Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày của Mẹ, nơi làng quê nghèo khó

2009-05-11 18:15

Tác giả:


Blog Việt

Lời tác giả: “Tôi viết câu chuyện này về mẹ của tôi, về những người Mẹ – nhân ngày của Mẹ sắp tới. Tôi muốn gửi những lời chúc tốt đẹp nhất tới những người Mẹ trên thế gian này.”

 

Ảnh minh họa: thekellz

 

Mẹ không quen nhận quà vào ngày của Mẹ, đơn giản vì mẹ ở quê. Hầu hết những người Mẹ ở quê tôi đều thế cả. Chỉ quen làm lụng vất vả sớm hôm tảo tần vì chồng con mà chẳng  bao giờ nghĩ  tới việc sẽ được nhận gì vào những ngày lễ Tết…

Khi tôi viết những dòng này, viết về mẹ, cũng là đang viết về những người Mẹ ở hầu hết các  vùng nông thôn nghèo khó, quanh năm chỉ quẩn quanh với mấy sào ruộng, quả thật thời gian đâu tìm hiểu và biết về ngày của Mẹ. Mà có biết thì cũng chẳng để làm gì, cũng như mọi ngày bình thường khác thôi. Thế nên quên luôn để khỏi phải bận thêm một việc.

Mấy hôm nay đi trên đường, cầm tờ báo đọc, chỗ nào cũng thấy nói về ngày của Mẹ… tôi lại thương mẹ và xót xa cho những người phụ nữ quê tôi. Suốt đời chẳng bao giờ nhận quà vào dịp lễ, chẳng biết đòi hỏi quyền lợi cho mình, cũng chẳng nhận được những cành hoa hồng của chồng con ngay cả ngày Quốc tế Phụ nữ…

Mẹ tôi là bộ đội Trường Sơn bây giờ về nghỉ hưu, so với những người cùng làng đã tiến bộ trong tư tưởng lắm rồi, ấy thế mà vào dịp lễ Tết con cái ở xa có gửi quà về cũng vẫn ngại khi nhận. Mẹ hay nói “ Tụi con làm thế mẹ ngại, vì xung quanh làng mình có ai được nhận quà đâu.” Tôi nghe mẹ nói thế không thể nhịn được…cười ra nước mắt. Mẹ sinh ra các con, sống ở quê tôi ngấm hết những lệ làng, có lạ gì đâu…

 

Ảnh minh họa: Roxyiana

Xa nhà cũng đã gần chục năm rồi mà những điều ấy ở quê vẫn chưa hề thay đổi. Bây giờ đi làm, biết cái này cái nọ… muốn tỏ lòng biết ơn với mẹ cũng thật khó. Nhiều khi đi tới những nơi sang trọng, lại thương mẹ, nghĩ tới việc sẽ đưa mẹ tới đó, nắm tay mẹ như ngày xưa mẹ vẫn thường làm thế với tôi… Nghĩ là nghĩ vậy thôi, chứ bây giờ tôi biết có mời mẹ cũng chẳng đi, vì ngại. Thể nào mẹ cũng bảo “Thôi mẹ đi chỉ tổ làm con vướng chân, con còn bạn bè nữa chứ.”  Mẹ không muốn ai đó trong số bạn bè của chúng tôi nhìn thấy mẹ thì phải, mẹ muốn hình ảnh mẹ là một người khác… Biết tâm tư ấy của mẹ tôi càng thương hơn.

Lần gần đây trên chuyến bay Sài gòn – Hà Nội, tôi đã ngồi suốt cả buổi lặng đi chỉ để nhìn, nghe hai mẹ con vị khách lạ trò chuyện từ  hàng ghế trên. “ Mẹ ngồi yên ở đây nhé. Con chỉ vào trong này 3 phút rồi ra. Mẹ ngồi yên nhé.” Người con nói rồi đi vội vã, như sợ nếu mình không nhanh quay trở lại mẹ sẽ đi đâu mất. Còn người mẹ thấy con nói thế thì cũng ngồi yên thật, ngay cả cái cựa mình cũng không luôn.

