Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cô ơi - Vy Oanh

2012-11-19 11:55

Tác giả:


Chào mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20/11/2012, BBT Blogradio gửi đến các bạn bài hát đầy xúc động Cô ơi do ca sĩ Vy Oanh thể hiện.

"Cô ơi, nhớ em không? người học trò năm ấy....tất cả những kỉ niệm dường như ngày hôm qua...bỗng thấy có nỗi buồn nhòe những cánh phượng hồng..."





" ...

Tháng 11 – tháng mà học trò mong chờ nhất năm. Vì đây là tháng có 1 ngày rất đặc biệt – dành tặng cho những người rất đặc biệt: Ngày Nhà giáo Việt Nam. Khó có thể nói hết những suy nghĩ trong lòng tôi lúc này, vì khi yêu thương quá đỗi, con người ta thường rất khó bộc lộ thành lời. Năm cuối cùng còn là học sinh phổ thông – cảm giác đón ngày 20.11 cuối cùng của 12 năm cắp sách đến trường – nó sẽ khác lắm chứ. Nó sẽ tròn đầy hơn, vẹn nguyên hơn và đan xen vào đó là một chút nuối tiếc. 12 năm học – được rất nhiều thầy cô dạy dỗ, yêu thương, có rất nhiều kỉ niệm vui buồn. Giờ đây, thật sung sướng và hạnh phúc khi được nói lên hai tiếng “ Cám ơn “ dành cho tất cả thầy cô – dù đã từng dạy hay chưa từng dạy tôi trong suốt 12 năm qua. Đặc biệt là Cô – người con yêu thương và kính trọng nhất. Xin gửi tặng bài viết này đến cô như một lời tri ân trong ngày 20.11.

Con vẫn nhớ lại lần đầu tiên gặp cô. Đó là 1 ngày thứ tư của tuần lễ đầu tiên – tuần lễ mở đầu cho chặng đường học sinh cấp 3 của con. Ngồi trên ghế mà cứ nhấp nhỏm không yên, học sinh ban A nên cứ nghe đến Văn là cảm thấy lành lạnh, con đang chờ đợi xem tiết Văn đầu tiên sẽ thế nào đây. Và rồi cô bước vào lớp với 1 sự tự tin rất thú vị. Cô mỉm cười rất thân thiện. Cả lớp đứng nghiêm chào cô. Và tụi con được 1 phen bất ngờ khi thấy cô…cúi đầu 45 độ chào cả lớp. 46 đứa tròn xoe mắt nhìn vì…lạ quá. Đây là lần thứ n con kể lại câu chuyện này, vì suốt đời con cũng không quên được bài học đầu tiên cô đã dạy cho lớp: “ Chào cho đúng cách mới thể hiện mình là người lịch sự . “. 1 bài học rất bình dị – rất tự nhiên, tự nhiên như cái cách nó đi vào lòng người, trở thành thói quen của con và tự nhiên như cái cách cô đã đến với con và đến với cả lớp.


Một năm học trôi qua với vô vàn những kỉ niệm thú vị. Đó là năm đầu tiên và cũng là năm duy nhất con được học cô. Nhớ ngày cuối cùng của năm lớp 10, khi lớp tặng cô món quà chia tay, cô đã gần như rớt nước mắt. Thật sự lúc đó con không muốn lên lớp 11 tí nào, vì con biết lên 11 sẽ không được học Văn cô nữa, sẽ không được nghe cô kể chuyện nữa, sẽ không được chỉ đơn thuần học Văn trong những tiết Văn – mà còn được học cả cách làm người. Giờ đây, mỗi lần đi ngang qua căn phòng cũ, con lại chợt thèm 1 lần học lại 1 tiết Văn trong căn phòng ấy, 1 lần được sống lại những kỉ niệm tuyệt vời ấy 1 lần nữa.

Có thể nói, cô là người con yêu thương và tin tưởng nhất trong trường. Cô cũng là người yêu thương con 1 cách chân tình nhất.

Cám ơn cô đã dạy dỗ con không chỉ trong 1 năm lớp 10 – mà là cả 3 năm để bây giờ con có thể tự hào rằng mình là 1 người tử tế.

Cám ơn cô đã ở bên cạnh con dù cho có bất cứ chuyện gì xảy ra, dù con vui hay con buồn, dù con mệt mỏi hay đột nhiên im lặng.

Cám ơn cô đã cho con biết giá trị thật sự của yêu thương.

Cám ơn cô đã dạy con biết cách đối nhân xử thế.

Cám ơn cô vì đã để cho con yêu thương và cũng yêu thương con.

Cám ơn cô vì đã làm cho con thật sự tin rằng trong cuộc đời này luôn tồn tại 1 thứ chân tình đúng nghĩa.

Cám ơn cô vì cô luôn đứng ở phía sau ủng hộ và không bao giờ bỏ con đi – dù cho con có tìm đến 1 người khác mà con tưởng chừng là con sẽ tin tưởng hơn.

Cám ơn cô vì tất cả những gì cô đã làm cho con.

..."


(Trích lá thư Thì thầm bên bàn phím số 206_ mời các bạn đón nghe vào lúc 9h30 ngày 20/11/2012 tại chuyên mục Thì thầm bên bàn phím, chuyên trang Blogradio.vn)


Để những câu chuyện tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vntrên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn 

 
Click để tham giacập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Việt nhé!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

Có những yêu thương ở lại

Có những yêu thương ở lại

Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.

back to top