Khi người lớn cô đơn
2013-08-13 07:21
Tác giả:
Sự nghiệp tôi gây dựng bao nhiêu năm bỗng chốc tan tành theo mây khói, cả người vợ sắp cưới cũng rời bỏ tôi. 32 tuổi, tôi bỗng chốc trở thành một thằng đàn ông tay trắng, sự nghiệp không, gia đình không, hạnh phúc không. Tôi đã tìm Diệu Anh và xin lỗi cô ấy, nhưng cô ấy ném cho tôi những cái nhìn đầy khinh bỉ rồi không cho tôi một cơ hội nào để giải thích. Mà, tôi tự bật cười, mỉa mai chua chát, tôi có gì để giải thích? Tôi có gì để biện hộ cho thói trăng hoa của bản thân cơ chứ? Tất cả là tại tôi. Sự nghiệp đổ vỡ là tại tôi. Vợ chưa cưới từ hôn cũng là tại tôi. Giờ cô ấy tránh tôi như tránh một con bệnh truyền nhiễm.

Chán nản, tôi tìm cô nhân tình để giải sầu và tôi đã tức sôi máu lên khi nhìn thấy cô ta tay trong tay với thằng đàn ông khác ở ngay tại quán bar quen thuộc mà chúng tôi vẫn thường đến. Nhìn thấy tôi, cô ta nhếch môi cười rồi cầm li rượu uống. Tôi xông đến cầm tay cô ấy kéo đi, nhưng cô ấy đã giật tay lại:
- Anh làm cái gì vậy?
- Cô…tại sao cô lại trơ trẽn thế hả? Rốt cuộc cô đã lên giường với bao nhiêu thằng đàn ông?
Cô ta cười hắt ra, một nụ cười nhạt nhẽo.
- Anh đang ghen? Anh mà cũng có quyền ghen? Anh thử nói xem anh là gì của tôi? Anh là chồng tôi? Hay là người yêu của tôi? Anh cũng chỉ là người tình của tôi thôi. Giờ anh thử nhìn lại bản thân mình xem, anh có gì để cho tôi nữa?
Tôi lắc mạnh bờ vai của cô ta:
- Là cô? Chính cô đã gây ra tất cả những chuyện này? Phải rồi, tại sao tôi lại không nghĩ ra là cô nhỉ? Tại sao một thằng đàn ông từng lăn lộn trên thương trường bao nhiêu năm lại có thể ngu ngốc như vậy. Thứ đàn bà quỷ quyệt như cô. Là ai? Ai đã sai cô làm vậy? Ai đã bảo cô hại tôi?
Tôi bị hai tên vệ sĩ đeo kính đen lôi ra ngoài đánh cho một trận, cho đến khi cô ta xuất hiện và bảo họ dừng tay. Vẫn cái điệu bộ lẳng lơ, cô ta cúi xuống và nói một câu rất nhỏ nhưng đủ để tôi nghe thấy từng từ một:
- Thương trường là chiến trường. Thắng thì làm vua. Anh nên cẩn thận hơn với đàn bà mới phải. Con chim nhỏ ngày ấy giờ đã đủ lông đủ cánh rồi.
Rồi cô ta bước lên một chiếc xe hơi sang trọng. Từ hôm đó, tôi không còn gặp lại cô ta nữa.
Căn hộ của tôi dường như vẫn nguyên vẹn như những ngày chúng tôi vẫn thường qua lại. Cô ta đi mà không mang theo bất cứ món đồ gì. Tôi thấy chua chát, loại đàn bà như cô ta mà cũng biết giữ chút tự trọng cuối cùng hay sao? Tôi muốn lục tung cả thành phố lên để tìm ra người đàn bà đó. Cô ta đã hại tôi mất tất cả, tôi muốn cô ta phải trả giá. Nhưng cô ta đã biến mất không dấu vết, tôi không thể nào tìm ra cô ta.