Lúc ấy tôi nghĩ tới mẹ, ngày bé mỗi khi mẹ đi đâu cũng thường dặn dò tôi kỹ lắm “ Con ở nhà, mẹ sang hàng xóm một tí. Ở nhà nhé.”  Ngẫm xa xôi thấy mênh mông cuộc đời, ngày trước mẹ dặn dò chúng con, nay thì …

Nói về mẹ, về những người Mẹ ở vùng quê tôi có khi cả ngày không hết chuyện, chuyện thì nhiều vô kể nhưng toàn là chuyện đồng ruộng, con cái, chợ búa… chẳng khi nào họ nói tới chuyện đắp mặt nạ, trang điểm, nhận quà vào dịp lễ Lết…

 

Ảnh minh họa: WindyLife

Ngày của Mẹ năm nay tôi cũng sẽ dạo phố, trước đó cả tuần, chọn mua món quà nào ưng ý… lần này thì phải gói bọc trong giấy kín gửi qua đường bưu điện, trên bì thư chỉ ghi “Con gái gửi Mẹ, nhân ngày bình thường”… chứ không dám ghi nhân ngày của Mẹ… vì thể nào mẹ nhận quà cũng ngại và vì mẹ sợ người trong làng nói lời xí xào “Con bà nay lên thành phố rồi khác nhỉ “ Tôi biết mẹ sợ điều đó, sợ chúng tôi những đứa con của mẹ rời làng lên thành phố lập nghiệp sẽ quen với cách sinh hoạt ở đó mà quên mất một miền quê. Mẹ ơi! Làm sao có thể quên được khi tuổi thơ chúng con thấm đẫm những kỷ niệm ngọt ngào bên đồng ruộng, hương lúa non, trưa hè tắm sông, chăn trâu, thả diều …

Tôi càng nghĩ càng thương mẹ, thương những người phụ nữ làm Mẹ nơi quê tôi. Chẳng biết tới khi nào mẹ  mới trách chúng tôi là sao vào ngày của Mẹ lại không gửi quà, sao không gọi điện từ sáng sớm, sao…

Chẳng biết tới khi nào những người phụ nữ làm Mẹ quê tôi mới có dịp bình đẳng như những người phụ nữ tôi vẫn thường thấy ở phố…

Chẳng biết tới bao giờ…

  • Gửi từ email Đoàn Xuân – doanxuanhanoi

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thiên đường cỏ

Thiên đường cỏ

Tôi đưa mắt nhìn lên trên, khựng lại khi thấy những quyển sách được cất riêng biệt ở cái góc đẹp và sáng nhất kệ, toàn là những quyển sách tôi thích nhất và từng giới thiệu cho Tuân đọc. Tim tôi đập loạn nhịp, tôi đưa mắt nhìn Tuân, Tuân dường như hiểu, gãi đầu, cười ngượng ngùng.

Lựa chọn của em

Lựa chọn của em

Thế rồi có người đã xuất hiện và thậm chí đồng ý đánh đổi cả linh hồn để cứu lấy cô gái với lời nhắn nhủ: “Ai từ bỏ em cũng được nhưng em không được từ bỏ chính em...”

Vị ngọt

Vị ngọt

Thường thì những đọc giả sẽ thích một câu chuyện có kết luôn viên mãn như vậy, còn phần sau đó họ có hạnh phúc hay không thì tôi không viết tiếp vì muốn mọi người dừng lại ngay khoảnh khắc hạnh phúc như thế, và họ chỉ nhớ mãi những khoảnh khắc trọn vẹn như vậy.

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Cần phải nói rằng những người có trí tuệ cảm xúc cao nói chuyện không chỉ khiến bản thân thoải mái mà còn khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Có lẽ cách giải nhất để giải quyết mọi chuyện đó chính là chuyện trò, vì khi đó cả hai cũng sẽ hiểu cho nhau hơn và rồi tất cả lại đâu vào đó, họ lại yêu nhau như những ngày mới yêu. Khó khăn cũng sẽ qua đi và đừng vội trách cớ tại sao nó lại tàn khốc.

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ "3 ĐỪNG", điều thứ 3 dễ mắc phải khiến sụt giảm may mắn cả đời

Nhìn lại quãng đường đã qua, có lẽ bạn sẽ thấy rằng trong suốt quãng đường còn lại, thái độ lý tưởng nhất đối với cuộc sống là hãy sống cuộc sống của mình một cách lặng lẽ: Không phàn nàn, không chế nhạo và không ghen tị với ai.

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Sau một hồi tâm sự, à mà không, sau một hồi cự cãi mới đúng; cuối cùng hai đứa nó đã đến khu vui chơi. Vừa xuống xe, Mây liền chạy tới chỗ bán khô mực nướng thơm phức, Thịnh nhìn theo con bé rồi lắc đầu bất lực, cậu cẩn thận đậu xe, cất nón ngay ngắn rồi đi theo sau.

back to top