Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhật ký của mẹ - "Hãy yên tâm...bố mẹ vẫn vui!"

2013-08-21 11:36

Tác giả:


Hôm nay nghe gì

Mỗi lần nghĩ đến gia đình, đến quê hương là trong tôi lại dâng trào một cảm xúc buồn thương, đau xót khôn nguôi. Quê tôi, một vùng núi với những cánh rừng u tối và những ngọn núi cao quanh năm mây phủ. Lúc nào cũng gợi cho tôi cái cảm giác tịch và buồn.

Đường sá chênh vênh, cuộc sống yên bình xa rời xã hội hiện đại náo nhiệt, biết bao người ra đi không muốn quay về. Nhìn tôi, thật không ai có thể ngờ tôi đã được sinh ra và lớn lên ở một nơi mà đến bây giờ vẫn chưa có điện lưới, mạng điện thoại di động còn chưa phủ rộng khắp. Nhưng cuộc sống ở quê tôi cũng không đến nỗi lạc hậu, cách li hoàn toàn với xã hội văn minh. Bởi vẫn có những con người không bao giờ chịu an phận. Từ thập niên 90, bố tôi cùng với một số gia đình ở đây đã biết tận dụng nguồn nước suối có sẵn để lắp máy phát điện. Có điện rồi thì có thể sắm những đồ gia dụng trong nhà, những phương tiện thông tin đại chúng, nhờ thế mà vẫn nắm bắt được tình hình thời sự đó đây.

mien nui

Bố tôi xuất thân từ củ khoai củ sắn, đi bộ đội về là xin làm công nhân. Bố không có học vấn cao, trình độ cao nhưng tư tưởng của bố lúc nào cũng rất hiện đại và mới mẻ. Bố đã nói với tôi rằng: “Bố có thể cho con tiền bạc, của cải nhưng có bao nhiêu tiền của thì con tiêu cũng hết. Nhưng nếu đầu tư cho con ăn học, có kiến thức thì ở đâu con cũng sống được. Không phân biệt Bắc hay Nam, Việt Nam hay nước ngoài, miễn là con có kiến thức trong đầu. Đừng vội nghĩ đến chuyện lập gia đình, có công danh sự nghiệp rồi thì 30 tuổi lấy chồng cũng chưa muộn con ạ”. Trong khi có bao nhiêu ông bố, nhất là những ông bố ở nông thôn lại có cái suy nghĩ rằng con gái lớn lên rồi kiểu gì cũng lấy chồng, đầu tư cho ăn học cũng uổng phí. Có bao nhiêu người nghĩ được như bố tôi.



Tết năm trước, đi chơi cùng anh bạn tôi mới nhận ra mình có một ông bố tuyệt vời như thế nào. Ngồi trên xe anh mới tâm sự: “Nga có một người bố thật tuyệt vời. Không như bố mình…”, anh có vẻ ngậm ngùi. Tôi mới ngỡ ngàng hỏi: “Bố em tuyệt vời? Ở những điểm nào?”. Lúc này anh mới giãi bày cho tôi hay: “Mình rất thích nói chuyện với bố Nga. Bố Nga nắm rất chắc những vấn đề về tư tưởng Hồ Chí Minh, về Đảng mà những cử nhân như chúng mình cũng chưa chắc đã hiểu bằng. Bố Nga có những tư tưởng tiến bộ, không như những người dân quê mình. Đơn cử như lần chú được cơ quan cho đi du lịch dọc đất nước, nếu là chúng mình thì chắc chỉ biết chơi thôi. Nhưng bố Nga lại học được rất nhiều thứ”. Tôi ngỡ ngàng chợt hiểu. Nhớ lúc tôi còn bé, bố là chân trời kiến thức. Cái gì không biết chỉ cần hỏi bố, bố sẽ chỉ bảo tận tình cho tôi hay. Đến khi tôi lớn lên, chân trời kiến thức rộng mở hơn, bố không còn có khả năng giải đáp hết những thắc mắc của tôi nữa. Nhiều khi hai bố con tranh luận, tôi thậm chí còn cảm thấy bố thật lạc hậu và bảo thủ. Tôi đâu có hay, mình chỉ như một con ngựa non háu đá. Những điều bố mẹ nói ra, đơn giản đấy mà cũng thâm thúy lắm, đi hết cuộc đời cũng chưa chắc tôi đã hiểu hết. Như ông Nguyễn Duy đã viết rằng:

                Ta đi trọn kiếp con người,
            Cũng không đi hết mấy lời mẹ ru.

Vậy mà tôi mới chập chững bước vào đời, học được đôi ba chữ đã tưởng thế là giỏi, là hiểu biết. Coi thường những đấng sinh thành đã nuôi nấng, dạy dỗ mình.

