Dù nghề báo lấy đi của con nhiều thứ...
2009-06-23 15:27
Tác giả:
Blog Việt - Bố không ủng hộ con gái thi vào trường Báo, dù Bố biết rằng con gái rất có khả năng trong nghề viết. Chữ NGHỀ có vẻ to tát khi dùng với con gái mới 18 tuổi, còn đang lựa chọn trường ĐH để thi.
Đọc những bài báo của con gái đã được đăng ở báo Trung ương khi con còn học PTTH, Bố cũng thấy hơi tiếc nếu con gái không theo nghề này. Đồng nghiệp của Bố- cũng làm báo- đã bảo: Mới có 17, 18 tuổi thôi mà nó đã có những nhận định khá sắc sảo trong bài viết, và thấm đẫm chất nhân văn.
Con gái nộp hồ sơ dự thi vào trường như Sư phạm, Kinh tế (theo ý kiến của cả nhà), và Bố không thể biết rằng con gái đã lặng lẽ nộp thêm một hồ sơ vào Phân viện Báo Chí và Tuyên truyền (ngày đó, cách đây 14 năm, Phân viện chưa trở thành Học viện như bây giờ).
Bố không ngăn cản, nhưng Bố bảo: Nghề báo vất vả lắm con ạ, nhất là với con gái (vì sau này còn gia đình, con cái). Bản thân người cầm bút phải luôn trung thực, công bằng, dám đấu tranh vì lẽ phải. Phải xông xáo, gan dạ, và luôn luôn sáng tạo… Liệu con có đủ sức theo nghề không? Và có một điều lớn nhất, con có biết là gì không? Phải luôn đặt chữ NHÂN lên hàng đầu khi cầm bút.
Con gái biết vì sao Bố lo lắng như vậy. Bố từng là “Thông tín viên Báo Tiền Phong” của những năm đầu thập niên 80. Bố viết nhiều, những bài viết hừng hực khí thế của Khu Công nghiệp Gang Thép- con chim đầu đàn của ngành CN VN. Thời đó, công việc thông tin viên của Bố ngốn rất nhiều thời gian và trí lực. Nhưng VINH QUANG, và nhiều người tự hào về Bố!
Con gái thiếu nửa điểm vào trường báo. Buồn một chút- vì con gái không ôn khối ngành đó. Theo học kinh tế nhưng con gái vẫn mải mê viết và viết… Thời SV vẫn lĩnh nhuận bút đều, và vẫn được chúc mừng ngày 21-6. Con gái thấy vui vui…
Tốt nghiệp ĐH ngành kinh tế nhưng con gái vẫn theo nghề viết. Ba năm, con gái trải qua bao nhiêu gian truân, vất vả, chưa bao giờ say xe mà chuyến đi Tây Bắc làm Phóng sự về ma tuý, vắt mình qua bao đèo dốc, con gái đã bị say xe khủng khiếp. Ba năm, con gái được gặp biết bao nhân vật, đủ mọi ngành nghề và đủ mọi vị trí trong xã hội, từ lãnh đạo cao cấp đến em bé HIV giai đoạn cuối bị bỏ rơi trong bệnh viện, từ vị GS.TS, hiệu trưởng các trường ĐH cho đến các mẹ trong làng trẻ, bạn SV lầm lỡ, đến các bác nông dân vất vả, nhọc nhằn.
Đọng lại và day dứt nhất với con gái, đó là những đôi mắt em thơ trong làng trẻ mồ côi, là những giọt nước mắt của người mẹ nhân từ có con tàn tật liệt giường mà vẫn TN ĐH, là cái nắm tay của một bệnh nhân AIDS giai đoạn cuối… là mái đầu bạc của thầy với đôi mắt từ từ dâng nước khi phải ký quyết định đuổi học những SV mải chơi, đánh mất cả tuổi trẻ của mình… Tất cả cứ lắng lại, để con gái cảm nhận rõ hơn ai hết rằng: giá trị cuộc sống không nằm ở sự giàu sang vật chất, mà ở sự sẻ chia, giàu có của tâm hồn! Con gái học được những điều thật quý giá mà không sách vở nào có thể dạy cho con người.
Những lá thư bày tỏ tình cảm của độc giả dành cho con gái, con gái nâng niu lắm. Nhưng có một điều, sau ba năm, chị trưởng ban đã tặng con gái 1 câu làm con gái buồn mãi: “Mình vẫn nhớ ngày nó mới vào, trông trẻ con, hai má bầu bĩnh, ấn tượng nhất là đôi mắt đen và to, nhìn xinh ghê cơ. Giờ trông chán chết!”
Con gái biết rằng, nghề báo đã lấy đi của con nhiều thứ, nhưng cũng đã cho con quá nhiều! Có khi chỉ là lời nhận xét: “Bài viết tình cảm quá”… hoặc “Cảm ơn tác giả đã dám viết sự thật để bênh vực chúng tôi” của độc giả, nhưng với con gái, đó là món quà thật lớn và ý nghĩa mà con gái biết là không bao giờ có thể bỏ tiền ra MUA được, dù giàu có đến đâu.
Giờ, nghề báo chỉ còn là tay trái, vì con gái đã làm Kế toán từ sáu năm nay rồi. Nhưng chưa năm nào, con gái không nhận được bao nhiêu lời chúc mừng và hoa, và quà tặng dịp 21/6. Điều đó đủ để tự hào chứ Bố?!
Gửi từ Blog Quỳnh Nga - Ngố
Nhạc chờ đặc biệt cho "dế yêu" của bạn!
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.




