Hạnh phúc khi con được là con của bố mẹ
2013-10-01 08:31
Tác giả:
Thư gửi gia đình thân yêu của tôi!
Có lẽ mỗi con người khi xa mái ấm gia đình thì thật sự mới cảm nhận được tình cảm thiêng liêng của nó, giá trị vô biên của nó.
Bố mẹ à, khi xa bố mẹ con mới thật sự cảm nhận được giá trị của cuộc sống, muốn sống tốt trên cõi đời này hẳn không phải là dễ. Cuộc sống vốn muôn vàn khó khăn luôn ập đến mà ta không thể ngờ được. Có những chuyện ta cứ ngỡ nó là đúng là tốt nhưng khi lựa chọn nó ta mới thấy hoàn toàn sai lầm. Bố mẹ đã dạy con cách sống. Dạy con cách sống trong xã hội với biết bao xô bồ, dường như họ chỉ sống với nhau bằng sự lừa lọc dối trá. Làm sao con có thể phân biệt được người nào tốt người nào xấu. Con cứ mãi mê lao vào guồng quay của xã hội và sống theo linh cảm và trực giác về những con người mới lạ. Con đã có những lúc mệt mỏi tưởng như gục ngã khi phải đối mặt với cuộc sống. Những lúc đó con chỉ mong có gia đình bên cạnh, muốn được về nhà được che chở trong vòng tay của bố mẹ.
Nhiều lúc con không tốt, nhưng chỉ vì con đậu đại học lại sống xa gia đình thiếu thốn tình cảm, sự quan tâm chăm sóc của gia đình mà mỗi lần con về bố mẹ lại quá nuông chiều, dễ dãi làm con thấy cảm giác tội lỗi vây kín mình. Con thấy có lỗi với chị gái vì dường như mình được quan tâm nhiều hơn, vì giờ đây bố mẹ không còn khắt khe với con như ngày xưa.
Được đi học có lẽ đối với con là quá hạnh phúc. Lựa chọn học xa xa gia đình thoát khỏi sự bao bọc của gia đình với con là sự mạo hiểm nhưng con vẫn thích nó bời nhờ nó con mới nhận ra sự vĩ đại của bố mẹ khi có thể tần tảo nuôi 3 chị em con ăn học. Mai kia con lớn con cũng sẽ lập gia đình không biết con có thể lo cho các con của mình như bố mẹ được không. Nhìn làn da đen ngăm của bố, thân hình gầy gò xanh xao của mẹ mà phận làm con chua xót lắm, con thấy mình có lỗi vô cùng con đã chưa thật sự cố gắng và vẫn còn để mình lạc vào những xô bồ của xã hội. Đi học con đã biết làm từ thiện, tham gia các hoạt động thiện nguyện nhưng Thầy tu trong chùa nói đúng bố mẹ ạ. Con làm từ thiện, con là người tốt nhưng con đã có lần cãi trả bố mẹ, có những lần làm bố mẹ không vui… và hơn thế để con có thể tham gia các hoạt động ngoại khóa thì bố mẹ đã phải gồng mình lên chắt bóp từng đồng để cho con. Con đã sai. Con yêu bố mẹ nhưng con không đủ can đảm để thốt nên lời. Trái tim con muốn thế nhưng lý trí con không đủ can đảm để làm. Trái tim và lý trí nó không phải là một. Con nợ bố mẹ một lời xin lỗi bố mẹ à.
Vì chúng con mà bố phải chắt bóp từng đồng, phải đi làm ăn xa để rồi khi bố về thân hình gầy gò, nước da đen, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Bố sút cân chỉ bằng cân của con. Vì chúng con mà mẹ cũng ngày một gầy đi, bàn tay gầy gầy xương xương, làn da cháy nắng vì suốt ngày làm lụng ngoài đồng. Mẹ không dám mua quần áo mới mà chỉ lo cho con mỗi khi năm học mới đến hay khi xuân về, hình như mẹ quên mất mình rồi thì phải. Nhìn các dì, các bác bạn của mẹ quần quần áo áo mỗi khi gặp nhau mà mẹ chỉ có mỗi bộ mà lòng con đau lắm. Chúng con mỗi ngày một lớn thì theo năm tháng thì tuổi xuân của bố mẹ dần không còn. Dường như bố mẹ sống chỉ vì chúng con mà quên đi bản thân mình. Mái tóc bố đã bạc theo thời gian mà có lúc bỗng dưng đứa con thơ mới nhận ra sự vô tâm của mình. Con sợ lắm, sợ cái cảm giác một ngày nào đó khi thức dậy con không còn thấy bố mẹ bên cạnh, không được thấy nụ cười và bóng dáng ấy. Cuộc sống nghèo khổ với những chúng con đã lấy đi của bố mẹ nhiều thứ, phải hi sinh nhiều thứ.

