Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đôi mắt...không phải chỉ của riêng tớ

2013-02-04 08:38

Tác giả:


Thế là đã hai mùa cây bàng thay lá kể từ khi tớ gặp lại cậu sau gần bảy năm cách biệt. Cây bàng đó vẫn đang khẳng khiu, gầy guộc đứng đó và chứng kiến sự chuyển biến của không gian cuộc sống khi Tết đang về trên khắp nẻo đường của làng quê mình. Chính nó đã gợi nhớ và giúp tớ nhận ra rằng tớ vốn có thêm một niềm vui nữa trong cuộc sống, niềm vui đó là, ở quê hương thân yêu của chúng mình, tớ có thể trở thành đôi mắt của cậu. Đôi mắt ấy luôn mong mỏi được thấy bóng hình quê hương thân yêu, luôn khắc khoải một nỗi niềm nhớ quê khôn nguôi và luôn khao khát được thấy quê hương đang đổi thay từng ngày.

Mùa thay lá đầu tiên: Có phải chăng là sự tình cờ khi nó xuất hiện trong bức ảnh tớ chụp để gửi sang cho cậu?. Khi đó, đôi mắt ấy cũng đang hân hoan hòa vào không khí đón mùa xuân của đất trời cùng những người thân đáng yêu trong gia đình: nó thấy bà đang xếp lá trầu, thấy ông đang đong gạo nếp, thấy em gái đang quét nhà, thấy chủ của nó đang rửa chén, lau bàn ghế... Nó thấy ông mặc quần áo mới, nó thấy bố trang trí cho cành đào mới được một người chú đem cho, nó thấy mẹ và em gái đang bày bánh Chưng, chủ của nó thì loay hoay bên bình hoa tươi…. Nhưng nó vẫn không quên quan sát thật nhiều, để ý thật nhiều đến sự thay đổi của thế giới xung quanh: những chợ đông đúc, đầy đủ các loại hàng hóa Tết; những quầy hoa tươi với những bông hoa đang khoe sắc rực rỡ; những cửa hàng bán đồ trang trí toàn dây hoa; rồi cả những khoảng đất rộng bày toàn cây đào, cây quất dọc hai bên đường, nhiều đến nỗi nó bị choáng ngợp trong không gian ấy.



Nó mong ước rằng giá như cậu có thể được nhìn thấy quê hương mình trong những ngày đón xuân, rồi nó muốn điều ước đó thành hiện thực. Vì thế mà, nó cũng không biết mệt khi người chủ của nó quyết định đi bộ quãng đường thật dài để bắt lấy những khoảnh khắc thật đáng yêu của cuộc sống quê hương những ngày giáp Tết: nụ cười của người đi sắm Tết, khóm hoa tươi trong quầy, cành đào hồng hồng trong nắng nhạt, những cây quất sai trĩu quả, …rồi đến cả những cái ao toàn rau Cần, loại rau mà theo quan điểm của chủ nó là đặc trưng trong ngày Tết. Nó nhìn ở đâu cũng chỉ toàn thấy niềm vui: những ngôi nhà trong xóm nhỏ của chủ nó và cậu đã được sơn lại thật mới, thấp thoáng thấy bóng những đèn lồng đỏ, những em bé tung tăng chơi ở trước nhà, nó thấy cả những đôi chim chích đang vắt vẻo trên rặng tre hót líu lo, những chú vịt xiêm cũng đang bơi theo từng cặp. Trông đến là ngộ nghĩnh… Rồi nó thấy xúc động khi trước nó hiện lên hình ảnh ngôi nhà yêu dấu của cậu, nơi mà cậu luôn khắc khoải một nỗi nhớ ra riết. Ngôi nhà được đã được sơn lại trắng toát; người bà, người anh yêu quý của cậu vẫn mạnh khỏe, dường như đang rất bận rộn dọn dẹp nhà cửa; quán hàng nhà cậu cũng đã đóng cửa rồi; chú chó đáng yêu của cậu đã lớn rồi nhưng gầy lắm…

Nó chợt thấy cay cay, có lẽ là bị bụi bay vào rồi. Cố gắng nén lại cảm xúc, nó tiếp tục ghi nhận những khoảnh khắc mới. Nó đứng trước bờ hồ rộng lớn gần nhà cậu, và cũng gần nhà nó nữa: Mặt hồ trong và phẳng lặng đến kỳ lạ… Nó khép lại để các giác quan khác được cảm nhận mùi thơm của nước hồ, mùi vị của quê hương trong không gian trong lành và bình yên ấy. Nó lại mong có thể có một đôi mắt khác bây giờ đây có thể bên cạnh nó, cũng khép lại như nó để bỏ hết đi những mệt mỏi trong suốt một năm qua và cảm nhận sức sống mới của quê hương dấu yêu. Cảnh cuối cùng mà nó thấy chính là cây bàng đã già bên cạnh hồ với những cánh tay khẳng khiu đang vươn ra. Có lẽ bên trong cây đó đang tiềm ẩn một sức sống mãnh liệt cho một mùa mới. Nó đứng đó nhìn thật lâu và chợt sáng lên khi nó thấy ẩn hiện trước nó là nụ cười của cậu. Nó mong, món quà của chủ nó trong đêm Giao thừa sẽ làm cậu mỉm cười. Và rồi, sau bữa cơm tất niên, nó háo hức như một đứa bé chờ chương trình Táo quân, xem có gì thú vị không, để chủ nó có thể nói chuyện hàng giờ với cậu. Nó cũng cố gắng thức để chờ thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới, để được thấy pháo hoa ở quê, rồi chủ của nó có thể nói cho cậu biết pháo hoa năm nay đẹp thế nào. Nó cố gắng thức khuya để được nhắn tin với cậu trong khoảnh khắc giao mùa, để được thấy những câu chúc mừng năm mới của cậu trên màn hình máy vi tính, để chủ nó có thể gửi quà cho cậu và cảm nhận được niềm vui của cậu. Nó dường như chẳng biết mệt. Nó sẽ luôn cố gắng mở thật to để chờ cho đến một mùa xuân nào đó cậu có thể giúp nó tìm đường đi đến chùa và xem mọi người hái lộc đầu xuân.


Mới đó thôi mà đã một năm rồi. Giờ đây cây bàng lại bước vào mùa thay lá thứ hai. Nhưng lần này, nó không phải là nơi kết thúc, mà là hình ảnh bắt đầu. Hôm mà nó trông thấy cây, cũng là lúc mà chủ nó nhận ra rằng “đã hai mùa cây bàng thay lá rồi!”… Điều đó có nghĩa là đã sắp hai mùa xuân từ khi gặp lại cậu, cậu không thể đón Tết cùng người thân, sum vầy bên gia đình.
Nó sẽ không thể biết được rằng những điều nó thấy có phải là những điều cậu thích hay không.

Nó cũng sẽ không đảm bảo được rằng nó có thể cho cậu thấy một cách đầy đủ nhất không gian của ngày Xuân quê hương hay không nhưng cậu hãy yên tâm bên vùng trời đó nhé, vì dù có thế nào đi nữa, đôi mắt thứ hai của cậu vẫn sẽ luôn sáng ở nơi miền quê hương yêu dấu, luôn khắc sâu hình ảnh quê hương và dõi theo từng bước chân cậu đi.

Tết, giờ đây, với chủ của nó, có một ý nghĩa đặc biệt hơn là vì như thế đấy!.

Để bình chọn bài viết này mời bạn để lại bình luận - phản hồi cuối bài viết!



Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn
.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top