Nếu không phải một giấc mơ, bạn nghĩ sao?
2009-07-06 15:54
Tác giả:
Blog Việt - Hôm nay Nhung dậy sớm hơn mọi ngày, chuông đồng hồ báo thức chưa điểm đến 7 giờ mà Nhung đã chuẩn bị xong xuôi tất cả mọi thứ. Trang điểm nhẹ nhàng nhưng cô vẫn cảm thấy hôm nay mình xinh hơn mọi ngày, Nhung khẽ mỉm cười và tự nói một mình trong gương.
Hôm nay mình phải ghi điểm mới được, mẹ Hoàng chắc hẳn sẽ hài lòng về mình thôi
Nhung đến sớm 15 phút, nhưng cô cảm thấy thời gian chạy như rùa bò, cô ghét sự chờ đợi nhưng hôm nay là ngoại lệ vì đây là lần đầu tiên cô gặp mẹ Hoàng mà chỉ có một mình, chắc mẹ chồng tương lai sẽ bàn với cô về việc cưới xin đây. Chỉ nghĩ đến đó thôi mà trái tim cô đã đập sai nhịp rồi. Lấy lại bình tĩnh Nhung uống vội cốc nước, sửa sang lại quần áo cho thật chỉnh tề, cũng đúng lúc này thì mẹ Hoàng đã đến.
Bà Mai mẹ Hoàng vẫn còn rất trẻ, nhìn bà người ta cứ nghĩ bà đang ở độ tuổi tứ tuần chứ không phải là ngoài 50. Nét đẹp của bà vừa sắc sảo vừa quý phái lại rất quyến rũ không trách gì bố Hoàng suốt ngày phải ghen tuông sợ bà đi theo ông khác
![]() |
| Ảnh minh họa: photography-oregon-003 |
Nhung đứng dậy khẽ mỉm cười chào bà, bà Mai gật đầu bảo cô ngồi xuống. Sau khi hỏi thăm sức khoẻ, hỏi han về gia đình và công việc của cô, bà Mai đề cập luôn đến vấn đề:
- Nhung này, Bác biết cháu và Hoàng đã yêu nhau được 2 năm nay rồi việc cưới xin
cũng đã đến lúc…
Vui mừng vì đã đoán trúng phóc nhưng Nhung vẫn có cảm giác là lạ và rất run sợ không biết bà Mai có đề cập đến gia đình cô không? Mỗi lần nhắc đến gia đình là Nhung cảm thấy buồn vì nhà Hoàng và nhà cô không được môn đăng hộ đối. Nhưng không sao mọi trở ngại đã vượt qua rồi vì bây giờ mẹ Hoàng đã đồng ý cho hai đứa được cưới nhau.
- Nhưng bác nghĩ cháu không nên cưới Hoàng, vì gia đình cháu và gia đình Bác khác nhau quá. Không phải vì Bác chê gia đình cháu nghèo, mà Bác không thích Hoàng lấy con nhà làm nông không có tri thức.
Lời nói của bà Mai như cứa vào từng khúc ruột cô, cứ từ từ, nhẹ nhàng nhưng đau nhói đến tận tim gan. Cố kiềm chế để giọt nước mắt không rơi, rồi mỉm cười Nhung nói:
- Đúng là cháu không xứng đáng làm con dâu Bác nhưng gia đình cháu về học thức chưa chắc đã thua gia đình Bác đâu. Bố, mẹ cháu tuy làm nông nhưng học hành cũng không thua kém ai đâu thưa Bác. Vì vậy trước khi nói ra một điều gì đó Bác nên suy nghĩ cho thật kỹ rồi nói không người ta lại nghĩ Bác là người có học mà không hiểu biết
Bà Mai nhìn Nhung không thể nói thêm một lời nào, không ngờ con bé này đáo để thật dám ăn miếng trả miếng với bà. Lấy lai được bình tĩnh, Bà Mai tiếp lời
- Cũng may tôi đã sáng suốt nhận ra bộ mặt thật của cô, cho nên không bao giờ tôi cho cô lấy thằng Hoàng. Chứ cô mà lấy nó về chắc suốt ngày cưỡi đầu cưỡi cổ nó, con gái nhà quê mà ghê ghớm quá, tôi bắt đầu sợ cô rồi đó.