Có những lúc con muốn được chạy về để được khóc trong vòng tay mẹ, được ôm mẹ, được ngủ với mẹ như một đứa trẻ. Và có những lúc con thèm được ăn đòn của bố. Con muốn được quay về tuổi thơ của con với những lần tranh dành mọi thứ với chị, những lần nghịch ngợm bị tét vào mông, con bị đánh nhưng miệng thì luôn khóc mẹ ơi, con hồn nhiên sống mà không phải suy nghĩ gì. Ước gì con có một vé về tuổi thơ để con không còn phải khóc với những cảm xúc đầu đời khi bị đứa bạn thân bỏ rơi, bị những cậu bạn khác giới làm con phải suy nghĩ. Lúc ấy con mới biết, bạn bè sẽ không bên ta mãi mãi, và họ sẽ đi khi họ không cần ta nữa. Nhưng gia đình thì sẽ luôn mãi bên ta khi ta suy sụp nhất, luôn mở rộng cánh tay chào đón khi ta cần. Bây giờ khi nghĩ về gia đình con cảm thấy bình yên nhất bố mẹ à. Khi lớn rồi con mới chợt nhận ra rằng bố không khô khan như con vẫn nghĩ, bố vẫn yêu các con không kém phần mẹ chỉ có điều các thể hiện của bố khác mẹ. Thế mà trước đây con đã yêu mẹ nhiều hơn bố, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến mẹ nhiều hơn. Con đã sai rồi bố à!
Cuộc sống đầy vất vả và có những lúc bố mẹ đã cãi nhau, lúc đấy hai chị em con chỉ biết lên giường đắp chăn và khóc, nhưng con biết cuộc sống đã làm cho bố mẹ như vậy. Dù thế nhưng bố mẹ vẫn yêu nhau, vẫn sống và cùng nhau chăm sóc chúng con, và không thể sống được nếu thiếu nhau.

Đi hết cả cuộc đời mình con cũng không thể trả hết được công lao to lớn của bố mẹ. Cảm ơn cuộc đời vì đã cho con làm con của bố mẹ. Nếu có kiếp sau con vẫn mong được làm con của bố mẹ, được sống trong gia đình này dẫu cho cuộc sống có khốn khó thế nào chăng nữa.
Ngày 27/10/2012
Bố yêu quý giờ này bố đã ngủ chưa, bỗng dưng con gái nhớ tới bố thế, chỗ làm mới của bố thế nào, công việc có vất vả không, chắc bố nhớ gia đình mình lắm, nhớ con gái học xa nhà nữa bố nhỉ. Từ khi đi học đại học, không hiểu sao dòng cảm xúc của con cứ ùa về mỗi khi có chuyện gì xảy đến, đó là bố. Mỗi lần con đi thi về làm bài không tốt thì con lại nghĩ đến bố đầu tiên, nghĩ đến hình bóng bố, giọng nói, những cơn giận của bố.
Bố à, mỗi con người đều có trái tim với những cung bậc cảm xúc khác nhau đúng không bố, con gái bố cũng thế, cũng đã rục rịch với những cảm xúc đầu đời. Con đã biết yêu, đã biết trao đi tình cảm mà không cần đáp trả. Nhiều lúc con cảm thấy mình quá bé nhỏ trong thế giới này bố à. Con đã rất thích phiêu du, rất thích trải nghiệm để hiểu cuộc sống này, cuộc đời này nhiều hơn và rồi con cũng đã bị vấp ngã đôi lần… Đi làm thêm, phải chịu cảnh đối xử của ông chủ với người làm thuê, chịu cảnh đấu đá nhau của những con người làm thêm, cảnh con người bon chen trong cuộc sống này, cảnh con người họ đấu tranh nhau trong học tập, có lẽ muốn lớn mạnh chỉ còn cách dẫm đạp lên người khác để sống, để tồn tại bố ạ… Nhiều lúc con đã cảm thấy mệt mỏi trong cuộc sống này, đã có lúc con gục ngã, những lúc đấy con chỉ muốn được về với gia đình bố à.
Ai cũng hỏi con sao giờ 20 tuổi vẫn chưa mối tình đầu. Chắc hẳn con cũng chưa muốn yêu, mà có muốn cũng không được vì con tin vào duyên số bố à, cái gì là của mình thì dù có trải qua bao nhiêu sóng gió cuối cùng nó cũng sẽ trở về. Con không muốn nuôi dưỡng một tình cảm cho ai đó quá nhiều vì con sợ, con rất sợ bố ạ. Người tổn thương nhiều nhất không ai hết chính là bản thân con, mà con đau bố mẹ sẽ đau, con không muốn một cuộc đời bố mẹ đã dành hết cho con cái, mà giờ lại phải đau nỗi đau của con.
Con không dám tin vào tình yêu đích thực, vì con tự biết mình như thế nào. Con không đủ xinh để làm xao xuyến ai đó, con chỉ có thân xác này do bố mẹ ban tặng, tâm hồn này do bố mẹ dạy dỗ, và con tự hào về đó. Bố ơi, bố ở nơi xa nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Con biết bố cũng buồn nhiều thứ lắm, nhưng con không biết cách nào để tâm sự cùng bố cả. Nhưng bố ơi, bố hãy cứ vui, cứ tự hào vì bố có một gia đình, với 3 đứa con ngoan của bố nhé!
- Gửi từ Lê Nga - lenga.th9x@
Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.


