Gã đàn ông chính hiệu
2009-09-09 10:20
Tác giả:
Blog Việt
Tôi - Một gã đàn ông chính hiệu, một vợ, hai con.
Tôi - Một gã đàn ông 51 tuổi, độ tuổi chững chạc, chín chắn nhất của đàn ông.
Tôi - Một gã đàn ông luôn tự hào về sức khỏe của mình với gần 30 năm công tác hầu như chưa có một ngày công nghỉ ốm.
Vậy mà cũng chính tôi, chỉ sau một đợt khám sức khỏe định kỳ hàng năm của cơ quan với một thông báo "có dấu hiệu ung thư dạ dày" làm cho không chỉ tôi mà tất cả bạn bè xung quanh đều giật mình ngỡ ngàng và không tin kết quả khám bệnh là sự thật, bởi tôi thấy sức khỏe của tôi hết sức bình thường.
Tôi quyết định thu xếp công việc lên bệnh viện Trung ương kiểm tra lại sức khỏe của mình, làm xét nghiệm lại căn bệnh hiểm ác, theo thông báo của bác sĩ khám bệnh định kỳ của cơ quan và tôi cũng nghĩ rằng do một sự nhầm lẫn nào đó mà thôi.
Nhưng kết quả xét nghiệm thật bất ngờ với phần nhận xét của bác sĩ giống hoàn toàn với kết quả của thông báo lần trước nhưng nghiêm trọng hơn khi nó được xác định là giai đoạn cuối của thời kỳ ủ bệnh và đang tiến triển rất nhanh. Tôi bắt đầu thấy hoang mang, suy sụp và lờ mờ nhận thấy có lẽ đúng là tôi bị ung thư dạ dày thật, bởi gần đây tôi cũng thấy có vài triệu chứng bất thường trong cơ thể, nhưng do tự tin với sức khỏe của bản thân nên tôi đã bỏ qua không để ý đến.
![]() |
| Ảnh minh họa: darkened-flame |
Tôi buồn lắm, thấy mọi thứ đang sụp đổ hoàn toàn trước mắt tôi, công danh, sự nghiệp, hạnh phúc gia đình,... tất cả những thứ đó đang là của tôi nay bỗng tan thành mây khói. Từ một người đàn ông nhanh nhẹn, khỏe mạnh bỗng chốc tôi mệt mỏi, tiều tụy. Tuy trước mặt vợ con, bạn bè tôi vẫn ra vẻ bản lĩnh tự tin nhưng trong sâu thẳm tâm hồn tôi, tôi thấy hụt hẫng và trống trải vô cùng.
Bạn bè, gia đình quyết định đưa tôi lên tuyến trên để điều trị. Sau khi nhập viện và làm các thủ tục xét nghiệm, tôi được thông báo sẽ mổ vào ngày thứ 4. Mọi người trong gia đình động viên tôi là chỉ cắt bỏ phần khối u lành tính thôi nhưng bản thân tôi biết bệnh của tôi như thế nào. Tôi phần vì buồn, phần vì lo lắng nên đã gầy trông thấy, từ trên 60 cân chỉ sau một thời gian ngắn tôi còn trên 50 cân. Nhìn tôi thật thảm hại, nhiều lúc tôi chỉ muốn tặc lưỡi mặc kệ số phận, chẳng cần điều trị gì nữa, sống được ngày nào thì sống, chứ mổ xẻ chẳng biết có kết quả gì không mà chỉ thêm đau đớn mà thôi.
Nhưng rồi đến ngày thứ 4 định mệnh ấy, tôi phải lên bàn mổ. Nằm trên bàn mổ mà đầu óc tôi cứ quay cuồng với bao câu hỏi "Liệu căn bệnh của tôi có thể kéo dài sự sống được bao lâu nữa? Nếu tôi chết, vợ con tôi sẽ ra sao? Gia đình tôi sẽ ra sao? Sau khi mổ tôi sẽ bị đau đớn như thế nào?..."
Nhưng đến lúc bác sĩ chuẩn bị làm thủ tục gây mê cho tôi, đầu óc tôi hoàn toàn thanh thản, tôi xác định chấp nhận tất cả mọi rủi ro có thể xảy ra và ... chỉ một thoáng thôi, tôi thấy thân mình nhẹ bỗng.
![]() |
| Ảnh minh họa: letrounoir |
Tôi thấy mình đang bay lên thật cao, bay lên cao mãi. Trước mắt tôi là thảo nguyên bao la xanh mướt với những thảm hoa vàng rực xen lẫn những vạt hoa trắng tinh khôi. Tôi đang bay trong mùa thu, mùa thu đẹp lung linh huyền ảo. Nắng vàng như mật ngọt với từng con gió heo may nhè nhẹ chưa đủ để lạnh mà nó chỉ làm cho không khí mát mẻ hơn. Mùa thu đang về, từng chiếc lá bàng đang bắt đầu phai đi màu diệp lục xanh mướt mà thay vào đó là các đốm vàng để rồi chẳng bao lâu nữa nó trở lên vàng rực như nhắc nhở với mọi người, mùa thu đã sang. Một cơn gió nhẹ thổi qua, vài chiếc lá vàng cuốn bay theo chiều gió và rồi sẽ đến một ngày thu qua, đông tới thì cây bàng kia chỉ còn những cành khô khẳng khiu trơ trụi, chống trọi với từng cơn gió mùa đông bắc ào ạt thổi lạnh tê tái. Bất chợt tôi nhớ đến một bức tranh của một hoạ sĩ với tựa đề "Hoài niệm sắc thu", bức tranh vẽ về một cây bàng trơ trụi lá và chỉ duy nhất còn một chiếc lá vàng rộm đang uốn lượn trong gió heo may. Đâu đó văng vẳng giai điệu của bài hát "Khoảnh khắc" với những ca từ sâu lắng "Chỉ còn một chiếc lá cuối thu mỏng manh, chỉ còn một mình em xót xa chờ anh, chỉ còn đêm nay mai lá kia rơi, chỉ còn đêm nay mai lá kia rơi, khi mùa thu khuất nơi cuối trời, giọt nước mắt khô không lời..." Một ý nghĩ thoáng hiện về trong tôi, có lẽ tôi cũng giống như chiếc lá vàng cuối cùng kia, dù có cố gắng đến thế nào nhưng rồi cuối cùng cũng sẽ trút rơi khi sức cùng lực kiệt?
