Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em và anh - 60 năm kể lại

2024-02-29 06:30

Tác giả: Lê Tới


Rồi một ngày em sẽ nhận ra
Chẳng có cái gì là mãi mãi 
Em cũng như anh qua rồi thời thơ dại
Để bây giờ ta mới lại gặp nhau.


Em có là em như phút ban đầu
Lúc em vẫn là trẻ trâu trẻ nghé
Anh là thằng bẻ gãy sừng trâu rất nhẹ
Tuổi 17 đôi mươi - cái thời trai trẻ.
1afeb17b3d929e4264700e01740780fb
Em mỉm cười anh mới khẽ hỏi thăm
Em là ai Cô Tấm hay chị Hằng
Em đang ở cung trăng hay sao hỏa
Mà sao em nhìn anh thật lạ
Như thể là anh không phải là anh.

Em lại cười nhe hai cái răng nanh
Hàng tiền đạo cái còn cái mất
Em thấy anh là người chân thật
Nên em nhìn chứ anh rất xấu trai.

Tóc bù xù "tốt luốt mang tai"
Áo xộc xệch quần dài thì không khóa
À thì ra là vì cái chân giả
Nên em nhìn anh cũng chả quan tâm.

Hai chúng ta qua bao cuộc bão giông
Bỗng gặp lại từ trong tâm cơn bão
Để bây giờ khi hai ta thành lão
Dẫu có cười cũng đã chẳng còn răng.
 © Lê Tới - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Lê Tới

Yêu thích ca hát, văn thơ. các hoạt động văn hóa văn nghệ

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Cuộc hẹn chụp ảnh này, Phong cảm thấy có chút mong chờ. Khi bạn được gặp người tạo ra thứ bạn thích, trong bạn đã tồn tại một sự ngưỡng mộ về tài năng con người đó. Phong nghĩ mình nên kết bạn với anh chàng thú vị này.

Yêu “Nhạt

Yêu “Nhạt" nhưng “Lành"

Mình cố gắng nói ít đi, làm nhiều hơn. Kết quả là cách mình trả lời cho câu hỏi “Có yêu không?" Bởi mấy ai chấm điểm quá trình, cái cuối cùng chúng ta quan tâm chẳng phải là đích đến tròn, méo, vuông vức ra sao đúng chứ?

Năm mới xinh tươi

Năm mới xinh tươi

Trong bao bước chân nhẹ êm trên những con đường vắng Năm mới vừa đi qua với giao thừa rộn rã

Hai đầu ngọn sóng

Hai đầu ngọn sóng

Bảo thấy gia đình em rất giống một bài hát mà em hay nghe là “Ở hai đầu nỗi nhớ”, nhưng Bảo lại muốn thêm vào là gia đình có đến ba đầu nỗi nhớ lận. Vì mẹ luôn trong bệnh viện và quay cuồng với những ca cấp cứu với những bệnh nhân còn ba ở ngoài tận khơi xa, chỉ có mỗi Bảo ở nhà và luôn ngồi vào bàn ăn một mình.

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

back to top