Để nhớ một thời ta đã yêu - Lệ Quyên
2012-11-08 10:37
Tác giả:
Lời tác giả: Nhờ Blog Việt chia sẻ chút trải bày bày cuối thu giúp mình nhé!
Để nhớ một thời ta đã yêu…
Sáng cuối thu lành lành, mang theo chút heo may gọi mùa đông về. Ngồi trong văn phòng làm việc, mà đầu óc mình cứ mông lung rong ruổi những câu hỏi có không. Cuộc sống thật bộn bề, nó khiến cho những người sống có khát vọng, có hoài bão phải mệt nhoài về những chinh chiến đời nhưng nó cùng là liều thuốc an thần, vỗ về những phút yếu đuối đơn độc ấy khi bắt gặp một khoảng trời còn xám hơn cả sự bận rộn, xô bồ. Đó là khoảng trời “lãng quên”.

Thế mà một năm sắp qua, một năm với không ít những biến động nhỏ to trong cái “chốn đời” của mình. Lững thững bước qua tuổi 25 với một tiếng thở dài. Tiếng thở cho những lần vấp ngã mà chưa kịp lại sức để đứng dậy. Tiếng thở cho những “khát khao” chưa thành và trên hết là tiếng thở của “Con tim”, thế mới biết làm con người nó cũng phức tạp thật, đâu phải cứ mang cái bản mặt toe toét là đời nó tươi đâu. Mình vẫn nhiệt tình đấy, làm gì cũng hết mình, từ cái việc bé như “con kiến” cho đến cái việc to tát hơn con “khủng long”…Ừ thì cũng không phủ nhận về “2 mặt của mọi vấn đề”…có và mất nó cũng rưa rứa nhau. Nhưng sao lòng cứ nặng ưu phiền về những cái chưa đạt được. Hay là bản thân mình tham vọng? Hay là bản thân mình quá cầu toàn….Thế nên chới với…
Ngày đó ta lầm lỡ bỏ mặc nhau hững hờ.
Để tiếng yêu rạn vỡ rồi thời gian xóa mờ.
Mãi vô tình đến bây giờ.
Nhận ra hai đứa không còn nhau…
Lời bài hát xưa lại khiến lòng mình nao nao vào một buổi sáng “hanh hao nắng”. Chả muốn có thêm phút lầm lỡ nào nữa trong cuộc đời nhưng cũng chả còn đủ nhiều cảm xúc để mà đón nhận một “tiếng yêu ngọt ngào”. Có lẽ mình đang dần rơi vào khoảng không của sự “lãnh đạm” và “vô cảm” hay đây chỉ là một phút “hâm nửa mùa” của một trái tim vẫn còn chật ních “những yêu thương”, sao mà nhiều mâu thuẫn trong câu chữ thế? Thực ra là mình vẫn chưa hiểu mình? Hay đang cố tình không hiểu những sự thực “không như mơ” đang ngày ngày diễn ra. Chốt một câu cuối cho chuỗi cảm xúc “đột biến” là: “Thôi cứ lắng lòng nhé, thôi cứ lắng đọng nhé những yêu thương còn đó. Vì thời gian sẽ giúp ta xóa nhòa những dang dở ngày xanh”…
- Gửi từ Lan Phuong email phuong.lan.vu.2.7.6@
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn

Click để tham gia và cập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Việt nhé!
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.

