Cuộc sống độc thân của hai người đàn ông
2015-04-15 01:00
Tác giả:
blogradio.vn - Tôi thèm khát một tiếng nói bình thường của ai đó dành cho tôi như một lần hỏi han, quan tâm thực sự. Trong những giấc mơ hiện về tôi thấy mình được hòa cùng dòng người cười nói. Thấy ai đó nắm bàn tay tôi vỗ về an ủi. Thấy bọn trẻ rủ chơi trò chọi gà cùng chúng... Tất cả với tôi chỉ được thấy trong giấc mơ.
Tôi và bố, hai người đàn ông sống chung trong một ngôi nhà gỗ. Không người thân, không bóng phụ nữ trong nhà. Cuộc sống gà trống nuôi con và độc thân của bố gần ba mươi năm. Còn tôi từ ngày qua tuổi mười tám đến nay cũng đã hơn ba mươi tuổi mà vẫn ở vậy với bố. Mỗi lần tỉnh dậy sau cơn mê sảng, khi bình tĩnh suy xét lại mọi việc, khi lí trí nhận biết được nỗi cô đơn. Đôi lúc tôi lóe lên suy nghĩ tìm riêng cho mình một người bạn đời. Nhưng điều đó là không thể. Nói đúng hơn tôi có muốn thoát kiếp độc thân cũng chỉ là điều hoang tưởng...
Sau giải phóng miền Nam bố tôi trở về Bắc với niềm vui tột cùng của gia đình. Sau cuộc kháng chiến, ít người được trở về lành lặn như bố. Điều đó là hạnh phúc và phúc đức của cha ông để lại. Rồi bố lấy vợ và sinh tôi là con trai đầu lòng. Những biểu hiện lên cơn giật, những hành động mất lí trí của tôi khi lớn lên làm bố nghi ngờ về bản thân. Bố đã đi qua mấy bệnh viện kiểm tra và đều được kết luận cơ thể bị nhiễm chất độc mầu da cam. Bố quay về đưa tôi đi khám. Một lần nữa bố chết lặng khi bác sĩ nói tôi bị ảnh hưởng từ chất độc đang ẩn náu trong người bố. Lúc đó bố dường như suy sụp hoàn toàn về lí trí.

Năm tôi gần ba tuổi. Ông bà nội lần lượt ra đi. Bệnh tật của bố bắt đầu phát sinh, tôi mỗi lúc một biểu hiện không giống một đứa trẻ bình thường. Có lẽ cuộc sống khó khăn dồn dập ấy đã khiến người phụ nữ như mẹ không chịu đựng nổi. Mẹ bỏ hai bố con ra đi vào một chiều mưa gió. Mẹ nói đi mua thuốc cho tôi, rồi mẹ đi mãi không trở về. Bố ngày nào cũng đi tìm và nhờ người tìm kiếm. Một ngày nọ bố lục được lá thư của mẹ trong tủ để lại cho hai bố con. Vậy là đã rõ. Mẹ đã dứt áo ra đi với người chồng và đứa con trai bệnh tật. Những ngày gà trống nuôi con của bố được đánh dấu từ đó...
Tiền trợ cấp của bố, tiền bố làm lụng vất vả chỉ đủ tiền thuốc hàng tháng cho hai bố con. Đáng lẽ ông trời nên cho tôi mất đi hoàn toàn lí trí, để tôi không phải hành hạ tâm can vào mỗi lần tỉnh dậy sau bệnh tật. Những lần lên cơn tôi đều không còn biết mình là ai. Tôi la hét, đập phá thứ gì có thể đập. Những cơn đau hành hạ, nó cào cấu, cắn xé vào từng thớ thịt, từng khúc xương và bộ não của tôi. Những lần tôi vật vã, sùi bọt mép, người hứng chịu và ôm chặt tôi chỉ có bố. Tôi không muốn mình như vậy, tôi đã khóc rất nhiều mỗi lần tỉnh dậy. Khi trở lại làm con người bình thường, tôi vẫn nhận biết được những gì vừa trải qua. Tôi căm ghét điều đó, tôi kinh sợ. Bố đã động viên, an ủi để hai bố con sống những ngày dài không bóng mẹ.
Tôi thường lén nhìn trộm bố đang ngồi ngắm ảnh mẹ. Lén nhìn bố khóc, lén lắng nghe tiếng thở dài, trằn trọc của bố vào đêm khuya. Mãi sau này lớn lên tôi mới hiểu được lòng bố. Bố đã sống độc thân, cô đơn suốt một thời gian dài. Bố một mình lủi thủi trên con đường dài để chống lại bệnh tật đang âm ỉ trong người. Một mình đối chọi với tôi khi mỗi lần lên cơn đau. Bố rõ ràng là người độc thân khi vắng bóng người phụ nữ đã đầu ấp tay gối nhưng bố cũng khẳng định có tôi là mọi cô đơn, đau khổ tan biến, chỉ cần tôi khỏe mạnh. Đôi lúc rón rén lại gần bố, tôi thấy bố đang bó gối chống chọi với nỗi cô đơn vào đêm khuya. Đã nhiều lần tôi khóc...
