Mùa hạ cuối cùng
2013-05-14 16:50
Tác giả:
Tháng 5 của nắng hè gắt gỏng.
Tháng 5 những cơn mưa rào chợt đến chợt đi.
Giật mình nhìn lên thấy cả 1 màu đỏ rực rỡ của phượng vĩ và tím ngắt của bằng lăng.
Lại 1 mùa thi nữa….
Nhớ về những tháng ngày cuối cùng của cuộc đời học sinh mà thấy xao xuyến lạ thường.
Vẫn còn nhớ như in ngày hôm đó. Mình đã dậy thật sớm đến trường và đi dạo quanh sân. Dừng lại ở cửa lớp năm học lớp 10, lớp năm 11, đi cả qua nhà gửi xe và sân sau trường. Cứ đi như vậy thôi, mỗi bước chân như là một thước phim quay chậm của 3 năm học. Cười thật tươi với bác bảo vệ - một người vô cùng khó ưa cũng trở nên đáng yêu. Rồi nước mắt cứ ngập đầy...
Ngày hôm ấy, bầu trời thật đẹp, một sáng cuối tháng năm trong lành và tinh khôi đến lạ.
Vào lớp khi còn chưa có bạn nào, mình đã đứng thật lâu trên bục giảng, vẽ vẽ vài hình linh tinh lên bảng và ngân nga vài câu hát. Mở tất cả các cửa sổ để chào đón buổi học cuối cùng – buổi chỉ học có 2 tiết văn của cô giáo chủ nhiệm. Dạy được nửa tiết đầu thì thấy cô khóc, khóc nhiều lắm. Một vài đứa thút thít theo, rồi thì gần như cả lớp..
Một lớp học 31 học sinh cùng cô giáo, tất cả không nói gì chỉ khóc. Lúc đó tự trong lòng mới thấm thía thật sâu xa những gì đã cùng nhau trải qua trong suốt 3 năm qua. Không biết lúc đó trong đầu các bạn đang nghĩ gì còn bản thân chỉ nhớ về cô. Cô của buổi học đầu tiên gọi mình lên bảng, cô của những lần tâm sự, cô của bao lần tức giận phạt mình và bạn bí thư đứng cả giờ, nhớ cô của mọi khoảng khắc – người giáo viên đã đồng hành cùng mình và 30 bạn trong lớp suốt những năm học trung học phổ thông. Không biết bao nhiêu lứa học sinh của cô, trong buổi học cuối cùng chia tay cô có khóc như vậy không hay chỉ với lớp mình – lớp cá biệt để lại dấu ấn sâu đậm hơn cả. Nhưng dường như câu trả lời không còn quan trọng, nhìn lên bục giảng thấy cô đang cố giảng bài trong nghẹn ngào nước mắt. Rồi thì gần như bất lực, cô cứ quay lên bảng cố viết bài nhưng không thể. Tự trong lòng thấy thương dáng cô nhỏ bé – đã đứng ở đó 3 năm qua. Sao đến tận giây phút cuối cùng mới thấy thiêng liêng.
Trong cuộc đời mỗi người có lẽ ai cũng sẽ trải qua cảm giác của đêm trước ngày tổng kết. Mình đã háo hức biết bao nhiêu. Tối hôm đó mình cùng các bạn đi chơi. Hát hò, cười nói,.rồi tất cả ngủ ở nhà 1 bạn trong lớp. Và đã có rất nhiều người nhắn tin với mình.Có biết bao nhiêu lới chưa nói, cuối cùng cũng nói ra chỉ sợ ngày mai chia li.

Ngày mai – trong lễ tổng kết mình sẽ lại mặc áo dài. Các bạn mình cũng vậy.........
12 năm học, không biết đã hát bao nhiêu lần bài quốc ca nhưng trong buổi bế giảng cuối cùng của cuộc đời học sinh, mình đã hát quốc ca hay hơn bao giờ hết, nhìn lá cờ tổ quốc một cách trang nghiêm tuyệt đối.
Lớp mình đã được lên sân khấu để cùng nhau hát trong lễ tổng kết. Bàn tay đứa nào cũng nắm vào nhau thật chặt. Bạn hát chính đang hát mà òa khóc nức nở. Nhìn xuống dưới sân trường thấy cũng có các bạn lớp 12 cũng đang khóc. Có 1 cảm xúc gì khó tả cứ nghẹn lại trong trái tim. Ngày hôm ấy, không chỉ mình, không chị lớp mình mà tất cả các học sinh lớp 12 đều có cùng 1 cảm nhận.
Buổi tổng kết kết thúc, tất cả cùng chụp ảnh.
Trời nắng.. sân trường nắng,... và ngay lúc đó lòng người cũng nắng những tia sáng của tình bạn, tình thầy trò. Tất cả đều cười, đều chọn những góc chụp đẹp nhất và mình cũng vậy... mình cứ chạy xăng xăng trên sân trường như không bao giờ được chạy nữa, vì ngày mai thôi ngôi trường này không còn là của mình mà là của kí ức.
Sẽ không còn là 1 cô học trò hồn nhiên chạy loăng quăng trên sân trường...
Sẽ không còn những trò rượt đuổi quanh lớp, những trò đùa quái dị của tuổi học sinh..
Sẽ không còn những chiều í ới gọi nhau lượn đường, mút sồn sột cái hộp trà sữa....
Nhìn xuống dưới chân những bông hoa phượng rụng đầy. và bằng lăng cũng im lìm dưới những vòm cây.

Nhưng, cái giây phút bước khỏi cánh cổng trường rồi ôm từng đứa bạn trong nghẹn ngào nước mắt hụt hẫng và đau đớn vô cùng.. … Tự thấy bản thân yếu đuối khi là đứa khóc đầu tiên nhưng cũng tự hào biết bao khi trong lúc yếu đuối nhất đã biết là chỗ dựa cho thân hình đang run lên vì khóc của bạn bè và nói trong nghẹn ngào: đừng bao giờ quên tao, mày nhé!
Thời khắc ấy mãi mãi không quay trở lại.
Tháng 5 ấy cũng mãi không quay về để lại được tắm mưa thêm lần nữa. Mùa thi - mùa chia ly.
Hãy trân trọng, đối diện và dũng cảm nói lời từ biệt để sẵn sàng cho những cuộc đời mới.
Chúc các bạn sẽ trân trọng được nó, hiểu được nó và thực hiện thật tốt những kì thi sắp tới!
- Gửi từ Mưa An
Nếu bạn có những ca khúc đặc biệt hay và gắn liền với những kỷ niệm, tâm trạng của bạn hãy chia sẻ ngay với các bạn đọc khác của Blog Việt bằng cách gửi ca khúc, những dòng viết ngắn về ca khúc hoặc lời đề tựa dành cho một người đặc biệt nhân ngày đặc biệt nhé! Mọi chia sẻ âm nhạc bạn gửi về email: blogviet@dalink.vn!
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.
Nhà
Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.
Chậm một nhịp yêu (Phần 1)
Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.
Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến
Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn — kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.
Tết này con sẽ về (Kết thúc)
Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”
Sống như những đóa hoa
Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.
Thả trôi hết những phiền muộn.
Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?
Tết này con sẽ về (Phần 8)
Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.
Mùa hoa xoan
Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.


