Phát thanh xúc cảm của bạn !

Để cháu gọi lần cuối: Bà ơi!

2009-01-21 16:50

Tác giả:


Blog Việt - Nhà có đông người, nhưng không vui. Nhà có đông người nhưng không có tiếng nói cười. Nhà đông người, nhưng lạnh, ảm đạm…

Nhà có đông người, nhưng khuyết. Vừa mới có một khoảng trống sâu hút. Vừa mới có một mất mát lớn.

Nhà có đông người, nhưng sợ. Cảm giác nhìn vào những đôi mắt sâu hút, vô định. Cảm giác nhìn những giọt nước mắt chảy dài trong tiếng nấc. Những giọt nước mắt không chỉ của những người phụ nữ.

* * *

Nhà hôm nay đông người lắm, bà ạ!

Mọi người đến hỏi han, bàn bạc, người đi mua cái nọ, chuẩn bị cái kia. Người đứng, người ngồi, người đi đi lại lại đến chóng mặt. Đôi khi cũng có những nụ cười, nhưng tuyệt nhiên, cháu không tìm thấy niềm vui nào cả. Có chăng chỉ để giúp không khí bớt căng thẳng mà thôi.

Cháu lên phòng bà, nhưng hôm nay bà không nằm ở đó nữa. Chỉ có độc chiếc giường trống trơn. Cháu có nghe thấy những âm thanh nhỏ, đều đều, quanh quất trong phòng nhưng cũng không phải tiếng bà thở, hay tiếng bà “ư… ư…” mỗi khi con cháu hỏi chuyện, cháu đã lặng đi. Là tiếng tụng kinh phát ra từ cái đài nhỏ bố cháu mới mua cho bà hôm qua.

Dọn dẹp phòng bà xong, chỉ còn mình cháu và Bống ngồi lại. Phòng rộng quá bà ạ, chiếc giường bà nằm cháu vừa tháo rồi. Chỗ đấy giờ các bác bảo đặt một cái bàn để bà có chỗ đi về. Tự nhiên lại trống hoác ra nhìn chán lắm bà ạ. Cháu không nhớ đã ngồi lặng đấy bao lâu. Nhưng sao cháu thấy hụt hẫng lắm! Giờ thì cháu biết đến mất mát thật sự là như thế! Giờ thì cháu đã cảm nhận được cảm giác vĩnh viễn không được nhìn thấy người thân là như thế! Không biết tại gió mùa, hay tại phòng trống, mà cháu lạnh, lạnh lắm!

Hình ảnh: Deviantart
Hình ảnh: Deviantart

Hồi đó cháu còn quá nhỏ để biết mất mát thật sự khi ông nội mất. Cháu chỉ biết cháu sẽ không còn được ăn bánh mì mỗi chiều đi mẫu giáo về, không còn ngồi đợi kết quả xổ số cùng ông, không thỉnh thoạng bách bộ vỉa hè… và cháu chỉ còn có bà là bà Ngoại của cháu. Không như mấy đứa bạn khác, cháu không biết mặt ông Ngoại, cũng chưa một lần nhìn thấy bà Nội, ngòai những bức ảnh đã bạc màu. Ông mất khi mẹ cháu chỉ bằng tuổi cháu, còn bà Nội, đến mẹ cháu cũng chưa một lần gặp mặt. Thế nên cháu càng yêu bà nhiều hơn. Nhưng cháu cũng giật mình khi thấy, kí ức của cháu về bà, nó vụn nhỏ và không thật sự nhiều.

Cháu mơ hồ nhớ về hồi cháu bé tẹo, bà còn ở Tô Tịch. Căn nhà nhỏ có cửa vào là một cái ngõ. Cháu không rõ cháu đã qua lại đó được bao lần hay do cháu vẫn thường tưởng tượng ra mỗi lần mẹ kể chuyện ngày xưa. Nhưng mỗi lần đi ngang qua, cháu lại ghé mắt nhìn vào – “Nhà bà tôi ngày xưa ở đây này!”.