- Vâng, cháu là con gái nhà quê. Thưa Bác nếu cháu không nhầm thì Bác cũng được sinh ra từ quê, ngày xưa Bác cũng giống cháu như bây giờ thôi chỉ khác một điều là cháu vẫn còn nhớ mình được sinh ra và lớn lên ở quê còn Bác thì không.
- Cô, cô… Từ giờ trở đi tôi không muốn nhìn thấy mặt cô nữa
Nói xong bà Mai bước đi.
![]() |
| Ảnh minh họa: Batsceba |
Nhung nhìn bà Mai đi khuất hẳn rồi mới bật khóc nức nở, cô thấy mình thật tàn nhẫn khi đã có những lời nói xúc phạm bà. Dù sao bà ấy cũng bậc cha, bậc mẹ cô với lại bà ấy là người sinh ra Hoàng người mà cô đã dành trọn cả trái tim mình cho anh. Nhưng bây giờ cô còn mặt mũi nào mà đi gặp Hoàng nữa, tốt nhất cô nên làm theo lời bà Mai là biến mất khỏi đây.
Hà Nội hôm nay trời mưa to quá, Nhung nghĩ: trời đang khóc thương cô hay đang giận dữ với cô? Chắc là giận dữ vì hôm nay thực sự cô đã sai, chỉ vì cái tính nóng nảy không kiềm chế được đã đẩy cô vào ngõ cụt. Cô đang khóc ư? Những giọt nước mắt này có đem Hoàng trở về bên cô không?
Nhung lầm lũi bước đi trong mưa, cô không biết được cô nên đi đâu? Về đâu nữa? Cô nghĩ đến cái chết, sống làm gì nữa khi không có Hoàng bên cạnh, nhưng nếu chết đi thì người đời lại oán trách là ngu ngốc chỉ vì một thằng con trai mà bỏ mẹ, bỏ cha.
Tự cười một mình, cô nghĩ tại sao mình lại nghĩ vớ vẩn thế này nhỉ lại còn đi trong mưa nữa chứ, nếu cứ đi như thế này thì không muốn chết cũng phải chết vì cảm lạnh thôi. Bây giờ cô phải kiếm chỗ nào đó để trú mưa chờ cơn mưa ngớt rồi trở về phòng.
Hôm nay đúng là một ngày quá mệt mỏi đối với cô nhưng dù sao Nhung cũng đã rút ra được bài học kinh nghiệm là phải biết bình tĩnh, biết kìm nén những bức xúc, nhất là phải uốn lưỡi bảy lần trước khi nói, và cuối cùng là dù có chuyện gì xảy ra cũng không được nghĩ đến cái chết
Bây giờ, trước khi về phòng cô phải kiếm cái gì ăn đã chứ, bụng đói meo vì cả ngày đi linh tinh mà chẳng ăn uống gì. Nghĩ là làm Nhung vội vã vào quán ăn bên đường, cô gọi tô phở bò ăn một cách ngon lành như chưa có chuyện gì xảy ra. Bỗng cô nghe thấy tiếng chuông đồng hồ báo thức kêu vang….
Giật mình Nhung tỉnh dậy
À thì ra đó chỉ là giấc mơ thôi, làm cô hết hồn
Nhung mỉm cười, bây giờ mới thực sự bắt đầu cuộc hẹn …
- Gửi từ email Quỳnh Nga – victory_baby912
Ho ten: Hoàng Ngọc Linh Ho ten: L Ho ten: Duong thuy Ho ten: thu Ho ten: trần kiên
|
![]() |
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.




