Khi người lớn cô đơn
2013-08-13 07:21
Tác giả:
Sự nghiệp tôi gây dựng bao nhiêu năm bỗng chốc tan tành theo mây khói, cả người vợ sắp cưới cũng rời bỏ tôi. 32 tuổi, tôi bỗng chốc trở thành một thằng đàn ông tay trắng, sự nghiệp không, gia đình không, hạnh phúc không. Tôi đã tìm Diệu Anh và xin lỗi cô ấy, nhưng cô ấy ném cho tôi những cái nhìn đầy khinh bỉ rồi không cho tôi một cơ hội nào để giải thích. Mà, tôi tự bật cười, mỉa mai chua chát, tôi có gì để giải thích? Tôi có gì để biện hộ cho thói trăng hoa của bản thân cơ chứ? Tất cả là tại tôi. Sự nghiệp đổ vỡ là tại tôi. Vợ chưa cưới từ hôn cũng là tại tôi. Giờ cô ấy tránh tôi như tránh một con bệnh truyền nhiễm.

Chán nản, tôi tìm cô nhân tình để giải sầu và tôi đã tức sôi máu lên khi nhìn thấy cô ta tay trong tay với thằng đàn ông khác ở ngay tại quán bar quen thuộc mà chúng tôi vẫn thường đến. Nhìn thấy tôi, cô ta nhếch môi cười rồi cầm li rượu uống. Tôi xông đến cầm tay cô ấy kéo đi, nhưng cô ấy đã giật tay lại:
- Anh làm cái gì vậy?
- Cô…tại sao cô lại trơ trẽn thế hả? Rốt cuộc cô đã lên giường với bao nhiêu thằng đàn ông?
Cô ta cười hắt ra, một nụ cười nhạt nhẽo.
- Anh đang ghen? Anh mà cũng có quyền ghen? Anh thử nói xem anh là gì của tôi? Anh là chồng tôi? Hay là người yêu của tôi? Anh cũng chỉ là người tình của tôi thôi. Giờ anh thử nhìn lại bản thân mình xem, anh có gì để cho tôi nữa?
Tôi lắc mạnh bờ vai của cô ta:
- Là cô? Chính cô đã gây ra tất cả những chuyện này? Phải rồi, tại sao tôi lại không nghĩ ra là cô nhỉ? Tại sao một thằng đàn ông từng lăn lộn trên thương trường bao nhiêu năm lại có thể ngu ngốc như vậy. Thứ đàn bà quỷ quyệt như cô. Là ai? Ai đã sai cô làm vậy? Ai đã bảo cô hại tôi?
Tôi bị hai tên vệ sĩ đeo kính đen lôi ra ngoài đánh cho một trận, cho đến khi cô ta xuất hiện và bảo họ dừng tay. Vẫn cái điệu bộ lẳng lơ, cô ta cúi xuống và nói một câu rất nhỏ nhưng đủ để tôi nghe thấy từng từ một:
- Thương trường là chiến trường. Thắng thì làm vua. Anh nên cẩn thận hơn với đàn bà mới phải. Con chim nhỏ ngày ấy giờ đã đủ lông đủ cánh rồi.
Rồi cô ta bước lên một chiếc xe hơi sang trọng. Từ hôm đó, tôi không còn gặp lại cô ta nữa.
Căn hộ của tôi dường như vẫn nguyên vẹn như những ngày chúng tôi vẫn thường qua lại. Cô ta đi mà không mang theo bất cứ món đồ gì. Tôi thấy chua chát, loại đàn bà như cô ta mà cũng biết giữ chút tự trọng cuối cùng hay sao? Tôi muốn lục tung cả thành phố lên để tìm ra người đàn bà đó. Cô ta đã hại tôi mất tất cả, tôi muốn cô ta phải trả giá. Nhưng cô ta đã biến mất không dấu vết, tôi không thể nào tìm ra cô ta.
Sau một thời gian dài sống trong khủng hoảng, tôi làm bạn với rượu của thuốc lá. Căn bệnh đau dạ dày của tôi lại có dịp tái phát, bao nhiêu đêm tôi uống rượu say rồi thổ ra huyết. Nhưng rồi nỗi cay đắng cũng nguôi ngoai, thời gian quả là một liều thuốc tốt. Tôi không thể nào quên được Khánh Thi – người đàn bà đã làm tôi điêu đứng đến bước này. Tôi vẫn hận cô ta nhưng…sao bỗng nhiên tôi thấy nhớ cô ta đến thế này? Đó là một cảm giác rất đặc biệt. Tôi nhớ hình ảnh của cô ấy mỗi khi nấu bữa sáng cho tôi, tôi nhớ những hơi thở đều đặn mỗi đêm, cô ấy đã ngủ ngon lành, bình yên trong vòng tay tôi. Tôi nhớ những tiếng cười giòn tan của cô ấy mỗi khi hai đứa cùng xem một bộ phim hài. Cô ấy bên tôi dễ thương như một con mèo con, khác với vẻ kiêu sa, lạnh lùng thường thấy. Nhưng tất cả chỉ là một vở kịch thôi, cô ta đã đeo một chiếc mặn nạ hoàn hảo và diễn một vở kịch hoàn hảo. Tất cả chỉ để cho tôi rơi vào cái bẫy mà cô ta đã giăng sẵn. Cô ta đâu có yêu thương gì tôi. Và tôi, sao có thể yêu cô ta được? Tôi đang nghĩ cái gì thế này? Cô ta đã đến và đi như thế, chỉ còn một chút hơi ấm, một mùi hương, như vẫn còn đây…
Không còn tiền bạc, địa vị, những mối quan hệ của tôi cũng nhạt dần. Những cô gái chân dài từng vây lấy tôi, bây giờ không biết đi đâu cả rồi. 32 tuổi, tôi mới thấm thía cái cảm giác cô đơn là thế nào. “Là vì tôi cô đơn giữa đường phố thân thuộc. Là vì tôi cô đơn giữa đời trôi” – bài hát vang lên từ quán cà phê quen thuộc. Mùi thuốc lá quyện với vị cà phê đắng ngắt. Ngọt ngào và cay đắng em đã mang cho tôi. Giờ này, em ở đâu? Tôi hận em, nhưng sao tôi lại nhớ em thế này? Em là ai? Tại sao em lại muốn hại tôi đến bước này.
Tôi quyết định sẽ đi tìm em, dù có phải lục tung cả thế giới này lên, tôi cũng phải tìm ra em cho bằng được. Tôi cần một câu trả lời rõ ràng. Vì sao em lại hận tôi đến mức hại tôi ra nông nỗi này. “Con chim nhỏ đã đủ lông đủ cánh” – câu nói của em có ẩn ý gì? Tôi muốn được nghe từ chính miệng em nói ra. Nhưng, trời cao biển rộng, biết tìm em nơi đâu?
“Thành phố bé đến thế thôi,
Mà tìm hoài không thấy
Chút ấm áp, chút yêu thương riêng mình.”
(Còn nữa)
- Jimmy Nguyen
Nếu bạn có những ca khúc đặc biệt hay và gắn liền với những kỷ niệm, tâm trạng của bạn hãy chia sẻ ngay với các bạn đọc khác của Blog Việt bằng cách gửi ca khúc, những dòng viết ngắn về ca khúc hoặc lời đề tựa dành cho một người đặc biệt nhân ngày đặc biệt nhé! Mọi chia sẻ âm nhạc bạn gửi về email: blogviet@dalink.vn!
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.



