Nếu không phải một giấc mơ, bạn nghĩ sao?
2009-07-06 15:54
Tác giả:
Blog Việt - Hôm nay Nhung dậy sớm hơn mọi ngày, chuông đồng hồ báo thức chưa điểm đến 7 giờ mà Nhung đã chuẩn bị xong xuôi tất cả mọi thứ. Trang điểm nhẹ nhàng nhưng cô vẫn cảm thấy hôm nay mình xinh hơn mọi ngày, Nhung khẽ mỉm cười và tự nói một mình trong gương.
Hôm nay mình phải ghi điểm mới được, mẹ Hoàng chắc hẳn sẽ hài lòng về mình thôi
Nhung đến sớm 15 phút, nhưng cô cảm thấy thời gian chạy như rùa bò, cô ghét sự chờ đợi nhưng hôm nay là ngoại lệ vì đây là lần đầu tiên cô gặp mẹ Hoàng mà chỉ có một mình, chắc mẹ chồng tương lai sẽ bàn với cô về việc cưới xin đây. Chỉ nghĩ đến đó thôi mà trái tim cô đã đập sai nhịp rồi. Lấy lại bình tĩnh Nhung uống vội cốc nước, sửa sang lại quần áo cho thật chỉnh tề, cũng đúng lúc này thì mẹ Hoàng đã đến.
Bà Mai mẹ Hoàng vẫn còn rất trẻ, nhìn bà người ta cứ nghĩ bà đang ở độ tuổi tứ tuần chứ không phải là ngoài 50. Nét đẹp của bà vừa sắc sảo vừa quý phái lại rất quyến rũ không trách gì bố Hoàng suốt ngày phải ghen tuông sợ bà đi theo ông khác
![]() |
| Ảnh minh họa: photography-oregon-003 |
Nhung đứng dậy khẽ mỉm cười chào bà, bà Mai gật đầu bảo cô ngồi xuống. Sau khi hỏi thăm sức khoẻ, hỏi han về gia đình và công việc của cô, bà Mai đề cập luôn đến vấn đề:
- Nhung này, Bác biết cháu và Hoàng đã yêu nhau được 2 năm nay rồi việc cưới xin
cũng đã đến lúc…
Vui mừng vì đã đoán trúng phóc nhưng Nhung vẫn có cảm giác là lạ và rất run sợ không biết bà Mai có đề cập đến gia đình cô không? Mỗi lần nhắc đến gia đình là Nhung cảm thấy buồn vì nhà Hoàng và nhà cô không được môn đăng hộ đối. Nhưng không sao mọi trở ngại đã vượt qua rồi vì bây giờ mẹ Hoàng đã đồng ý cho hai đứa được cưới nhau.
- Nhưng bác nghĩ cháu không nên cưới Hoàng, vì gia đình cháu và gia đình Bác khác nhau quá. Không phải vì Bác chê gia đình cháu nghèo, mà Bác không thích Hoàng lấy con nhà làm nông không có tri thức.
Lời nói của bà Mai như cứa vào từng khúc ruột cô, cứ từ từ, nhẹ nhàng nhưng đau nhói đến tận tim gan. Cố kiềm chế để giọt nước mắt không rơi, rồi mỉm cười Nhung nói:
- Đúng là cháu không xứng đáng làm con dâu Bác nhưng gia đình cháu về học thức chưa chắc đã thua gia đình Bác đâu. Bố, mẹ cháu tuy làm nông nhưng học hành cũng không thua kém ai đâu thưa Bác. Vì vậy trước khi nói ra một điều gì đó Bác nên suy nghĩ cho thật kỹ rồi nói không người ta lại nghĩ Bác là người có học mà không hiểu biết
Bà Mai nhìn Nhung không thể nói thêm một lời nào, không ngờ con bé này đáo để thật dám ăn miếng trả miếng với bà. Lấy lai được bình tĩnh, Bà Mai tiếp lời
- Cũng may tôi đã sáng suốt nhận ra bộ mặt thật của cô, cho nên không bao giờ tôi cho cô lấy thằng Hoàng. Chứ cô mà lấy nó về chắc suốt ngày cưỡi đầu cưỡi cổ nó, con gái nhà quê mà ghê ghớm quá, tôi bắt đầu sợ cô rồi đó.