Không! Không thể như thế được! Chiếc lá kia rơi xuống không phải là sự mất đi vĩnh viễn mà chỉ là một bước chuyển giao từ giai đoạn này sang giai đoạn khác. Sức sống của nó sẽ được hồi sinh khi mùa xuân tới với hàng ngàn trồi non xanh mơn mởn vươn lên. Tôi cũng vậy, tôi cũng không thể gục ngã được, tôi sẽ tiếp tục chiến đấu với căn bệnh quái ác, tiếp tục vượt lên số phận để sống, để tiếp sức cho các thế hệ con cháu sau này, tôi không thể hy sinh một cách vô nghĩa.
![]() |
| Ảnh minh họa: realityDream |
Ý thức dần phục hồi lại trong tôi, tôi mơ hồ cảm nhận thấy một bàn tay nhẹ nhàng xoa nắm lấy bàn tay của tôi, bàn tay thật mềm mại, ấm áp. Bàn tay níu kéo tôi trở về với cuộc sống thực tại. Tôi cố gắng mở mắt ra, xung quanh tôi, một màu trắng bao phủ và bên cạnh giường, vợ tôi đang ngồi nhìn tôi với đôi mắt ngấn lệ, tôi hiểu rằng em đang cố nuốt nước mắt vào bên trong, em sợ tôi buồn. Tôi cũng vậy, tôi cũng sợ em buồn, tôi cố nở nụ cười động viên em nhưng chắc rằng trông giống là mếu hơn cười.
Khi tôi tỉnh hẳn, hết thuốc mê, tôi mệt mỏi vô cùng, toàn thân nhũn ra không còn sức sống và vết mổ đau kinh khủng, cơn đau hành hạ tôi khôn cùng, nhiều lúc tôi cảm giác như mình không thể chịu đựng nổi. Tôi vật lên, vật xuống nhưng khi nhìn thấy anh em, bạn bè đồng nghiệp đến thăm tôi lại cố tỏ vẻ bình thường, tôi cố gắng giơ tay bắt tay từng người một và gật đầu chào mọi người khi họ tạm biệt ra về. Để rồi, khi bóng họ khuất sau cánh cửa là nước mắt tôi lại rơm rớm, tôi cảm kích vì tình cảm của mọi người dành cho tôi và tôi buồn khi không thể làm được những điều mình muốn làm, những công việc còn dang dở.
Quá trình điều trị sau phẫu thuật của tôi mới thật gian nan, một phác đồ điều trị kéo dài trong 7 tháng với gần chục lần xạ trị và trên chục lần truyền hoá chất. Nhiều lúc tôi cảm thấy không còn sức lực để chịu đựng nữa nhưng khi nhìn những người bệnh xung quanh mình tôi lại thấy mình còn may mắn hơn họ rất nhiều. Có những người cũng mắc căn bệnh hiểm nghèo như tôi nhưng kinh tế gia đình vô cùng khó khăn, nhà làm nông nghiệp, gia tài chẳng có gì, thậm chí mảnh đất để cày cấy sinh nhai cũng phải bán đi, rồi còn vay mượn khắp làng trên xóm dưới lấy tiền chữa bệnh. Mệt mỏi chẳng có tiền để ăn chứ đừng nói chi đến bồi dưỡng thêm. Tôi thấy đồng cảm với họ và thương họ hơn. Tôi thường xuyên chia sẻ với mọi người xung quanh quả cam, miếng bánh và thấy mình thêm nghị lực để sống. Không có lý do gì mình phải buông tay cam chịu số phận, tôi phải phấn đấu vượt lên số phận, đấu tranh đến cùng với căn bệnh và còn sống ngày nào còn có cơ hội góp một phần sức lực bé nhỏ của mình cho gia đình, cho xã hội vì một ngày mai tươi đẹp.
![]() |
| Tôi - Trở lại là chính tôi với một sức mạnh phi thường - Ảnh minh họa: chiliebo |
Tôi - Trở lại là chính tôi, với một sức mạnh phi thường.
Tôi - Một gã đàn ông chính hiệu.
Tôi đã sống, tôi đang sống và tôi sẽ sống – Một cuộc sống hạnh phúc dài lâu.
- Gửi từ email Water iced – thuytt582008
- Ý kiến bạn đọc
Bạn đã sống, bạn sẽ sống và bạn đang sống!
chúc mừng bạn đã khỏe mạnh trở lại.tôi thật sự rất ấn tượng trước ý chí kiên cường và sự lạc quan của bạn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.






30 năm trước bác vẫn khỏe mạnh, con tin với nghị lực như vậy, 30 năm nữa bác vẫn khỏe mạnh, chúc bác bình an.