Love is blue
2015-09-28 05:00
Tác giả:
Nghe bản hòa tấu Love is blue (Paul Mariat)
Vài ngày trước dọn nhà, tôi tìm thấy một chiếc băng cát-sét cũ đầy bụi bẩn và những vết xước trên vỏ. Cái cảm giác đầu tiên khi tôi bỏ chiếc băng ra khỏi vỏ hộp, đặt vào bàn tay thật lạ, bồi hồi, trào dâng...
Chiếc băng ghi tên tôi bằng bút dạ, nét chữ cồ cộ của trẻ con mới tập viết. Thật không thể tin nổi tôi còn giữ được nó, thậm chí ngay lúc đó tôi cũng không thể nhớ ra nổi nội dung của nó là gì!
Tôi vớ lấy cái khăn lau, vừa lau vừa thổi phù phù lớp bụi, vừa run run. Tôi nhớ đã vô cùng bực tức khi tiếng đầu tiên phát ra từ cái đài cát-sét là tiếng rè rè. Cảm giác thất vọng như vừa tìm thấy một kỉ niệm, để rồi chưa cảm nhận được gì thì nó đã vụt biến mất... Nhưng khi tiếng nhạc đầu tiên cất lên sau đó, vẫn hơi rè rè nhưng mang theo cái gì đó quen lắm, tôi như quên đi tất cả...
Đó là bản hòa tấu Love is blue mà tôi nhận ra là của Paul Mauriat! Tiếng piano và ghi-ta cổ điển réo rắt, nhẹ nhàng, mang theo một cảm giác rất quen, quen lắm. Bỗng những hình ảnh hồi thơ ấu của tôi ùa về. Hồi nhỏ tôi rất thích nghe nhạc, đặc biệt là nhạc hòa tấu của Paul Mauriat. Những bản tình ca nổi tiếng Love story, Delilah, được thổi vào một luồng khí cổ điển thật buồn và sâu lắng...
Khi lớn lên tôi không còn nghe nhạc của Paul nữa. Lúc đầu tôi thích nghe những bản Rock’n’roll của The Beattles, những bản ballad của Scorpions, rồi tới những bản Thrash mạnh mẽ của Metallica, rồi quay cuồng trong chất Nu mới lạ của Linkin Park và Slipknot, thậm chí say cả thế giới âm u của Black.
Tôi dường như quên hẳn những bản hoà tấu ngày nào, chìm đắm trong thứ âm thanh ồn ã của Metal. Và rồi bây giờ ngồi đây. Bản nhạc vẫn du dương nhẹ nhàng như dòng nước chảy róc rách, vẫn đều đặn như dòng đời ngày ngày trôi. Trong mỗi chúng ta ai cũng có một khoảng lặng, nó nằm sâu đâu đó tận đáy lòng mình, bị những lo toan hàng ngày của cuộc sống hối hả lấp đi.

Chỉ khi gặp lại những kỉ niệm đẹp, những điều tưởng chừng bình dị nhưng lại có ý nghĩa sâu sắc với ta, nó mới trỗi dậy, mới ào ạt, vỡ tung và trào dâng mãnh liệt, khó tả. Love is blue đã đánh thức tôi và cho tôi cái cảm giác đó! Nó còn thoảng qua một cảm giác là lạ, kì kì: Tình yêu màu xanh - như tiêu đề của bản nhạc!
Tôi chưa yêu, cũng chưa đủ lớn để cảm nhận thế nào là tình yêu, nhưng tôi hiểu tình yêu đẹp và ấm áp lắm! “Ta còn em, một màu xanh thời gian, từng chiều mái tóc em bay chợt nhoà, chợt hiện...” - tôi nhớ đến lời của Trịnh Công Sơn. Rồi bản nhạc kết thúc. Và bất chợt tôi nhớ đến bạn.
Tôi nhớ đến ngày xưa, trước khi bạn cùng gia đình chuyển đi sống ở một nơi khác, hai đứa nhóc vẫn chơi đùa và chẳng có suy nghĩ gì cả. Bẵng đi gần 8 năm. Tôi gặp lại bạn hết sức tình cờ, khi cả hai đứa đã lớn và nhiều đổi khác. Bạn vẫn thân mật với tôi, cũng cho tôi cái cảm giác vừa lạ, vừa quen như khi tôi gặp lại Love is blue vậy!
Tôi mỉm cười nhận ra cuộc sống có khá nhiều điều thú vị, tuy không phải hoàn toàn. Gần như ngay sau đó bạn lại rời khỏi tôi một lần nữa, đến một phương trời khác xa hơn... rất xa.
Ngày bạn đi, tôi ngắm nhìn bạn thật lâu, như mong muốn lưu giữ những hình ảnh của bạn trong trí óc, dù tôi biết rằng bạn đã có một vị trí đặc biệt trong trái tim tôi rồi! Tôi không buồn.
Cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn như nó phải thế, nhưng tôi tin rằng cái gì đã qua thì sẽ không hoàn toàn biến mất, không phũ phàng như dòng cát thời gian mà cũng không hiện hữu. Nó chỉ nằm đâu đó sâu trong đáy lòng, và chờ một ngày được thức dậy để trào dâng. Bạn có tin điều đó không?
Theo Nhacvietplus
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?
Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.
Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?
Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.
Chậm một nhịp yêu (Phần 2)
Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:
Hằng số của thanh xuân
Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.
Nhà
Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.
Chậm một nhịp yêu (Phần 1)
Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.
Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến
Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn — kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.
Tết này con sẽ về (Kết thúc)
Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”


