Khói thuốc. Và những muộn phiền nhân gian.
2009-02-06 17:23
Tác giả:
Blog Việt
Tôi biết rõ là tôi ghét thuốc lá.
Tôi có lí do để ghét.
Có trăm ngàn lí do để ghét.
Nhưng, tại sao có những lúc, bỗng dưng tôi thèm cảm giác: ngồi vắt chéo chân, châm một điếu thuốc, rít vào thật sâu rồi nhả từng bụm khói lên trời..., thỉnh thoảng, tay lại gẩy những tàn thuốc để nó rụng tơi tả xuống sàn, xuống đất, xuống bất kỳ đâu, xuống bất kỳ mặt phẳng nào mà không cần gạt tàn? Tôi hình dung khi điếu thuốc cháy gần đến đầu lọc, khi bắt đầu ngửi thấy cái mùi khen khét, gắt gắt của đầu lọc, tôi sẽ ném mẩu tàn thuốc ngay xuống dưới chân mình, và dùng mũi dày dí bẹp. Chắc hẳn là muộn phiền sẽ tan theo khói thuốc? Chắc hẳn là uất hận sẽ bẹp dí như mẩu đầu lọc kia. Lúc đó, tôi ung dung đứng dậy, xỏ hai tay vào túi, vuốt ngược tóc ra đằng sau, rồi bước ra đường, mặt ngẩng lên trời và huýt sáo một bài. Như vậy, phải chăng, tôi lại thấy: trên đời này, chẳng có điều gì quan trọng. Chẳng có điều gì vướng bận đến ta? Cóc có điều gì khiến ta phải suy nghĩ...

Ảnh minh họa: Tác giả bài viết (st)
Phải chăng, khi hút thuốc, những người đàn ông đều có cảm giác như thế? Hay chỉ là tôi tự tưởng tượng ra?
Tôi không biết. Nhưng thỉnh thoảng, tôi lại hình dung ra cảnh đó. Rằng: vắt chéo chân, và châm một điếu thuốc... Bước ra đường, rồi véo von huýt sáo: trên đời này, cóc có điều gì khiến ta phải suy nghĩ, cóc có thứ gì vướng bận đến ta...
Cái ý nghĩ đó, cứ lặp lại trong tôi nhiều lần. Mỗi khi tôi muộn phiền... Có một lần, tôi đã thử. Nhưng khi bắt đầu rít hơi thuốc đầu tiên tôi đã phải ném điếu thuốc đi. Tôi ho sặc sụa. Khói thuốc làm tôi cay mũi, cay mắt. Ngay sau đó, còn thấy đắng dắt trong cuống họng... Vậy mà tôi đã hình dung đến cảm giác khoái trá và mọi muộn phiền sẽ tiêu tan khi những bụm khói trắng tinh được nhả lên trời...
Vì tôi là phụ nữ. Vì tôi cần những giấc ngủ sâu. Vì tôi cần trái cây ngon. Vì tôi cần những bản nhạc hay. Vì tôi cần những cuốn sách thú vị. Vì tôi cần hoa, lá, cỏ, cây... Vì tôi cần cảm thấy được yêu thương chăm sóc... Thuốc lá không dành cho tôi...
Vì tôi là phụ nữ. Không có gì thay đổi được điều đó. Nên tôi vẫn phải nhăn mặt, bịt mũi khi ngửi thấy mùi thuốc lá. Nên tôi phải đứng lâu hơn trong nhà tắm, sau khi tham gia cuộc gặp gỡ nào, vì mùi thuốc lá vướng trên tóc, trên quần áo... Nên tôi có thể say xe bất kỳ lúc nào, nếu trên xe có một người hút thuốc lá...
Và vì,
Và tôi biết. Những muộn phiền sẽ không tiêu tan theo những bụm khói trắng được nhả lên trời...
Vậy những người đàn ông hút thuốc, họ tìm thấy điều gì?
Và cả những người đàn bà hút thuốc nữa, điều gì khiến họ phải hít vào thứ khói độc hại đó?
Ôi, những muộn phiền nhân gian!
Gửi từ Blog Donacamela: "Giữ gìn nhan sắc, giữ gìn thói quen..."
|
Chia sẻ của độc giả Ho ten: Audi Nguyen Ho ten: Spring Ho ten: dungkjm Ho ten: Ruan Qingling Ho ten: Lưu Huy Ho ten: Minh B.A Ho ten: Tu Nguyen Ho ten: roman_panda Ho ten: Tree Ho ten: tears_of_rain Ho ten: tham hoang hong Ho ten: Donacamela Dia chi: Hạ Long Email: spirit_free_y@yahoo.com Tieu de: Noi dung: Tôi là một người phụ nữ cá tính. Nhiều người nói vậy và tôi tự cho mình là vậy. Tôi luôn tự hỏi vì sao con trai hút thuốc được mà con gái thì ko. Và tôi ngạo nghễ tự cho mình cái quyến đó, và tôi học hút thuốc lá...Không quá khó, đúng là ko qá khó. Chỉ 2-3 lần là ok, tôi đã có thể hút thuốc. Và một lần, tôi buồn, tôi hút thuốc trước mặt người yêu tôi. Tôi thật ko ngờ anh ấy lại buồn vì tôi đến thế. Cũng là khi tôi hút thuốc, nhưng trước mặt người đàn ông theo đuổi tôi đến kiệt sức mà ko hề được đáp lại từ tôi. Tôi vênh váo và ngạo nghễ tự hào về mình. Nhưng trước anh yêu của tôi, tôi thấy mình thật đáng chê trách. Tôi đã xin lỗi anh và tôi hứa với anh là tôi ko bao giờ hút thuốc nữa. Nhưng...đôi khi cảm thấy cô đơn, cảm thấy buồn, và khi ko có anh ở bên, tôi lại hút thuốc. Hôm nay, ngồi 1 mình ở đây, tôi lại rất muốn hút 1 điếu thuốc. Tôi lạ thật phải ko? Tôi là con gái mà. Đâu phải con gái ko đc hút thuốc. Con nào đi chăng nữa cũng ko nên hút thuốc. Hihi! Và từ giờ phút này trở đi, tôi ko bao giờ hút thuốc nữa. Tôi xin tự hứa với bản thân tôi và tôi sẽ thực hiện. |
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

