Phát thanh xúc cảm của bạn !

Người lạ quen thuộc

2012-12-12 10:37

Tác giả:



Bài dự thi Cuộc sống vẫn tươi đẹp  - Chị ơi, chị có mua bóng không?

Tôi lắc đầu nhẹ, vẫn luôn thế, tôi là một người kiệm lời, và điều đó càng thể hiện rõ ra khi tôi buồn.

Chị mua đi, xong rồi chị viết nỗi buồn của chị vào một tờ giấy, thả theo quả bóng bay lên trời là sẽ hết buồn ngay.

Sao em...

Sao em biết là chị đang buồn?


Vì ánh mắt của chị, em cũng đã nhìn thấy nó trên khuôn mặt mình, qua gương.



Tôi nhìn cô bé nhỏ nhắn với cái giọng khàn khàn ấy, thật khó đoán tuổi của cô bé, trông em già hơn tuổi. Tôi bước đến gian hàng của em, chỉ là hai cái chiếu nhỏ dưới gốc cây. Xung quanh em bày biện toàn những bộ trang phục, được là cho búp bê Baby. Tôi đẩy chúng sang một bên, để chừa một chỗ nhỏ rồi ngồi xuống bên cạnh em. Tôi đang tự hỏi, em còn nhỏ vậy, điều gì đã khiến em buồn, như tôi bây giờ. Rôi bất thình lình, chân tôi va phải cái gì đó nặng trịch, tôi nhìn xuống, đôi chân của em, nó...nó...nhỏ hơn bình thường. Em chỉ cười.

Em bị vậy từ hồi mới sinh cơ chị ạ, cũng chẳng sao cả đâu. Chị cứ ngồi đi.

À...ừ...

Em đang làm gì thế!

Em đang khâu váy búp bê, người ta đặt em làm, cũng không được nhiều, nhưng mà kiếm được bao nhiêu tốt bấy nhiêu. Mấy cái này là bị lỗi, người ta trả, em mang ra đây bán.

Sao em không kiếm chỗ nào đông người một chút mà ngồi, chỗ này vắng lắm.

Chỗ đông người ta chiếm hết rồi, đâu còn chị, em đâu có đứng lên mà đánh nhau, hay cãi nhau với người ta được. Nhưng mà chỗ này gần công viên lắm, tối là đông người liền thôi.


Họ, ý chị là những người kia ấy, không có ai nhường chỗ cho em sao. Sao họ có thể...

Chị ơi, họ không xấu vậy đâu. Chỉ là đến bản thân họ, gia đình họ, họ còn chưa lo được thì sao có thể để ý tới người khác được chứ. Á...

Tôi ngoái sang nhìn, cây kim bé nhỏ, mỏng manh đã đâm vào ngón tay em, em vội đưa nó vào miệng. Tôi bất ngờ nhận ra, trên những đầu ngón tay, còn nhiều lắm những vết sẹo do kim đâm. Hình như
nhận thấy vẻ lo lắng của tôi, con bé lại cười. Tôi hơi ngạc nhiên.

Chuyện này là bình thường khi khâu vá thôi mà chị?

Gia đình em...
– Tôi định hỏi, nhưng lại nhận thấy khiếm nhã quá nên thôi.

Hình như cô bé cũng đoán được tôi định hỏi gì, nên hơi cúi đầu xuống, tôi sợ là mình đã chạm phải cái gì đó, mà cô bé đã cố cất giấu, chẳng biết là gì, chỉ biết là rất đau.



Em bị thế này từ nhỏ. Ba mẹ em cũng lo lắm, khóc nhiều lắm. Thế nên em cố học cách để cười, để bố mẹ không phải buồn nhiều. Em cũng cố gắng, để không thua kém các bạn. Mấy năm liền em được học sinh giỏi, lại được đi thi cấp huyện, các bạn cùng lớp đối xử với em rất tốt, các bạn còn đẩy xe, cõng em đi nữa. Ba mẹ em cũng thế mà đỡ buồn, kinh tế nhà em cũng chẳng khấm khá gì, nên em cũng hay làm thêm giúp ba mẹ. Cuộc sống cứ tưởng thế là yên bình, ai ngờ được ba mẹ em đã mất trong một tai nạn giao thông, để lại mình em ở với bà ngoại. Hai bà cháu  nương tựa vào nhau mà sống, bà ngoại em giờ ốm liên miên, em chỉ có thể làm được như thế này thôi, kiếm được đồng nào hay đồng đó chị ạ.

Tôi nhìn sâu vào mắt em, đôi mắt màu nâu, nhưng chẳng tìm được ở đâu cái vẻ ngây thơ nữa. Em mới 11 tuổi ư, trông em già dặn hơn cái tuổi ấy rất nhiều. Đôi bàn tay nhỏ nhắn, khô khốc đã lên chai sần, dày đặc những vết kim đâm. Tôi chợt nghĩ, sao cuộc đời này bất công vậy. Những người đã giàu thì càng giàu hơn, còn những người nghèo thì ngược lại. Có những người, hơn 20 tuổi mà vẫn chưa biết cách tiêu tiền, vậy mà có những người, phải lăn lội kiếm từng hào một từ nhỏ. Có những người, còn cần nhiều lắm yêu thương mà sao lại không được, vậy mà có những người, có mà lại không biết trân trọng. Bầu trời kia, sao không trắng, không đen mà lại u ám chỉ một màu xám thôi. Tôi, một người vốn sống khép kín, vậy mà giờ đây lại bỗng nhiên mở lòng mình, với một người hoàn toàn xa lạ.

