Còn cuộc đời ta cứ vui
2014-08-27 01:00
Tác giả:
Đã lâu rồi, nó lại mới có một ngày nghỉ theo đúng nghĩa. Từ khi mọi thứ cùng ập xuống, cuộc sống của nó như bị giam chặt trong 4 bức tường: chán nản, nặng nề, lo lắng và trách nhiệm. Cho đến hôm nay, cảm giác về ánh sáng cuối đường hầm đang dần trở lại, dẫu chưa rõ nét nhưng đủ để nó nhận ra, nó còn quá nhiều thứ có thể mất. Còn quá nhiều thứ để nó cần tiếp tục giữ gìn...
Hai tháng rồi, nó chưa về quê. Khoảng thời gian này là quá ngắn với nhiều người ở quá xa. Cũng không quá dài với những ai ở gần. Nhưng đó lại là một khoảng thời gian vô cùng dài với nó. Cho đến giờ, nó chưa từng xa nhà lâu tới vậy. 4 năm đại học, dẫu say xe, đau ốm, hay lịch học có thay đổi thế nào, nó cũng bất chấp để 1 tháng được về nhà ít nhất 1 lần. Bởi nơi ấy không chỉ là nơi nó đã được ban tặng nên một hình hài của hiện tại, đó còn là nơi để nó trở về những khi mỏi mệt, là nơi cho nó sức mạnh để vượt qua mọi khó khăn. Có cảm tưởng đó là nơi duy nhất cho nó không khí để thở vậy.
Nó nhớ nhà.
Nhớ cái góc sân hàng ngày nó vẫn vui đùa cùng đám nhóc tì .
Nhớ con đường quen thuộc rộm nắng vàng lúc trưa hè. Hoặc mù mịt, đặc quánh những sương muối mỗi sáng trời đông.
Nhớ những cánh đồng lúc xanh rì, mơn mởn khi đương vào thì, lúc vàng ươm khi vào vụ. Nhớ cả những âm thanh rất đỗi quen thuộc, quyện lẫn vào nhau của xóm làng.
Và nụ cười trên những gương mặt trẻ thơ không gợn sóng.
Mọi thứ thật rõ ràng, thân thuộc và tưởng chừng như đang diễn ra ngay trước mắt. Đúng như ai đó đã từng nói, phải đi xa con người ta mới nhận ra mình yêu và cần quê nhà đến nhường nào…
Cho đến giờ, dẫu cuộc sống của nó không còn hồng hào như nó vẫn luôn nghĩ. Đã có lúc nó ngập chìm trong u hoài, chán nản thậm chí muốn buông xuôi. Nhưng rồi, nơi ấy, những con người ấy đã níu kéo nó lại. Cho nó niềm tin, sức mạnh để nó đứng dậy khi gục ngã. Cho nó biết, nó chưa từng thiếu những yêu thương…
Đã có lúc rất nhiều thứ bỏ nó ra đi cùng một lúc. Khiến nó chán nản. Và nghĩ rằng nó chẳng còn gì để mất.
Sự thật là dù mọi thứ có quay lưng với nó, thì nơi ấy, những con người ấy vẫn luôn ở bên, dang rộng cánh tay chở che nó.
Vậy nên nó sẽ mạnh mẽ để vượt qua những khó khăn của hiện tại. Và nó sẽ giữ gìn để chẳng bao giờ mất đi những điều thiêng liêng đó.
Cũng như sau những ngày mưa sẽ là những ngày nắng. Hãy tin nụ cười sẽ lại nở sau những giọt nước mắt kia. Bởi ta luôn có quê hương, có gia đình, người thân và bạn bè bên cạnh.
Vậy nên hãy buồn khi ta muốn nhưng đừng quá lâu…
Và khi muốn khóc, hãy nghe “Để gió cuốn đi”…
“Hãy yêu ngày tới, dù quá mệt kiếp người. Còn cuộc đời ta cứ vui…”
P.S: Cho một đồng hương: Anh không hối tiếc với những gì đã qua. Anh không muốn đặt câu hỏi vì sao chúng ta trở nên như thế này, vì anh sẽ lại thấy mỏi mệt khi cứ hoài tìm câu trả lời. Và dẫu em đã buông tay anh vào thời khắc anh cần em nhất thì anh cũng không muốn tìm cách đổ lỗi cho em vì nó chẳng thể khiến anh thanh thản được. Mong em luôn bình an và hạnh phúc. Anh sẽ để em đi, nhẹ nhàng và tự nhiên như khi em đến. Anh sẽ buông tay em, và mỉm cười. Vậy nên hãy cứ là bạn của anh, em nhé? Đơn giản chỉ vì, chúng ta là đồng hương!”
- Ngọc Còi
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà
Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.
Chậm một nhịp yêu (Phần 1)
Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.
Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến
Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn — kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.
Tết này con sẽ về (Kết thúc)
Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”
Sống như những đóa hoa
Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.
Thả trôi hết những phiền muộn.
Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?
Tết này con sẽ về (Phần 8)
Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.
Mùa hoa xoan
Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.
Nhật kí tuổi 18
Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.
Tết này con sẽ về (Phần 7)
Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.



