Nhớ những ngày Tết cận kề!
2010-02-25 14:50
Tác giả:
Blog Việt
Lời tác giả: Là một người xa quê hương, mãi tận mảnh đất phương Nam đầy nắng gió, nỗi nhớ cồn cào cái rét của mùa đông. Một ngày cuối năm, nhờ Blog Việt mang về cho mảnh đất ấy một nỗi lòng sâu nặng!
“…Gió nhớ gì ngẩn ngơ ngoài hiên
Mưa nhớ gì thì thầm ngoài hiên
Bao đêm tôi đã một mình nhớ em
Đêm nay, tôi lại một mình...”
Sài Gòn cuối tuần bao giờ cũng hối hả, người người ngược xuôi tất bật chẳng phút thảnh thơi. Có điều may mắn là cũng mang vẻ đẹp của riêng nó. Một buổi tối của gió và ánh sáng, con đường hẻm vào nhà lung linh mê đắm bởi những chiếc đèn màu đủ kiểu, trang trí khắp mọi nơi. Lại sắp giao thừa rồi còn gì, nhanh thế không biết nữa! Vậy là đã một năm trôi qua, bỗng nhiên thấy bứt rứt không yên nguôi vơi. 20 tuổi đời, bản lề Đại học, khởi đầu cho tình yêu, nhen nhóm cho công việc, định hình cho tương lai…, tất cả lại sắp chỉ còn là những dòng chữ được ghi nhớ lại mà thôi…
Đêm càng sâu, không gian càng loãng ra, thật dễ chịu, bớt đi được biết bao nhiêu là ngột ngạt, là dư thừa của cuộc sống. Gió nhẹ nhàng len qua ô cửa sổ vuốt ve mái tóc, tìm được cả chút xa xăm nhất của heo may lành lạnh, bất giác nhớ đến cồn cào da diết một bóng hình, một cơn mưa phùn ẩm ướt trong hơi khói thở khi xuýt xoa đôi bàn tay. Cứ thế, cứ thế mà kêu rét…
Quê mình đã chìm trong mùa đông rồi đấy, thế nào em đi học cũng phải khoác cái bông thật dày, quàng lên cổ cái khăn thật bự, trông hệt như một chú người tuyết to đùng, băng qua gió rét đến thấu xương, trên những cánh đồng trơ gốc rạ, mỗi buổi sang sương giăng đi học. Ừ... thì nhớ chứ! Mình cũng có một thời như thế, giờ chỉ còn là những hoài niệm thôi.
Nhớ bà nội đêm đêm nhai trầu tóp tép, chít cái khăn nhung trên đầu, y như liền chị quan họ Kinh bắc. Phảng phất mùi thơm của dầu gió, pha lẫn mùi trầu không, đó là mùi của tuổi thơ, mùi của quê hương, mỗi khi chạy ùa vào ôm bà cho đỡ lạnh. Chắc bây giờ vẫn thế, vẫn những đêm không ngủ được vì đau chân, vì lo cháu, thương con… Có nỗi đau nào lớn hơn không, khi đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh mãi…
Nhớ bố, những ngày cận Tết phải còn phải xuống đồng cho vụ mới kịp xong. Sáng thức giấc đã không thấy nữa, rồi tới tối mịt mới đánh máy về. Thương lắm chứ! Đến con mèo còn biết chui vào chăn ngủ ấm; vậy mà giữa mênh mông đồng ruộng, gió mùa Đông bắc như cứa vào da thịt, bố vẫn ở đấy, chân lội bùn, áo bạc phếch phèn chua… Chỉ mong sao đứa con ở xa kia, đầy đủ chi dùng, lên giảng đường trong nụ cười ấm áp…
![]() |
| Ảnh minh họa: Bùi Vinh |
Nhớ mẹ, những buổi tối ngồi bên bếp lửa, ủ nồi cám cho đàn heo ngày mai. Trong tiếng tí tách của củi cháy giòn tan, qua ô cửa sổ trống không, khuôn mặt hồng lên trong bập bùng ánh sáng. Cả một đời tần tảo, những nỗi lo mẹ dành hết về mình, chắt chiu dành dụm cho con những yêu thương. Mẹ ơi mẹ, con chỉ sợ ngày bàn tay mẹ mỏi, con vẫn còn một thứ quả non xanh…
Nhớ cả những người đã nằm xuống, thấy hết những thân quen, cả tiếng cười đùa, cả những giọt nước mắt. Chìm trong tiềm thức của màu trắng đội đầu, một tí ti thôi để mà mất đi mãi mãi. Lòng quặn thắt cho người ở lại; âu cũng đành một nhẽ, một phận con người…Chỉ có điều thân quen quá, yêu thương quá, rồi ám ảnh cũng quá…
Nhớ đêm 30, một mình ra ngồi ở biển, gió lồng lộng, rét đến cóng tay. Trời tối đen như mực, chỉ nghe tiếng sóng, tiếng gió vi vút qua hàng phi lao. Đốt một đốm lửa đỏ, nhả những vòng khói, thấy từng giây phút đã qua, trên từng giọt máu, từng thớ thịt nơi mình. Cuộc sống vẫn thế, trôi và trôi mãi, được mất bại thành bỗng hoá hư không cả…
Nhớ…
Nửa đêm, một chút nhớ nhà, nhớ em, đọng lại để thấy mình vẫn còn chút thiện tâm giữa biết bao những vồ vập thường ngày. Đi qua một con đường, ngoảnh nhìn lại vẫn có thể thấy được những dấu chân…
Sài Gòn thì vẫn nắng và gió…
2:15 AM 20/12/09
- Gửi từ email Kim Thanh Phong - kimthanhphong@
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.