Gia đình chị, mẹ chị là giám đốc của một công ty xây dựng, gia đình thì vào loại khá giả. Nhưng có khi cả tháng mới được gặp mẹ một lần. Vậy  mà tại sao chị lại có thể thấy lạ khi ba chị đi theo người khác được nhỉ.

Vậy thì chị vẫn may mắn hơn em. Dù ba mẹ chị có chia tay, thì chị vẫn còn đủ cả bố cả mẹ. Chị hãy cho họ một cơ hội như cho chình mình một cơ hội.

Một cơn gió thổi qua làm xù lên mái tóc rễ tre của cô bé, dáng buồn bã và cô đơn. Câu chuyện của tôi làm cô bé buồn ư? Tôi im lặng nhìn sâu vào mắt cô bé, thấy lòng dậy lên một cảm xúc khó tả.  Cô bé khẽ rùng mình, cũng phải, trời đã xẩm tối, nới này lại gần bờ sông. Vậy mà trên người em chỉ có một chiếc áo len sợi đã dời dạc. Tôi cởi cái áo của mình ra khoác cho em, em cười và nói cảm ơn.

Làm sao em có thể cười được trong mọi hoàn cảnh vậy?

Thế này nhé, chị viết nỗi buồn của mình ra một tờ giấy, gắn vào quả bóng bay, rồi thả nó bay đi, hét to lên “ông trời ơi, hãy mang nỗi buồn của tôi đi xa”, vậy là xong.


Tôi bật cười, em, vẫn còn đâu đó chút trẻ thơ trong suy nghĩ. Cũng hay, bởi khi người ta lớn lên, có những thứ sẽ mất đi, như tính vô tư, vô lo, lạc quan và suy nghĩ đơn giản. Khi lớn, với thứ mà người ta gọi là kinh nghiệm cuộc sống, đã khiến mọi thứ trở nên rắc rối hơn, như một mớ len, đến khi không gỡ được thì phải dùng kéo để cắt. Mùi bánh bao hấp theo gió bay tới, tôi sực nhớ là mình chưa ăn gì suốt cả ngày hôm nay. Tôi lấy chỗ cô bé một quả bóng hình trái tim, thả mảnh giấy bay theo gió, như lời cô bé nói. Rồi mua bốn cái bánh bao  về. Mới đầu cô bé không nhận, nhưng sau đó , khi tôi thỏa thuận là coi như lấy bánh bao trả tiền bóng, cô bé gật đầu.

Nghèo mà còn chảnh gớm nhỉ.

Nghèo nhưng mà vẫn có lòng tự trọng chứ chị, bà em hay bảo giấy rách phải giữ lấy lề mà. Thôi muộn rồi, chị đi thế này mẹ không lo sao, em mà thế này là bà ngoại la quá trời.


Tôi mỉm cười, mua ba bộ váy búp bê, buột miệng “em may đẹp thật, có năng khiếu vào ngành thời trang đó”. CÔ bé cười ngoác miệng,”ước mơ của em là trở thành nhà thiết kế thời trang nổi tiếng đó chị, nhưng... có lẽ là không được đâu”. Tôi lặng đi nhìn em, em lại cười. Tôi chào em, chúc em mạnh khỏe. Em gọi với theo :

Chị ơi, áo chị này...

Em lấy mà mặc...

Coi như chị trả em. Em giúp chị hết buồn, chị giúp em hết thấy lạnh.

Ngày hôm sau, tôi rủ thêm mấy đứa nhỏ trong phố đến mua hộ bé. Ba chiếc váy tôi mang về đứa nào cũng suýt xoa khen đẹp, nhưng em đã không còn ở đấy nữa. Tôi hỏi mấy bác xung quanh, chẳng ai biết nhà bé ở đâu. Có bác chép miệng : “Chắc bà con bé ốm lắm, dạo này thấy nó hay nghỉ suốt”

Những lần sau đó, tôi cũng chẳng thấy em đâu. Chỉ còn lại đó ba bộ váy búp bê, và một kỷ niệm về một người xa lạ. À mà chẳng phải, tôi và em đều là người xa lạ, nhưng đều chung một tâm trạng, vậy là người quen. Một người lạ quen thuộc.

Cuộc sống này không có cái gọi là công bằng, vậy nên bạn hãy học cách thích nghi với chúng. Tôi chẳng nhớ, tôi đã đọc nó trong cuốn sách nào, nhưng người viết ra nó đã đúng. Tôi mua một chùm bóng bay, viết lên đó những nỗi buồn. Và cả những lời cầu nguyện, cho em, được sống tốt đẹp hơn, cho ước mơ còn giang dở ấy được thành hiện thực. Em đã bị lấy đi quá nhiều, và em nên được nhận lại những điều xứng đáng.

Cuộc sống, mày đã sinh ra nhiều linh hồn, nhiều hoài bão vậy thì tại sao lại nỡ lòng dập tắt nó đi, những đứa con của chính mình.

Tôi ước, cho em bé với những bộ đồ búp bê, cho em bé vừa bán bóng cho tôi, cho những người lạ quen thuộc.

  • Gửi từ Nguyễn Hải Yến email isapayjo@




Blog Việt – Blog Radio trân trọng thông báo và rất mong nhận được sự tham gia nhiệt tình từ quý bạn đọc! Mời bạn click vào đây để gửi bài dự thi "Cuộc sống vẫn tươi đẹp"





Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top