Sau một thời gian dài sống trong khủng hoảng, tôi làm bạn với rượu của thuốc lá. Căn bệnh đau dạ dày của tôi lại có dịp tái phát, bao nhiêu đêm tôi uống rượu say rồi thổ ra huyết. Nhưng rồi nỗi cay đắng cũng nguôi ngoai, thời gian quả là một liều thuốc tốt. Tôi không thể nào quên được Khánh Thi – người đàn bà đã làm tôi điêu đứng đến bước này. Tôi vẫn hận cô ta nhưng…sao bỗng nhiên tôi thấy nhớ cô ta đến thế này? Đó là một cảm giác rất đặc biệt. Tôi nhớ hình ảnh của cô ấy mỗi khi nấu bữa sáng cho tôi, tôi nhớ những hơi thở đều đặn mỗi đêm, cô ấy đã ngủ ngon lành, bình yên trong vòng tay tôi. Tôi nhớ những tiếng cười giòn tan của cô ấy mỗi khi hai đứa cùng xem một bộ phim hài. Cô ấy bên tôi dễ thương như một con mèo con, khác với vẻ kiêu sa, lạnh lùng thường thấy. Nhưng tất cả chỉ là một vở kịch thôi, cô ta đã đeo một chiếc mặn nạ hoàn hảo và diễn một vở kịch hoàn hảo. Tất cả chỉ để cho tôi rơi vào cái bẫy mà cô ta đã giăng sẵn. Cô ta đâu có yêu thương gì tôi. Và tôi, sao có thể yêu cô ta được? Tôi đang nghĩ cái gì thế này? Cô ta đã đến và đi như thế, chỉ còn một chút hơi ấm, một mùi hương, như vẫn còn đây…
Không còn tiền bạc, địa vị, những mối quan hệ của tôi cũng nhạt dần. Những cô gái chân dài từng vây lấy tôi, bây giờ không biết đi đâu cả rồi. 32 tuổi, tôi mới thấm thía cái cảm giác cô đơn là thế nào. “Là vì tôi cô đơn giữa đường phố thân thuộc. Là vì tôi cô đơn giữa đời trôi” – bài hát vang lên từ quán cà phê quen thuộc. Mùi thuốc lá quyện với vị cà phê đắng ngắt. Ngọt ngào và cay đắng em đã mang cho tôi. Giờ này, em ở đâu? Tôi hận em, nhưng sao tôi lại nhớ em thế này? Em là ai? Tại sao em lại muốn hại tôi đến bước này.
Tôi quyết định sẽ đi tìm em, dù có phải lục tung cả thế giới này lên, tôi cũng phải tìm ra em cho bằng được. Tôi cần một câu trả lời rõ ràng. Vì sao em lại hận tôi đến mức hại tôi ra nông nỗi này. “Con chim nhỏ đã đủ lông đủ cánh” – câu nói của em có ẩn ý gì? Tôi muốn được nghe từ chính miệng em nói ra. Nhưng, trời cao biển rộng, biết tìm em nơi đâu?
“Thành phố bé đến thế thôi,
Mà tìm hoài không thấy
Chút ấm áp, chút yêu thương riêng mình.”
(Còn nữa)
- Jimmy Nguyen
Nếu bạn có những ca khúc đặc biệt hay và gắn liền với những kỷ niệm, tâm trạng của bạn hãy chia sẻ ngay với các bạn đọc khác của Blog Việt bằng cách gửi ca khúc, những dòng viết ngắn về ca khúc hoặc lời đề tựa dành cho một người đặc biệt nhân ngày đặc biệt nhé! Mọi chia sẻ âm nhạc bạn gửi về email: blogviet@dalink.vn!
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.
Nhà
Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.
Chậm một nhịp yêu (Phần 1)
Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.
Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến
Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn — kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.
Tết này con sẽ về (Kết thúc)
Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”
Sống như những đóa hoa
Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.
Thả trôi hết những phiền muộn.
Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?
Tết này con sẽ về (Phần 8)
Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.
Mùa hoa xoan
Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.
Nhật kí tuổi 18
Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.