- Vâng, cháu là con gái nhà quê. Thưa Bác nếu cháu không nhầm thì Bác cũng được sinh ra từ quê, ngày xưa Bác cũng giống cháu như bây giờ thôi chỉ khác một điều là cháu vẫn còn nhớ mình được sinh ra và lớn lên ở quê còn Bác thì không.
- Cô, cô… Từ giờ trở đi tôi không muốn nhìn thấy mặt cô nữa
Nói xong bà Mai bước đi.
![]() |
| Ảnh minh họa: Batsceba |
Nhung nhìn bà Mai đi khuất hẳn rồi mới bật khóc nức nở, cô thấy mình thật tàn nhẫn khi đã có những lời nói xúc phạm bà. Dù sao bà ấy cũng bậc cha, bậc mẹ cô với lại bà ấy là người sinh ra Hoàng người mà cô đã dành trọn cả trái tim mình cho anh. Nhưng bây giờ cô còn mặt mũi nào mà đi gặp Hoàng nữa, tốt nhất cô nên làm theo lời bà Mai là biến mất khỏi đây.
Hà Nội hôm nay trời mưa to quá, Nhung nghĩ: trời đang khóc thương cô hay đang giận dữ với cô? Chắc là giận dữ vì hôm nay thực sự cô đã sai, chỉ vì cái tính nóng nảy không kiềm chế được đã đẩy cô vào ngõ cụt. Cô đang khóc ư? Những giọt nước mắt này có đem Hoàng trở về bên cô không?
Nhung lầm lũi bước đi trong mưa, cô không biết được cô nên đi đâu? Về đâu nữa? Cô nghĩ đến cái chết, sống làm gì nữa khi không có Hoàng bên cạnh, nhưng nếu chết đi thì người đời lại oán trách là ngu ngốc chỉ vì một thằng con trai mà bỏ mẹ, bỏ cha.
Tự cười một mình, cô nghĩ tại sao mình lại nghĩ vớ vẩn thế này nhỉ lại còn đi trong mưa nữa chứ, nếu cứ đi như thế này thì không muốn chết cũng phải chết vì cảm lạnh thôi. Bây giờ cô phải kiếm chỗ nào đó để trú mưa chờ cơn mưa ngớt rồi trở về phòng.
Hôm nay đúng là một ngày quá mệt mỏi đối với cô nhưng dù sao Nhung cũng đã rút ra được bài học kinh nghiệm là phải biết bình tĩnh, biết kìm nén những bức xúc, nhất là phải uốn lưỡi bảy lần trước khi nói, và cuối cùng là dù có chuyện gì xảy ra cũng không được nghĩ đến cái chết
Bây giờ, trước khi về phòng cô phải kiếm cái gì ăn đã chứ, bụng đói meo vì cả ngày đi linh tinh mà chẳng ăn uống gì. Nghĩ là làm Nhung vội vã vào quán ăn bên đường, cô gọi tô phở bò ăn một cách ngon lành như chưa có chuyện gì xảy ra. Bỗng cô nghe thấy tiếng chuông đồng hồ báo thức kêu vang….
Giật mình Nhung tỉnh dậy
À thì ra đó chỉ là giấc mơ thôi, làm cô hết hồn
Nhung mỉm cười, bây giờ mới thực sự bắt đầu cuộc hẹn …
- Gửi từ email Quỳnh Nga – victory_baby912
Ho ten: Hoàng Ngọc Linh Ho ten: L Ho ten: Duong thuy Ho ten: thu Ho ten: trần kiên
|
![]() |
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.




