Nếu một ngày nào đó không thể nghe được lời mẹ nói
2009-05-12 14:49
Tác giả:
Blog Việt -
Sáng
- Việt ơi! Dậy đi! Dậy!
- Tối thức cho lắm vào, chơi lắm vào, sáng ngày ra ngủ lăn lóc, chả giúp được mẹ việc gì, mày chỉ giỏi ba cái trò viết lách linh tinh.
- Dậy!
Hắn uể oải đứng dậy, túm chăn màn thành một bó, đạp vào tủ, bước vào phòng vệ sinh.
- Mày lại ngủ trong phòng tắm đấy hả? Có nhanh lên cho người khác còn dùng không? Chút nữa giặt chậu quần áo rồi mới đi đâu thì đi đấy!
- Dạ, mẹ cứ để đấy, chút con giặt, con đi mua đồ ăn sáng đã.
Ngày nào cũng vậy, mỗi sáng dù nắng hay mưa, vẫn từng ấy câu nói của mẹ, vẫn từng ấy công việc, để qua 21 năm, những điều ấy dường như trở thành không thể thiếu.
“Đúng là không nghe mẹ nói mới thấy buồn” - Hắn nghĩ…
![]() |
| Ảnh minh họa: mzkate |
- Cô cho cháu cái bánh mì.
- Việt đấy à, hôm qua dắt em nào lên nhà xinh thế, tranh thủ mẹ không có nhà, làm gì con người ta rồi hả? - Cô bán hàng 50 tuổi, cười nhăn nhở.
- Dạ không, bạn cháu đấy, cô cứ nói linh tinh, rồi mẹ lại kêu - Nó thiểu não
- Yên tâm, đây, bánh đây!
Vừa bước lên nhà, chị hàng xóm tất tả bế con chạy sang:
- Chú Việt trông cháu hộ chị, chị chạy đưa con kia vào nhà trẻ nhé!
- Nhưng nó đi bậy thì sao?
- Yên tâm, con này ngoan lắm, không lạ, không đi bậy đâu - Vừa nói chị vừa quay lưng đi.
Nó nhìn đứa bé, đang mắt nhắm mắt mở vì buồn ngủ, rồi vừa nhìn thấy nó, con bé đã khóc, gào lấy gào để…
- Ngoan, chú cho cái kẹo này! - Hắn làm đủ trò để con bé thôi khóc, nhưng không ích gì, nhìn hắn giờ chẳng khác nào thằng tâm thần, mặt lúc cười lúc khóc làm trò cho trẻ con.
“Ngày xưa mẹ khổ quá, mà có khi, mình ngày xưa có khóc thế này đâu”- Hắn nghĩ.
- “A, em bé đây rồi, ra đây với mẹ nào, ối, sao lại tè ra áo chú thế kia, xin lỗi chú đi, khổ quá, nó quen hơi chú rồi đấy, qúy nó mới tè đấy”- Chị hàng xóm liến thoắng cười nói.
Con bé quay ra nhìn hắn rồi nhe hàm răng toàn lợi ra cười, hắn nhìn áo ướt sũng, cười phụ họa
“Lại thêm cái áo nữa!”
![]() |
| Ảnh minh họa: Phim Baby and me |
Giặt xong chậu quần áo, mẹ đi chợ về tới.
- Việt này, mẹ có chuyện muốn hỏi con.
- Tao không cần nghỉ ngơi gì hết, hôm qua mày dắt đứa nào lên nhà để hàng xóm người ta nói ầm lên kia kìa - Mẹ hắn gắt lên.
- Không phải đâu… - Hắn rên rỉ.
- Tao nói rồi, nhà ở tập thể, làm gì cũng phải giữ ý, không để người ta chửi vào mặt đấy con ạ, rồi chửi bố mẹ mày không biết dạy con.
Cứ thế, “bài bình giảng và phân tích” của mẹ hắn kéo dài tới nửa tiếng…
- Nhưng đấy là Hạnh, bạn cấp 3 của con mà, nó sang đưa thiếp mời cưới.
- Hả, ờ ờ, thế hả, mẹ nhầm. – Mẹ cười.
