Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chốn bình yên nhất là vòng tay mẹ

2009-10-29 11:15

Tác giả:


Blog Việt

 

Mẹ à!

 

Vậy là ngày cuối cùng tháng của niềm vui, của nước mắt, của nụ cười, của những chông chênh chống chếnh niềm hư ảo, của nắng, của mưa, của những kỷ niệm một thời bão nổi sắp đi qua.

 

Mẹ à!

 

Con vốn không biết nhiều về sự tích về Bồ tát Mục Kiền Liên, Bà Thanh Đề hay sự tích ngày xá tội vong nhân.

 

Con vốn không cắt nghĩa được sự Trung hiếu, Đức hỉ xả hay Tâm từ bi.

 

Con vốn không hiểu nhiều, đôi khi quên ngay những thứ con vừa nghe qua.

 

Nhưng ngày Vu Lan, giữa lung linh ánh đèn, giữa lảng bảng hương trầm, giữa tiếng chuông chùa kinh kệ, được cài trên áo bông hoa hồng màu đỏ là một điều gì đó con luôn muốn tìm về.         

 

… Năm nay, trên áo Mẹ hoa chuyển màu sắc trắng. Nhưng, cho đến khi ra đi, với Ngoại, Mẹ vẫn là đứa trẻ. Đứa trẻ “ngoại tứ tuần”. Thì con, đứa trẻ ngoài 20 vẫn làm Mẹ lo lắng, không có gì là lạ. Mẹ nhỉ? …

 

Ảnh minh họa: Raysoda.com

Con chưa bao giờ đo được lòng thế nhân. Nhưng lại luôn giữ một niềm tin về lòng người, dòng đời, để rồi cứ mỗi lần niềm tin ấy làm con đau. Con lại tìm về với Mẹ, tham vọng chút bình yên. Có phải vì thế con làm Mẹ luôn lo lắng, khắt khe.

 

có phải vì những vết thương sau những lần vấp váp, mà Mẹ luôn muốn con đi đúng lịch trình của những ga tàu trước mắt? Đều đều những vòng quay?

 

Có phải vì thế mà Mẹ tức giận khi con dừng lại, ngẩn ngơ thơ thẩn ngắm nhìn quang cảnh? Thời gian không đợi chờ ai?

 

Có phải vì thế Mẹ lo lắng khi một đoạn đường nào đấy, con băng nhanh như gió? Không (hay vờ như không) nhận ra có một người Mẹ muốn con gặp trên chặng đường đi.

 

có phải vì thế nên Mẹ cứ giục con lập gia đình để có người bên con mà lo lắng. Kỳ vọng rằng con sẽ sống chỉnh chu hơn…?

 

có phải vì con luôn sống theo cách của riêng một đứa dở người lớn, dở trẻ con, nên chưa khi nào Mẹ hết lo lắng.

 

Đôi khi vì những lo lắng ấy mà giận Mẹ lắm!

 

Ảnh minh họa: Raysoda.com

Mẹ không hiểu rằng nhiều khi cuộc sống vượt khỏi sức chịu đựng và bản năng sống của con… Mẹ không hiểu rằng đôi khi con muốn vượt khỏi cái nguyên tắc cá nhân vốn có … Nhưng con luôn dừng lại, lằn ranh giới. Đôi khi là chênh vênh. Chỉ bởi luôn nhớ rằng, trên ngực con có diễm phúc Hoa hồng màu đỏ? Và con vẫn còn một nơi để gọi Bình yên!

 

Đôi khi thế này,

 

Đôi khi thế khác,

… 

 

Nhưng … Đứa trẻ ngoài 20 … cũng tạm hiểu rằng…

 

Mẹ hiểu,

 

Mẹ biết,

...

 

Và rằng

 

Những khắt khe muốn làm con bớt yếu đuối…

 

Không phải Mẹ không tin lòng của thế nhân mà bởi Mẹ muốn con lựa chọn để tin. Sức người có hạn…

 

Không phải Mẹ không tin con có thể đi vững trên đôi chân của chính mình, mà bởi lòng Mẹ chẳng bao giờ muốn con vấp váp. Dẫu vấp váp sẽ trưởng thành. Nhưng không có vấp váp nào không để lại dấu tích… Mà không phải vết thương nào cũng liền sẹo theo thời gian…

 

Và rằng, những yêu thương bao la của Mẹ so với những thứ cỏn con… Sẽ chẳng khi nào so sánh nổi. Quá khập khiễng và buồn cười.