Càng sống, càng trải nghiệm tôi càng hiểu bố mẹ hơn. Càng lớn, tôi càng thấy mình như bé lại. Đã qua rồi một thời mới lớn nông nổi với cái TÔI to đùng. Mỗi khi bố mẹ dạy bảo, tôi ít cãi bướng và chịu khó lắng nghe hơn. Rồi khi va vấp những chướng ngại trên đường đời, tôi lại muốn cuộn tròn trong lòng mẹ để được bao bọc, chở che. Tôi vẫn chưa làm được điều mình hằng mong, đó là có thể tự lập. Nhìn bạn bè xung quanh nhiều người tự lập, tôi thấy hổ thẹn với chính mình, tại sao người ta làm được mà mình không làm được. Tôi cũng không còn bé để mỗi khi vấp ngã lại có bố mẹ nâng đỡ. Vào độ tuổi của tôi, nhiều bạn bè cùng trang lứa đã lập gia đình, thậm chí đã có con bế ẵm. Vậy nghĩa là tôi không còn bé bỏng gì nữa. Tôi sắp phải bước vào đời, tự nuôi sống bản thân, tự lập nghiệp.



Tôi đi học đại học đã đành, thằng em cũng phải đi học xa vì gần nhà không có trường. Ngôi nhà nhỏ bé lại càng vắng tiếng cười. Hôm đó ngồi bên bếp lửa, tôi bất giác thương bố mẹ. Vất vả nuôi nấng hai đứa con để rồi khi có tuổi lại phải lủi thủi có hai vợ chồng già. Tôi bật khóc khiến bố cũng rơm rớm. Bố nói với tôi rằng: “Cứ yên tâm học cho tốt, bố mẹ ở nhà không buồn đâu. Có gì đâu mà buồn, vẫn cười hề hề với nhau suốt ấy mà. Các con phải đi học chứ, đi học xa thì làm sao mà về được. Đừng có lo cho bố mẹ”. Những lời ấy tôi mang cùng hành trang lên đường đi học. Ngày tôi đi, tiễn tôi ở sân ga bố lại rút ví đưa cho tôi thêm vài trăm. Lần này tôi về, thấy tôi gầy đi nên bố thương. Bố bảo: “Tiền ăn có thiếu thì cứ điện về, bố khác gửi cho. Đừng có ăn uống kham khổ”. Qua cặp kính, tôi thấy mắt bố ươn ướt. Ngồi trên tàu, nhớ lại những lời bố dạy, bất giác nghĩ tới câu hát: “Ở nơi phương trời xa xôi hãy yên tâm mẹ vẫn vui. Từng dòng thư ôm bao nhớ thương, mẹ nhờ mây mang trao đến con. Chúc con yêu được hạnh phúc, mãi bình an”, tôi không cầm được nước mắt. Là thế đó, bố mẹ lúc nào cũng chỉ biết nghĩ cho con cái, có bao giờ nghĩ đến bản thân mình. Lúc nào cũng nói những câu để trấn an lòng con, để con yên tâm khi đi xa.

Lâu lâu quên bẵng không gọi điện về nhà. Toàn là mẹ tôi chủ động gọi, lúc nào mẹ cũng nói: “Gọi xem con Ngố đang làm gì”, rồi hỏi tôi chuyện học hành, rồi nhắn nhủ tôi học tốt, thế là cúp máy. Chắc mẹ nhớ tôi nhiều lắm. Ngày rằm tháng bảy tôi gọi điện về, tính chúc mẹ mấy câu thì biết tin mẹ đã ốm 2 tuần nay, không ăn uống được gì. Tôi lặng người đi. Nghe giọng mẹ yếu ớt, nói mà như sắp khóc, tôi không khỏi đau xót trong lòng. Ngày nào tôi cũng gọi điện về hỏi thăm mẹ ra sao, nếu mẹ mà nghe máy kiểu gì mẹ cũng nói vài câu qua loa, đại khái là mẹ đỡ rồi, mẹ không sao, rồi lại dặn tôi gắng học tốt.

Đêm nay, tôi nghĩ lại những lời bố mẹ dạy. Tôi ngồi suy xét bản thân và viết những dòng này. Ngày mai, trời lại sáng và tôi nghĩ mình phải làm những điều gì để thời gian trôi đi không là vô nghĩa. Lúc này, tôi chỉ muốn có thể kết nối được với mẹ để nói rằng: “Hãy yên lòng mẹ nhé, rồi con sẽ về thăm mẹ sớm thôi”.
  • Nguyễn Hằng Nga



Nếu bạn có những ca khúc đặc biệt hay và gắn liền với những kỷ niệm, tâm trạng của bạn hãy chia sẻ ngay với các bạn đọc khác của Blog Việt bằng cách gửi ca khúc, những dòng viết ngắn về ca khúc hoặc lời đề tựa dành cho một người đặc biệt nhân ngày đặc biệt nhé! Mọi chia sẻ âm nhạc bạn gửi về email: blogviet@dalink.vn!

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cánh hoa không lời

Cánh hoa không lời

Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.

Nhà

Nhà

Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.

Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến

Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến

Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn — kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.

Tết này con sẽ về (Kết thúc)

Tết này con sẽ về (Kết thúc)

Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”

Sống như những đóa hoa

Sống như những đóa hoa

Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.

Mùa hoa xoan

Mùa hoa xoan

Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.

Nhật kí tuổi 18

Nhật kí tuổi 18

Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.

back to top