Khi con tim còn mang nhiều hoài bão
2017-12-07 01:20
Tác giả:
Mỗi chúng ta rồi sẽ có những ngày tháng cứ thẩn thờ, chông chênh với bao nhiêu là câu hỏi.
Liệu mình sẽ là ai?
Mình làm được những gì?
Có lúc ta còn nghi ngờ những việc thường ngày mình vẫn làm nữa...
Đứng trước áp lực từ sự nghiêp, rồi tình cảm, người ta hoang mang đến mức chỉ muốn trốn đi, không muốn gặp bất kỳ ai, sợ phải trả lời những câu hỏi làm thất vọng người nghe. Rồi chỉ muốn cứ thế mà đi thật xa! Và rồi những chuyến đi đã nhẹ nhàng vẽ thêm màu sắc cho cuộc sống vô vị kia.
Trở về sau cái nắng bỏng cháy của xứ biển, mang theo một trái tim có nhiều điều đổi khác. Dám dấn thân để sống và buông bỏ nhiều điều khiến lòng mình buồn đau. Sau những trải nghiệm, người ta không còn than vãn ỉ ôi vì sao biển ban đêm lại đứng gió oi nồng còn ban ngày thì nắng chói chang như vậy. Nơi những bãi biển hầu như không người chỉ còn ta với tiếng sóng, với những hạt cát sỏi li ti nhiều màu. Cuộc đời trở nên quá kỳ diệu!
Càng đi dọc miền đất nước càng yêu mảnh đất này, mặc cho ngoài kia xã hội luôn biến chuyển khôn lường. Hàng ngàn ngọn núi, hàng ngàn chân mây dọc dãy Trường Sơn quấn quít, âu yếm lấy nhau không rời. Tất cả vừa hùng vỹ vừa trầm buồn, nhuốm đầy sự thi vị, cả tâm hồn ta xúc dộng rưng rưng, chỉ chực nấc lên mà khóc.

Những buổi tinh mơ nơi đại ngàn ấy, khi bản làng còn chìm trong giấc ngủ, một mình lang thang giữa màn sương mờ lạnh, như nghe được cả tiếng bước chân của mây và cái rùng mình của dòng suối nhỏ...
Nếu còn trẻ, hãy một lần nỗ lực xuôi ngược Việt Nam mình. Tôi chưa đi nhiều, cũng chưa khám phá hết những điểm đến đã vạch ra nhưng với từng ấy lần bước đi, tôi thực sự đã tìm lại được chính mình, trái tim chứa đầy giông tố trước kia giờ đây đang dần dịu lại.
Đi một lần chưa đủ, hãy chăm chỉ làm việc và học tập hơn để đi lần hai, lần ba rồi nhiều hơn nữa. Sẽ có một ngày trên chuyến hành trình ngang dọc kia, bạn sẽ nhận ra điều cốt lõi mà bản thân mình luôn tìm kiếm!
Rồi bạn sẽ biết cách chiêm nghiệm và đắm mình vào một vùng đất mới chân thực hơn, không còn chỉ đến và đi vội vã. Bạn kiên nhẫn tản bộ nhiều hơn, hay tò mò hỏi han người dân xung quanh hơn. Hay thậm chí thức giấc thật sớm chỉ để hưởng chút mát mẻ và vắng lặng của ban mai.
Trong lần trở về của chuyến đi Tây Bắc đầu tiên, tôi đã lặng lẽ khóc khi đứng tại phòng chờ ra máy bay. Tôi check-in sớm 1 tiếng 30 phút còn bạn tôi thì bay khác chuyến và sắp khởi hành. Trước khi chuyển điện thoại sang chế độ máy bay, nó còn kịp gọi một cuộc video cho tôi và rồi tôi khóc ngay khi nó dập máy. Sự lưu luyến đến đau lòng này làm tôi rất rất buồn.
Cứ kết thúc một chuyến hành trình thì tôi lại mất một quãng thời gian để vỗ về chính mình, để bắt đầu vào cái guồng quay hối hả của cuộc sống. Nhưng người ta nói bữa vui nào chẳng có phút tàn. Ai cứ là người bình thường thì phải tuân theo quy luật bình thường ấy thôi.

Bước đi và trở về để tìm lại nguồn hứng khởi, để thực hiện thật nhiều điều tốt đẹp cho cuộc đời. Vì chúng ta biết mình phải tiếp tục sống, tiếp tục trở nên tốt hơn để dần chữa lành từng mảnh tâm hồn...
"Sân bay nào cũng vậy, dù lớn hay nhỏ, nơi tôi từng hạ cánh và cất cánh cũng đều có cửa đến và cửa đi.
Là nơi người ta nhấp nhổm và háo hức chờ thấy gương mặt quen trong hàng vạn người tứ xứ.
Là nơi người ta bứt rứt, bịn rịn nói cho tròn vạnh một câu tạm biệt và cố che đi cái tiếc nhớ, cái lưu luyến giữa hai bờ ranh giới: người đi - kẻ ở.
Là nơi thử thách những mảnh tình. Là nơi hàn gắn, cũng là chốn ly tan." (*)
© Tiên titi – blogradio.vn
Chú thích: (*) – Trích Uống cà phê nói chuyện mặt trời – tác giả Linh Phan.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi
Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.
Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?
Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.
Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?
Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.
Chậm một nhịp yêu (Phần 2)
Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:
Hằng số của thanh xuân
Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.
Nhà
Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.
Chậm một nhịp yêu (Phần 1)
Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.
Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến
Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn — kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.