 

Thế nên, con trẻ con mà, làm sao mà suy nghĩ chỉnh chu, thấu đáo như Mẹ được. Ai cũng có một thời nông nổi cần đi qua. Rồi sẽ đến lúc con chỉnh chu, và thấu đáo không được như Mẹ, nhưng theo cách của riêng con.

 

Ảnh minh họa: Raysoda.com

Và rằng, Mẹ nhé! Hãy luôn ôm con. Dẫu lúc đó con khóc hay con cười. Hay chỉ đơn giản là muốn được ôm.  Lớn rồi mà còn mè nheo, nhõng nhẽo, bác sẽ mắng con thế. Nhưng kệ Bác Mẹ nhỉ? Bác chỉ là Bác thôi mà. Trong vòng tay Bác, con cũng đâu có bình yên. Có những thứ con quy về cảm giác, chẳng thể diễn tả được bằng lời. Chỉ biết rằng, bình yên nhất, trong vòng tay mẹ.  

 

Mẹ à! Rồi đây, những đoạn đường con đi càng ngày càng xa tầm mắt Mẹ. Những nơi con bước đến có thể chưa một lần mẹ đặt chân qua. Có hề gì đâu Mẹ nhỉ? Ai cũng có một thời tuổi trẻ cần đi qua.

 

Có hề gì đâu, khi muôn nẻo đường đời, con vẫn luôn tìm về với Mẹ. Để ngủ thật ngon. Để ăn thật no. Đôi khi có cả giận dỗi một tẹo. Để khóc tỉ tê. Để cười khoái trá. Và để rồi… Lại đi… Thích nhất là ôm bụng Mẹ và được Mẹ xoa đầu, dễ ngủ như bi ý.

 

Mùa thu, nhưng với phố núi nhà mình thì có thể gọi là đầu đông được rồi mẹ nhỉ? Cái rét những hôm mưa nhớ Mẹ đến nao lòng. Ôm điện thoại nửa đêm buôn chuyện với em, rồi hẹn hò, cuối tuần về với Mẹ. Lại chuẩn bị được nghe Mẹ mắng rồi. Nhưng có hề gì đâu. Vì sau khi nghe mắng, lại được ăn thật ngon, ngủ thật say. Hợp đồng tác chiến, trêu Mẹ giận một tẹo, rồi đi dỗ dành, rồi được ôm bụng và được mẹ xoa đầu. Nửa đêm, Mẹ kéo chăn, sáng ra có người “hét” dậy.  

 

 

 

  • Gửi từ email Tường Vi – trantuongvi36

 Chia sẻ của bạn đọc:

bài viết dung dị và cảm động vô cùng.tôi,một cậu con trai ngoái 20 với tình bứong bỉnh,cứng đầu và vẩn kiêu hãnh tưởng mình là sỏi đá hay xương rồng ,nhưng khi trỡ về bên mẹ , tôi biết mình là một đứa con nít không hơn ,không kèm.chỉ có ở bên mẹ,tôi là chính mình không phải khoác lên một bộ mặt già nua ,không phải vì nhừng lo lắng bộn bề, nhừng thi cử triền miên ,nhừng buổi lam viêc đền khuya ,tôi được sống thật với mình" tôi không còn là sỏi đá,không còn với bộ mặt già nua cứng cỏi".cảm ơn bạn rất nhiêu vì bạn đă giúp minht tìm lại chính mình.chúc bạn và mẹ bạn luôn hạnh phúc.

