Mẹ ơi, cho con một lần thứ tha!
2009-09-09 09:57
Tác giả:
Blog Việt
1. Giới hạn
- Con muốn 50 triệu, chỉ một lần này nữa thôi
- Con đã nói với mẹ câu đó bao lần rồi, con đã hứa bao nhiêu lần rồi.
- Mẹ chỉ có một mình con là con trai, mẹ còn tiếc gì chứ?
- Con hiểu hoàn cảnh gia đình mình mà, con muốn giết mẹ sao?
- Nếu mẹ đã nói vậy, thì con sẽ không bao giờ trở về đó nữa, mẹ hãy coi như không có con trên đời này!
- Mày…Huy…
Toang..., tiếng chiếc ly đập vào bức tường làm mọi người phòng bên cạnh giật mình, nhưng rồi họ cũng nhận ra đó là kịch bản của Huy, ở cái khu trọ này mọi người đã quá quen với cảnh như ấy. Nó tháo chiếc sim quen thuộc bỏ lên một góc bàn. Nó biết nếu từ giờ tới ngày mai mẹ không liên lạc được thì mẹ sẽ cuống cuồng lên và phải chiều theo ý nó.
- Anh Phong à!
- Ai vậy?
- Em Huy đây mà
- Uh. Rồi chú em, thế đã có tiền trả anh chưa?
- Ok đi anh, ngày mai sẽ có, thằng em này có bao giờ xù nợ anh đâu.
- Hôm nay sao? Chơi nữa không
- Anh cứ đùa dai, không chơi thì em gọi anh làm gì. Cho em một cặp 56, 65
- Bao nhiêu?
- 100 điểm mỗi con
- Ok
Hà Nội một ngày tháng 7 mưa tầm tã, trong phòng cấp cứu một người mẹ đang nằm bất động
- Mẹ ơi! Mẹ… mẹ tỉnh lại đi, mẹ ơi
Cô gái gào thét bên giường bệnh, căn phòng như lạnh giá và cô độc hơn
- “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…..”
Đã không biết bao lần cô cố gắng liên lạc với cậu em nhưng vô vọng.

Ảnh minh họa: gownklown
2. Chiều mưa hai tháng trước
- Quay lại đi Huy, quay lại như anh ngày xưa đi!
- Em điên à! Anh bây giờ đang tốt mà, anh có tiền có bạn bè… anh có mọi thứ.
- Thật sao? Những đồng tiền đó, anh sống được với nó sao? Bạn? Anh gọi họ là bạn sao?
- Thôi mà Trang, hôm nay em sao vậy?
- Em sốc vì hôm nay nhận ra con người thật của anh. Mình chia tay thôi!
- Chia tay? Nếu em muốn. Ok thôi!
Hắn nói rồi nhảy tót lên xe một thằng bạn đợi sẵn từ nãy. Cô bé không còn khóc được nữa mà chỉ thẫn thời nhìn mưa, những hạt mưa liệu có xoá đi được tất cả?
3 năm yêu nhau, bao nhiêu kỷ niệm yêu thương, giờ quên tất cả được sao?
3. Đêm cuối
- Xem kết quả đi mày!
- Uh. Để tao nhắn tin đã
- Ok, trúng rồi. 56 hai “ nháy”
- Đúng là hết vận đen rồi
- Tối nay "bay" chứ ha ?
- Ok. Đợi một lát tao chơi ít bóng đá đã, đang đỏ mà.
- Uh
…
- Anh à!
- Uh, bóng hả cưng?
- Vâng, cho em lấy “ tài” trận Mu.
- Bao nhiêu?
- 5 “chai”
- Ok, còn gì nữa không?
- Và 3 chai kèo trên thằng Milan nữa.
Tiếng nhạc sàn inh om, nó nhảy nhót với những đứa đầu xanh đỏ, những ly riệu ngoại, những điếu thuốc đắt tiền. Nó trở về nhà khi kim đồng hồ đã chỉ sang ngày mới được 3 tiếng. Cố dỗ dành mình bằng một giấc ngủ nhưng đôi mắt nó không sao nhắm lại được, nó rùng mình khi hình ảnh của 15 năm trước hiện về.
|
|
|
Ảnh minh họa: Alx_GFX |
Nghĩa địa hoang vu, nghi ngút khói nhang, những người đưa tiễn cuối cùng cũng đã trở về nhà, Tiếng thằng bé lạc giữa không gian mênh mông của khu rừng thông, người nằm dưới kia là Bố nó, một người công nhân xấu số đã ra đi sau một tai nạn lao động. Mẹ và chị gái nó không còn khóc nên lời nữa, họ chỉ còn biết quỳ lặng bên ngôi mộ
Mưa bắt đầu rơi, người mẹ dùng chút sức lực cuối cùng lê bước cùng hai đưa trẻ trên con đường lầy lội, chiếc khăn trắng trên đầu bị gió hắt tung, họ đói, mệt mỏi
Sau ngày đó Mẹ đưa hai chị em nó trở lại thành phố, để thực hiện ước nguyện lớn nhất của ngừơi cha là chăm lo cho hai chị em nó thành đạt
5. Những ngày hạnh phúc
Thế rồi người chị cũng ra trường và về làm giáo viên ở một trường gần nhà, nó vào Nam học đại học, cuộc sống gia đình nó luôn đầm ấm và hạnh phúc.
