Nghe câu quan họ
2010-11-25 10:32
Tác giả:
Mẹ bảo màu nâu từ nghìn xưa
kết tinh vào xẻ áo tứ thân của mẹ
Đêm đêm con nằm nghe hát khẽ
tiếng sinh sôi từ đất thâm trầm.
Đất nước kiêu sa
Dân tộc anh hùng
trong trập trùng những cờ đào, áo vải
thác nước, dòng sông
những chiếc trống đồng rền vang lịch sử
Mẹ Âu Cơ cho con màu mắt
Cha Long Quân cho ngực trần săn chắc
Bốn ngàn năm tổ quốc vẫn thương con...
Thao thức những đêm tròn
ngồi trong lòng bà nghe kể chuyện
gió thổi lao xao
trăng vành vạnh đan song cửa sổ,
ngọn đèn dầu cháy mãi
thai nghén những yêu thương huyền thoại
Chử Đồng Tử và Tiên Dung
cùng nhau trên bãi Tự Nhiên
kết mối duyên bền chặt...
Tiếng ru ngằn ngặt trong đêm
khắc khoải nỗi nhớ chồng chiến trận
"À ơi
Cha con đánh giặc mười năm
Con mau khôn lớn càng căm quân thù..."
Quằn quại thân dâu
một chiều hái lá
rào rào những nong tằm
triền sông dài như lụa,
Ráng chiều đỏ ối
chim Lạc bay rầm rập bên trời.
Máu chảy ngàn đời
thấm đỏ màu của đất
rồi nắng mưa đầu bạc
Hoá nâu trầm phủ lối con đi...
Hôm nay nghe câu hát
người con gái lội nước sang sông
khóc người yêu nằm xuống
gió rào rạt trên đầu
tóc xoã đen vai
vạt áo tứ thân đầm đìa nước mắt
đôi câu quan họ dặt dìu...
Anh chẻ tre đan nón ba tầm
cho em đội lên quán dốc
ngồi gốc cây đa
í a...í a...
í à...
đêm trăng tròn giã bạn
người ơi, người ở mãi
người ơi, người đừng về...
Quan họ lời thề
liền anh, liền chị
"yêu nhau cởi áo í à cho nhau
về nhà mẹ hỏi qua cầu gió bay..."
Nón quai thao
mặt em hồng nghiêng nắng
Rưng rức hạt na
đôi hàm răng đậm
em về tưới mát lòng anh...
Qua xem bức tranh
một ngày lễ hội
đu tít trời cao
nụ cười cháy mãi
Anh bỗng thấy mình
trong bức "Hứng dừa" xưa cũ
Đám cưới chuột xôn xao,
Đông Hồ đêm không ngủ
đều đều giã Dó
Hồn đất nước muôn đời.

Ảnh minh họa: Tác giả bài thơ st
Chợ tết như tranh
muôn màu sức sống
lu, bình, vại, bát
trong gốm nâu sòng
Anh đi dọc đất nước mình
cõi lòng náo nức
Đình chùa miếu mạo
cổ tích nôn nao...
Những pho tượng uy nghiêm
trải bao đời sóng gió
ngây ngất khói hương
ưu tư trầm mặc
lòng anh thổn thức
nước mắt như mưa...
Anh đi anh lại về
Sông Hồng phù sa đỏ ối
tiếng ngựa hí vang
gươm đao sáng loáng,
quá khứ hào hùng
bồi hồi tích cũ
đá phủ rêu phong
phần phật cờ ngũ sắc.
Đám cưới mùa xuân
Anh đưa em về Kinh Bắc
sắc đỏ thắm môi
miếng trầu cay thơm ngát
Em hát anh nghe
khúc hát mẹ chờ cha
bao mùa bờ sông vàng hoa cải
câu ca trù, ai ngóng trông ai...
Chiều hôm dáng mẹ
anh thấy trong em
"em mặc yếm thắm
em thắt lụa đào..."
lòng anh như trẩy hội
Em gội tóc thơm
hương chanh mát rượi.
Những câu chuyện muôn đời mải mê
một thời tuổi thơ nghe bà kể
đêm đêm anh kể lại em nghe
giữ chút chân quê
cho duyên mình đượm mãi
Để bà sống lại
hát câu ví dặm không buồn,
để mẹ bên mình
hát câu quan họ trao duyên...
Màu nâu vào trong mắt
mộc mạc nghĩa vợ chồng
đượm nồng chén rượu giao bôi.
Anh yêu em
Anh càng yêu đất nước
Sau này con mình sinh ra
khi con lớn khôn
anh sẽ đưa con đi hết
từ cổ tích xa xưa
cho đến ngày hiện tại
khắp dòng sông, ngọn núi
tận cùng bể bạc rừng vàng
cánh đồng lúa miên man
Dạy con yêu tổ quốc
như chính con ngươi mình
ngắm nhìn những bình minh
mặt trời Đông rạng rỡ...
Con ơi, con hãy nhớ
Quá khứ là cội rễ
khơi nguồn cho hôm nay
để dựng xây ngày mai
Đất nước trong tầm tay
tất cả đều phải giữ...
Đêm 15.11.2010
Gửi từ Face Book Kim Thanh Phong
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con
Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.
Chỉ cần ở lại
Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.
Một ngày trong veo
Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