Tôi trở thành chàng trai ở tuổi hai mươi. Nhưng lũ bạn cùng xóm chỉ xem tôi là thằng điên, mấy đứa con gái nhìn tôi tránh xa như gặp ác ma trong truyền thuyết. Cuộc sống vô tình đẩy hai bố con tôi lìa xa với quan hệ xã hội. Mọi thứ hình như được tách lập riêng, được đối xử khác với những người bình thường. Tôi hiểu, họ không thể chấp nhận một người như tôi và bố. Thỉnh thoảng đi qua lũ trẻ con quanh xóm tôi nghe chúng thét lên: "Thằng điên chúng bay ơi, chạy đi không nó lên cơn đấy". Lúc đó như có một dòng nước lạnh chảy khắp cơ thể và trái tim. Hơn hai mươi tuổi tôi cũng là chàng trai vóc dáng cao ráo, dễ nhìn. Chỉ mỗi cái ai cũng gắn cho tôi cái mác thằng điên. Mỗi lần nghe thấy hai từ đó, sống mũi tôi đều cay cay.

Một lần lên cơn đau tôi đã dùng sức lực ném chiếc xe đạp cọc cạch của bố xuống ao. Khi tỉnh dậy thấy bố đang lọ mọ lôi chiếc xe đạp từ dưới ao lên. Đúng lúc đó bố lên cơn đau dữ dội. Tôi sợ quá hò hét và kêu cứu. Không một ai dám đến và lại gần tôi. Họ nghĩ tôi lại lên cơn nên không ai dám đến gần. Một mình cõng bố vào giường, vơ được lọ thuốc tôi thấy bố lấy uống hôm trước cho bố uống. Sau hai giờ đồng hồ bố tỉnh lại. Hai bố con ôm nhau khóc. Lần đầu tiên tôi thấy mình thật sự bị tách lập ra khỏi xã hội. Tôi đau khổ nghĩ rằng bố con tôi cô đơn, lạc lõng giữa đời thường, giữa làng quê yên ả, giữa những con người thuần nông, chân chất.
Hơn ba mươi tuổi đôi lúc cũng muốn đi tìm hạnh phúc cho mình. Nhưng ai dám đến gần bố con tôi và tôi cũng không muốn mang đau khổ đến cho ai. Hai người đàn ông độc thân, hai thế hệ một già, một trẻ sống với nhau. Rất nhiều lần muốn vùng ra khỏi cuộc sống này nhưng khi bước ra bên ngoài lại bắt gặp ánh mắt né tránh, sợ hãi của mọi người nhìn tôi. Ai hiểu được tôi lúc đó như thế nào không? Nó thật khủng khiếp. Cứ như mình không phải loài người mà là quái nhân, dị vật từ ngoài hành tinh bay xuống. Đã có ai biết đôi lúc tôi thèm khát được nói chuyện, được cười đùa như những người đàn ông khác. Tôi sợ cuộc sống như thế này và mong muốn hơi ấm từ những con người đang cùng sống với tôi. Ai hiểu được nổi khổ của bố con tôi.
Những người khác họ sống độc thân nhưng không cô đơn vì họ còn có gia đình và xã hội. Họ được mọi người tiếp nhận không né tránh. Còn tôi và bố lại phải chịu cảnh độc thân mà cô đơn. Ánh mắt bố cầu cứu mỗi lần tôi lên cơn hò hét, đập phá và chạy quanh khu vườn nhưng chẳng ai dám đến. Cũng đã có người đến cho cái nọ, cái kia những ngày bố và tôi đều phát bệnh. Nhưng họ đến với nỗi sợ hãi, ánh mắt kinh sợ. Chẳng chuyện trò hay hỏi han. Đơn giản họ đến cho thứ gì đó rồi nhanh chân ra về.
Tôi không cần ai cho tôi thứ gì bởi tôi không quá túng thiếu đến mức phải cầu cứu, tôi chỉ cần tình người, sự cảm thông và thấu hiểu. Tôi thèm khát một tiếng nói bình thường của ai đó dành cho tôi như một lần hỏi han, quan tâm thực sự. Trong những giấc mơ hiện về tôi thấy mình được hòa cùng dòng người cười nói. Thấy ai đó nắm bàn tay tôi vỗ về an ủi. Thấy bọn trẻ rủ chơi trò chọi gà cùng chúng... Tất cả với tôi chỉ được thấy trong giấc mơ.
Tiểu Mẫn
Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.