Rồi nó gặp Trang, người con gái xinh đẹp, dịu hiền mà nó nghĩ mình sẽ yêu thương suốt đời, Những chiều cùng nhau học trên thư viện, nhưng đêm lang thang bờ biển cùng nhau.
Cuộc sống sẽ cứ thế êm đềm trôi nếu không có một ngày…
|
|
|
Ảnh minh họa: zucch3rino |
6. Ngõ tối
- Mày có thấy cái boss của tao đâu không?
- Tao không biết.
- Chết rồi tao tìm mãi mà không thấy đâu.
- Thế từ nãy tới giờ mày có mang đi đâu không?
- Tao mới đi ăn cơm về mà.
- Thử xuống đó tìm xem.
Nó ngồi thẫn thờ nhìn bức tường cô độc
- Hai triệu, biết tìm đâu bây giờ, tiền học phí, tiền ăn, tiền nhà…
- Hay mày hỏi vay Trang xem.
- Trang làm gì có tiền chứ?
- Hay tao bày cho mày một cách nhé!
- Cách nào?
- Tối nay có Real đá đấy!
- Thì sao?
…
- Mày điên à!
- Nếu không làm vậy thì chẳng còn cách nào khác cả!
Không hiểu trời xui đất kiến làm sao mà hôm đó chỉ vẻn vẹn có 200 mà nó kiếm được 3 triệu
- Vào rồi, 4- 1 rồi Huy ơi, tao nói mà chỉ có cách này là hay nhất thôi
- Uh. Hay đấy, bây giờ thì khỏi phải nghĩ nữa rồi
Rồi mỗi ngày nó một lún sâu hơn, lúc đầu chỉ là bóng đá, rồi nó chuyển xang cả lô đề, cờ bạc khác. Khi mới chỉ là vài trăm ngàn rồi sau lên thành vài triệu mỗi lần. Khi không có tiền nó nghĩ cách vay mượn bạn bè nhưng rồi cách đó cũng hết hiệu lực nó chuyển qua nghĩ cách lấy tiền nhà. Lúc đầu là tiền học ngoại ngữ, rồi tiền đi thầy cô, rồi tiền học phí tăng, tất cả những lý do nó nêu ra rồi cũng không mang đủ tiền cho những đêm bóng đá, những chiều lô đề và những tối sàn nhảy…
Nó càng muốn thoát ra thì nó lại càng lún sâu vào, nó học hành sa sút hẳn, nó ít quan tâm tới Trang nữa thay vào đó là những đêm “ bay” với lũ bạn “ trí cốt” trong sàn, trong bar….
Và cái chiều hôm ấy nó dùng chiêu cuối cùng là xin mẹ 50 triệu để làm ăn. Nó nghĩ mẹ rồi sẽ nhượng bộ như những lần trước nhưng…
|
|
|
Ảnh minh họa: LaDanseuse |
7. 24 tuổi - hai lần mang khăn trắng
- Huy, Huy ơi!
Tiếng Trang gào thét ngoài cửa, nó uể oải ra mở với đôi mắt trũng sâu
- Có chuyện gì vậy? Em đổi ý quay lại xin lỗi anh à!
- Anh! Mẹ anh…
- Mẹ anh làm sao?
Nó không còn nhận ra được gì sau câu nói ấy…
Chuyến bay vội vã đưa nó trở về Hà Nội, trở về căn nhà cũ.
Một mầu trắng tang tóc. Trong căn phòng nghi ngút hương khói. Nó nhận ra tấm hình người mẹ hiện lên những nét khắc khổ
- Em đi đâu mà sao lại tắt máy, em nói đi!
- Em… chị… em sai rồi…
- Em có biết rằng trước khi ra đi mẹ chỉ muốn nhìn thấy em lần cuối không?
Nó quỳ sụp bên chiếc quan tài, nghe tiếng mình lạc đi
- Mẹ ơi! Con đã giết mẹ rồi!
8. Trở lại đi con
Đôi mắt nó trũng sâu, ngôi nhà giờ đây vắng lặng, ngôi nhà từng là thiên đường hạnh phúc với gia đình nó bây giờ chỉ còn là sự lạnh lẽo và cô đơn
- Trước khi ra đi mẹ để lại cho em mảnh giấy này.
Tay nó run run nhận mảnh giấy nhỏ, trên đó chỉ có một dòng chữ được viết bằng những hơi thở cuối cùng của người mẹ
“ Quay lại đi con, đừng đi vào ngõ cụt”
- Mẹ mất vì đột quỵ tim, trước khi đi mẹ bảo chị đưa em quyển sổ tiết kiệm này.
- Không phải đâu chị ơi, là em giết mẹ rồi. Mẹ ơi...
Nó quỳ trước ngôi mộ mẹ, rừng thông vẫn vi vút nhũng tiếng nhạc buồn. Mắt nó nhìn thẳng vào tấm hình người mẹ được khắc trên bia mộ và thầm hứa với lòng mình.
Mẹ ơi, cho con một lần tha thứ…
Con sẽ trở lại ... để không bao giờ phải xin ai tha thứ nữa.
- Gửi từ email Chu Hiếu – anhtrangsolanh_ht1984
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.