Rồi bà cũng vào Nam ở với chú và bác một thời gian dài lắm. Mãi sau có một thời gian bà qua ở với nhà cháu. Bà nhớ hồi đó không? Bà còn khỏe lắm. Nhưng tóc thì cứ như cước ấy. Cháu vẫn thích bà nấu ăn. Vẫn nhớ hồi đó bà ép cháu ăn cái “rau gì mà nước đỏ như máu thế ạ?”, rồi làm cháu nghiện rau bí và thích “rau đắng đắng”. Cháu cũng nhớ mỗi sáng thấy bà đi chợ, mua đồ ăn, rồi những trưa xem phim bà bàn tán, rồi cả những hôm bà dứt khóat không cho thằng Linh nằm cùng vì ... nó tòan đạp bà vào sát tường. Bà ngủ với Bống, tưởng thóat, ai dè cô cháu gái bé tí cũng ôm, rồi thế nào gác cả chân lên cổ bà… Rồi nhưng lần bố mẹ cháu cãi nhau, nhưng may có bà ở đấy mà mọi chuyện cũng êm êm đi. Rồi…nhiều nhiều lắm, nhưng cháu không thể gọi tên được, những mảnh kí ức cứ vụn vỡ…

Bà đi rồi. Cháu ngồi trên phòng, thấy trống lắm. Mới năm kia, cháu lên nhà bác ở mấy tháng. Bà lúc đó vẫn khỏe nhỉ? Trưa tối còn xem phim đều đều với cháu. Rồi mỗi lần cháu đi mang cơm lên cho bà thì còn ngồi chuyện trò chuyện trò cơ mà. Thế mà …

Bà trở bệnh, yếu hơn. Bà ít đi lại hơn. Ngủ nhiều hơn, tuy mỗi lần thức vẫn cười nói tươi lắm. Nhưng bà vẫn đẹp lắm. Vẫn tươi tỉnh và hiền hòa, sạch sẽ. Rồi ngồi dậy cũng dần khó, đồng nghĩa với việc cháu ít lên bà hơn. Cũng vì … nhà có đông người.

Mà đến giờ cháu vẫn thấy bà đẹp. Cháu không được thấy bà những phút cuối, nhưng nghe mọi người kể, bà vẫn đẹp lắm, da vẫn hồng hào và min như da em bé, tóc thì từ bạc trắng giờ lại thành muối tiêu (do có đợt bà truyền thuốc, đạm..) và bà đã đi thanh thản lắm… Dù rằng cháu biết, bà vẫn sợ bà sẽ lưu luyến không đi được nên nhằm lúc… nhà có ít người nhất để đi…

Hình ảnh: Vimark - Deviantart
Hình ảnh: Vimark - Deviantart


"Con về ngay nhé! Bà mất rồi!" Cháu nghe tin mà lặng người...

Bà đi thật rồi. Không phải như những lần trước, bà dọa cả nhà làm cả nhà hoảng hồn. Lần này bà đi thật, cả nhà đã bình tĩnh hơn chút. Dù rằng bác Nga tăng huyết áp, chú Dũng khóc nấc lên khi chỉ còn mình chú ngồi trong phòng bà. Các bác, mẹ cháu... và mọi người... những trống vắng và những giọt nước mắt vẫn chực trào, nhưng giờ còn nhiều việc phải lo lắng... mọi người không cho mình được ngục ngã, được khóc òa... Những đau đớn nén lại đã... yên lại 1 chút...nhưng rồi sẽ đau hơn...

Mẹ cháu chắc giờ này nhớ bà lắm. Phải rồi, cháu cũng nhớ bà thế này cơ mà! Các bác, các cô, các chú và cả nhà nữa, cũng nhớ bà lắm! Mọi người sẽ khóc nhiều bà ạ. Nhưng bà vẫn hứa là sẽ đi thật thanh thản và sẽ mỉm cười nhé! Vì bà hoàn toàn có thể tự hào về những gì bà đã làm, và về con cháu bà!

Cả nhà mình sẽ làm trọn những nguyện vọng của bà. Bà cứ yên lòng nhé!

Cháu lại đang hụt hẫng lắm. Vài ngày nữa, bà sẽ thành cát, thành bụi… bay về trời rồi… Nhưng bà sẽ luôn ở bên cạnh cả nhà mình, bà nhỉ!

Cho cháu gọi một lần cuối: Bà ơi!...

* * *

Hôm nay. Nhà đông người. Nhưng cả nhà đã mất bà!

 

  • Gửi từ Blogger Kỳ Phong
  • Về tác giả Bloger Kỳ Phong: "Đừng tắt nụ cười ngay cả khi hy vọng không còn!”.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

back to top