- Mẹ cứ nghe mấy bà lắm chuyện nói linh tinh, rồi về mắng con.
- Đấy là tao lo cho mày! À mà này, xem thế nào, bảo bận đi nhé, không cưới xin gì…sinh viên, tiền không có, lấy đâu đi đám cưới.
- Mẹ phải cho con chứ, con lớn rồi, còn các mối quan hệ, tuần cứ cho vài chục tiêu, làm sao con đủ - Hắn bất bình.
- Nhà chỉ có thế, quan hệ hả, lúc bị bệnh có đứa nào ngó không con, hay lại về rúc vào tí mẹ.
- Mẹ đúng là… - Hắn dấm dẳng.
- Thôi, phơi nốt quần áo đi, đàn ông cứ lải nhải như đàn bà ấy.

Ảnh minh họa: mish18
Chiều về tới nhà.
Vừa xong bữa cơm…
- Tao với bố mày vừa xem báo đấy, có thằng bị người tình cắt cổ kia kìa, đấy, mày cứ liệu yêu đương cho lắm vào, tao nói không nghe, có ngày… – Mẹ hắn vừa cầm tờ báo vừa quay sang.
- Mẹ mày nói đúng đấy, mày mới tí tuổi, biết cái gì, đây, để tao xem xem tuổi mày lấy vợ lấy chồng thế nào - Bố hắn lôi ra một đống sách tướng số, rồi nhân duyên các loại thập cẩm… “đây này, vợ gò má cao, sát phu, mũi hếch, ăn hết của chồng, tán gia bại sản…tuổi mày phải…lấy vợ phải…” - Cứ thế, hắn ngồi nghe “bài văn nghị luận” của bố.
- Đấy, bố mẹ nói phải nghe, thôi, ăn cơm đi, đau dạ dày lại kêu tiền thuốc.
9 giờ tối
Bản tin hình sự có một vụ ẩu đả tại quán bia, một người bị chém chết.
- Đấy, giờ loạn hết cả, chỉ có ở nhà là an toàn, thằng lớn kia kìa, suốt ngày nhong nhong như ngựa ngoài đường, thằng nào nó ngứa mắt, thì…. - Mẹ hắn nói vọng vào nhà trong.
- Ơ, nhưng con đi học, con còn đi bạn bè, cứ như thế, chả bao giờ ra khỏi nhà à? - Hắn cãi lại.
- Đấy, có giỏi cứ ra đường đi, chỉ giỏi cà phê cà pháo, chứ tài liệu, học hành gì.
- Con có nói mẹ cũng chả biết. – Hắn nhấm nhẳng.
- Thằng kia, mày cãi nhau tay đôi với mẹ mày đấy à? – Bố hắn gườm…
Hắn im bặt.
![]() |
| Và tôi biết... hắn yêu mẹ - Ảnh minh họa: daveant |
11 giờ đêm
- Tắt vi tính chưa đấy, sao cứ gõ cành cạch thế, mày cứ cho đi làm, đổ mồ hôi ra, mới qúy đồng tiền, bây giờ cứ ở nhà ăn của hai ông bà già thì biết gì. - Mẹ hắn than.
- Da, con tắt đây!
- À, mẹ ơi, cho con năm chục đóng tiền quĩ lớp. – Hắn khẽ khàng ngồi cạnh mẹ.
- Lại tiền, suốt ngày tiền, trường lớp mày, đóng gì lắm thế? - Vừa nói, mẹ vừa moi ví.
- Hihi, con yêu mẹ nhất! – Hắn ôm mẹ.
- Thôi đi ông, chỉ giỏi nịnh, mắc màn đi ngủ đi - Mẹ hắn cười.
Hết một ngày, và ngày mai, một ngày mới, sẽ lại như thế. Gia đình hắn, cuộc sống của hắn bình thường như thế…

Hình ảnh đại diện tác giả bài viết
Và tôi biết...hắn yêu mẹ.
-
Gửi từ Blogger Việt Phố Cổ: “Hà Nội nhỏ như bàn tay con gái...nhỏ như tay em trong tay anh...”
Dia chi: Hà Nội Ho ten: T_Mai |
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.




