Cuộc sống độc thân của hai người đàn ông
2015-04-15 01:00
Tác giả:
blogradio.vn - Tôi thèm khát một tiếng nói bình thường của ai đó dành cho tôi như một lần hỏi han, quan tâm thực sự. Trong những giấc mơ hiện về tôi thấy mình được hòa cùng dòng người cười nói. Thấy ai đó nắm bàn tay tôi vỗ về an ủi. Thấy bọn trẻ rủ chơi trò chọi gà cùng chúng... Tất cả với tôi chỉ được thấy trong giấc mơ.
Tôi và bố, hai người đàn ông sống chung trong một ngôi nhà gỗ. Không người thân, không bóng phụ nữ trong nhà. Cuộc sống gà trống nuôi con và độc thân của bố gần ba mươi năm. Còn tôi từ ngày qua tuổi mười tám đến nay cũng đã hơn ba mươi tuổi mà vẫn ở vậy với bố. Mỗi lần tỉnh dậy sau cơn mê sảng, khi bình tĩnh suy xét lại mọi việc, khi lí trí nhận biết được nỗi cô đơn. Đôi lúc tôi lóe lên suy nghĩ tìm riêng cho mình một người bạn đời. Nhưng điều đó là không thể. Nói đúng hơn tôi có muốn thoát kiếp độc thân cũng chỉ là điều hoang tưởng...
Sau giải phóng miền Nam bố tôi trở về Bắc với niềm vui tột cùng của gia đình. Sau cuộc kháng chiến, ít người được trở về lành lặn như bố. Điều đó là hạnh phúc và phúc đức của cha ông để lại. Rồi bố lấy vợ và sinh tôi là con trai đầu lòng. Những biểu hiện lên cơn giật, những hành động mất lí trí của tôi khi lớn lên làm bố nghi ngờ về bản thân. Bố đã đi qua mấy bệnh viện kiểm tra và đều được kết luận cơ thể bị nhiễm chất độc mầu da cam. Bố quay về đưa tôi đi khám. Một lần nữa bố chết lặng khi bác sĩ nói tôi bị ảnh hưởng từ chất độc đang ẩn náu trong người bố. Lúc đó bố dường như suy sụp hoàn toàn về lí trí.

Năm tôi gần ba tuổi. Ông bà nội lần lượt ra đi. Bệnh tật của bố bắt đầu phát sinh, tôi mỗi lúc một biểu hiện không giống một đứa trẻ bình thường. Có lẽ cuộc sống khó khăn dồn dập ấy đã khiến người phụ nữ như mẹ không chịu đựng nổi. Mẹ bỏ hai bố con ra đi vào một chiều mưa gió. Mẹ nói đi mua thuốc cho tôi, rồi mẹ đi mãi không trở về. Bố ngày nào cũng đi tìm và nhờ người tìm kiếm. Một ngày nọ bố lục được lá thư của mẹ trong tủ để lại cho hai bố con. Vậy là đã rõ. Mẹ đã dứt áo ra đi với người chồng và đứa con trai bệnh tật. Những ngày gà trống nuôi con của bố được đánh dấu từ đó...
Tiền trợ cấp của bố, tiền bố làm lụng vất vả chỉ đủ tiền thuốc hàng tháng cho hai bố con. Đáng lẽ ông trời nên cho tôi mất đi hoàn toàn lí trí, để tôi không phải hành hạ tâm can vào mỗi lần tỉnh dậy sau bệnh tật. Những lần lên cơn tôi đều không còn biết mình là ai. Tôi la hét, đập phá thứ gì có thể đập. Những cơn đau hành hạ, nó cào cấu, cắn xé vào từng thớ thịt, từng khúc xương và bộ não của tôi. Những lần tôi vật vã, sùi bọt mép, người hứng chịu và ôm chặt tôi chỉ có bố. Tôi không muốn mình như vậy, tôi đã khóc rất nhiều mỗi lần tỉnh dậy. Khi trở lại làm con người bình thường, tôi vẫn nhận biết được những gì vừa trải qua. Tôi căm ghét điều đó, tôi kinh sợ. Bố đã động viên, an ủi để hai bố con sống những ngày dài không bóng mẹ.
Tôi thường lén nhìn trộm bố đang ngồi ngắm ảnh mẹ. Lén nhìn bố khóc, lén lắng nghe tiếng thở dài, trằn trọc của bố vào đêm khuya. Mãi sau này lớn lên tôi mới hiểu được lòng bố. Bố đã sống độc thân, cô đơn suốt một thời gian dài. Bố một mình lủi thủi trên con đường dài để chống lại bệnh tật đang âm ỉ trong người. Một mình đối chọi với tôi khi mỗi lần lên cơn đau. Bố rõ ràng là người độc thân khi vắng bóng người phụ nữ đã đầu ấp tay gối nhưng bố cũng khẳng định có tôi là mọi cô đơn, đau khổ tan biến, chỉ cần tôi khỏe mạnh. Đôi lúc rón rén lại gần bố, tôi thấy bố đang bó gối chống chọi với nỗi cô đơn vào đêm khuya. Đã nhiều lần tôi khóc...
