm trong mùa đông rồi đấy, thế nào em đi học cũng phải khoác cái bông thật dày, quàng lên cổ cái khăn thật bự, trông hệt như một chú người tuyết to đùng, băng qua gió rét đến thấu xương, trên những cánh đồng trơ gốc rạ, mỗi buổi sang sương giăng đi học. Ừ... thì nhớ chứ! Mình cũng có một thời như thế, giờ chỉ còn là những hoài niệm thôi.
Nhớ bà nội đêm đêm nhai trầu tóp tép, chít cái khăn nhung trên đầu, y như liền chị quan họ Kinh bắc. Phảng phất mùi thơm của dầu gió, pha lẫn mùi trầu không, đó là mùi của tuổi thơ, mùi của quê hương, mỗi khi chạy ùa vào ôm bà cho đỡ lạnh. Chắc bây giờ vẫn thế, vẫn những đêm không ngủ được vì đau chân, vì lo cháu, thương con… Có nỗi đau nào lớn hơn không, khi đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh mãi…
Nhớ bố, những ngày cận Tết phải còn phải xuống đồng cho vụ mới kịp xong. Sáng thức giấc đã không thấy nữa, rồi tới tối mịt mới đánh máy về. Thương lắm chứ! Đến con mèo còn biết chui vào chăn ngủ ấm; vậy mà giữa mênh mông đồng ruộng, gió mùa Đông bắc như cứa vào da thịt, bố vẫn ở đấy, chân lội bùn, áo bạc phếch phèn chua… Chỉ mong sao đứa con ở xa kia, đầy đủ chi dùng, lên giảng đường trong nụ cười ấm áp…
![]() |
| Ảnh minh họa: Bùi Vinh |
Nhớ mẹ, những buổi tối ngồi bên bếp lửa, ủ nồi cám cho đàn heo ngày mai. Trong tiếng tí tách của củi cháy giòn tan, qua ô cửa sổ trống không, khuôn mặt hồng lên trong bập bùng ánh sáng. Cả một đời tần tảo, những nỗi lo mẹ dành hết về mình, chắt chiu dành dụm cho con những yêu thương. Mẹ ơi mẹ, con chỉ sợ ngày bàn tay mẹ mỏi, con vẫn còn một thứ quả non xanh…
Nhớ cả những người đã nằm xuống, thấy hết những thân quen, cả tiếng cười đùa, cả những giọt nước mắt. Chìm trong tiềm thức của màu trắng đội đầu, một tí ti thôi để mà mất đi mãi mãi. Lòng quặn thắt cho người ở lại; âu cũng đành một nhẽ, một phận con người…Chỉ có điều thân quen quá, yêu thương quá, rồi ám ảnh cũng quá…
Nhớ đêm 30, một mình ra ngồi ở biển, gió lồng lộng, rét đến cóng tay. Trời tối đen như mực, chỉ nghe tiếng sóng, tiếng gió vi vút qua hàng phi lao. Đốt một đốm lửa đỏ, nhả những vòng khói, thấy từng giây phút đã qua, trên từng giọt máu, từng thớ thịt nơi mình. Cuộc sống vẫn thế, trôi và trôi mãi, được mất bại thành bỗng hoá hư không cả…
Nhớ…
Nửa đêm, một chút nhớ nhà, nhớ em, đọng lại để thấy mình vẫn còn chút thiện tâm giữa biết bao những vồ vập thường ngày. Đi qua một con đường, ngoảnh nhìn lại vẫn có thể thấy được những dấu chân…
Sài Gòn thì vẫn nắng và gió…
2:15 AM 20/12/09
- Gửi từ email Kim Thanh Phong - kimthanhphong@
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.