Tôi trở thành chàng trai ở tuổi hai mươi. Nhưng lũ bạn cùng xóm chỉ xem tôi là thằng điên, mấy đứa con gái nhìn tôi tránh xa như gặp ác ma trong truyền thuyết. Cuộc sống vô tình đẩy hai bố con tôi lìa xa với quan hệ xã hội. Mọi thứ hình như được tách lập riêng, được đối xử khác với những người bình thường. Tôi hiểu, họ không thể chấp nhận một người như tôi và bố. Thỉnh thoảng đi qua lũ trẻ con quanh xóm tôi nghe chúng thét lên: "Thằng điên chúng bay ơi, chạy đi không nó lên cơn đấy". Lúc đó như có một dòng nước lạnh chảy khắp cơ thể và trái tim. Hơn hai mươi tuổi tôi cũng là chàng trai vóc dáng cao ráo, dễ nhìn. Chỉ mỗi cái ai cũng gắn cho tôi cái mác thằng điên. Mỗi lần nghe thấy hai từ đó, sống mũi tôi đều cay cay.

Một lần lên cơn đau tôi đã dùng sức lực ném chiếc xe đạp cọc cạch của bố xuống ao. Khi tỉnh dậy thấy bố đang lọ mọ lôi chiếc xe đạp từ dưới ao lên. Đúng lúc đó bố lên cơn đau dữ dội. Tôi sợ quá hò hét và kêu cứu. Không một ai dám đến và lại gần tôi. Họ nghĩ tôi lại lên cơn nên không ai dám đến gần. Một mình cõng bố vào giường, vơ được lọ thuốc tôi thấy bố lấy uống hôm trước cho bố uống. Sau hai giờ đồng hồ bố tỉnh lại. Hai bố con ôm nhau khóc. Lần đầu tiên tôi thấy mình thật sự bị tách lập ra khỏi xã hội. Tôi đau khổ nghĩ rằng bố con tôi cô đơn, lạc lõng giữa đời thường, giữa làng quê yên ả, giữa những con người thuần nông, chân chất.
Hơn ba mươi tuổi đôi lúc cũng muốn đi tìm hạnh phúc cho mình. Nhưng ai dám đến gần bố con tôi và tôi cũng không muốn mang đau khổ đến cho ai. Hai người đàn ông độc thân, hai thế hệ một già, một trẻ sống với nhau. Rất nhiều lần muốn vùng ra khỏi cuộc sống này nhưng khi bước ra bên ngoài lại bắt gặp ánh mắt né tránh, sợ hãi của mọi người nhìn tôi. Ai hiểu được tôi lúc đó như thế nào không? Nó thật khủng khiếp. Cứ như mình không phải loài người mà là quái nhân, dị vật từ ngoài hành tinh bay xuống. Đã có ai biết đôi lúc tôi thèm khát được nói chuyện, được cười đùa như những người đàn ông khác. Tôi sợ cuộc sống như thế này và mong muốn hơi ấm từ những con người đang cùng sống với tôi. Ai hiểu được nổi khổ của bố con tôi.
Những người khác họ sống độc thân nhưng không cô đơn vì họ còn có gia đình và xã hội. Họ được mọi người tiếp nhận không né tránh. Còn tôi và bố lại phải chịu cảnh độc thân mà cô đơn. Ánh mắt bố cầu cứu mỗi lần tôi lên cơn hò hét, đập phá và chạy quanh khu vườn nhưng chẳng ai dám đến. Cũng đã có người đến cho cái nọ, cái kia những ngày bố và tôi đều phát bệnh. Nhưng họ đến với nỗi sợ hãi, ánh mắt kinh sợ. Chẳng chuyện trò hay hỏi han. Đơn giản họ đến cho thứ gì đó rồi nhanh chân ra về.
Tôi không cần ai cho tôi thứ gì bởi tôi không quá túng thiếu đến mức phải cầu cứu, tôi chỉ cần tình người, sự cảm thông và thấu hiểu. Tôi thèm khát một tiếng nói bình thường của ai đó dành cho tôi như một lần hỏi han, quan tâm thực sự. Trong những giấc mơ hiện về tôi thấy mình được hòa cùng dòng người cười nói. Thấy ai đó nắm bàn tay tôi vỗ về an ủi. Thấy bọn trẻ rủ chơi trò chọi gà cùng chúng... Tất cả với tôi chỉ được thấy trong giấc mơ.
Tiểu Mẫn
Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.