,
hồ tùng hải, tp thanh hòa, gửi lúc 21/10/2009 23:18:51

Chúng ta biết rằng với mẹ du chung ta lớn đến đau thi với mẹ chúng ta mãi la người con bé nhỏ trong đôi mắt của mẹ.Mẹ la người luôn quan tâm chia sẻ cho ta vi thế mẹ luôn di cùng con suốt cuôc đời.Me ah\ con yêu mẹ nhiều lắm/

,
Nguyễn văn Hiếu, Thanh Hoa, gửi lúc 21/10/2009 21:05:57

Đọc bài viết của em mà chị thấy xúc động wa, có những lúc ta tưởng rằng đã quên mất, quên vì cuộc sống cuốn ta đi, quên vì nhiều lý do khác nữa nhưng rồi khi mệt mỏi trên đường đời ta lại tìm về với gia đình, về với mẹ thân yêu.
Mẹ - người luôn dõi theo ta trong suốt cuộc đời cho dù sau này càng ngày ta càng rời xa vòng tay mẹ nhưng mẹ luôn là bến đỗ bình yên nhất.
Cảm ơn em đã cho mọi người - những fan của blogviet đọc được một bài viết hay giữa mùa thu gió heo may này.
Ôi! thấy nhớ mẹ wa trời, nhưng cuối tuần mới được về với mẹ.

,
Bien_muadong, HN, gửi lúc 21/10/2009 16:31:45

de em send cho chi 1 doan bai viet ma em da gui co tren blog nha.chi se hiue nhug gi em muon gui loi cam thong den chi
20 – 11 muộn và những điều chưa kịp nói…10:24" 25/11/2008 (GMT+7)
Mẹ! Con yêu Mẹ!
20.11 qua đi, cũng qua luôn ngày nhà giáo Việt Nam, qua luôn ngày sinh nhật Mẹ. 6 năm qua đi, thời gian trôi qua thật nhanh, kí ức vẫn đọng mãi bao hình ảnh thân thương về Mẹ. Nếu không có một ngày (23.8.2002) của 6 năm về trước xẩy ra thì bây giờ có lẽ con không trưởng thành được như ngày hôm nay. Biết chấp nhận nỗi đau, cảm nhận nỗi đau mất mát của người khác và biết hi sinh cho người khác nhiều hơn. Con không thể dành được tình yêu thương như của Chúa nhưng cũng một phần nào đó cho người khác cảm nhận được con biết quý trọng những giây phút có Mẹ kề bên quan trọng như thế nào dù chỉ là khoảnh khắc thôi.
Mẹ ra đi một niềm mất mát lớn không chỉ cho tất cả người thân mà cho ba chị em chúng con. Lúc đó đứa út còn quá nhỏ để nó cảm nhận được mẹ đã không còn, Mẹ ra đi vĩnh viễn, nỗi hụt hẫng trong lòng nó chỉ buồn mà không khóc được. Và chiều nào cũng vậy, nó hỏi con: Mẹ mình đâu hả chị? Và đến bây giờ nó đang học lớp 12 nhưng thỉnh thoảng nó vẫn hỏi: chị có nhớ mặt Mẹ nữa không? Em nhớ Mẹ lắm! Mình chỉ biết ôm nó và khóc!
20.11. Nó lại hỏi chị ơi 20.11 rồi đấy Chị có về thắp hương cho Mẹ được không? em nhớ mẹ lắm. Mình khóc và nó cũng khóc… Mẹ! Một cô giáo dạy văn và cũng đúng là ngày sinh nhật thứ 48 của Mẹ.

Nếu còn có ngày hôm nay Mẹ phải hạnh phúc lắm. Suốt cuộc đời lo lắng cho ba chị em con .Giờ đứa thứ hai cũng đã là sinh viên khoa Văn năm thứ 2 của Đại học Vinh. Còn đứa út năm nay thi đại học.
Những ai không còn Mẹ mới cảm nhận hết được tình yêu thương của Mẹ. Mẹ là tất cả!
Mỗi tối qua đi trước lúc ngủ con luôn nghe bài hát "Con yêu Mẹ" để cảm nhận, để sẻ chia, để biết yêu thương, biết trân trọng những gì đã qua đi, để nắm giữ những gì đang có!

"Mẹ yêu ơi ! Những vấp ngã trong đời luôn có Mẹ sớt bên, những năm tháng tảo tần nuôi nấng con nên người trọn đời con sẽ mãi không quên. Và ngày mai khi đã lớn khôn rồi con sẽ cố bước đi trên con đường ước mơ. Con vẫn biết có Mẹ kề bên và luôn sẻ chia.

,
nguyen thi thanh huyen, 160 nguyen luong bang, nam dong ,dong da,hnoi, gửi lúc 21/10/2009 12:34:29

Con nhớ mẹ lắm. Con biết giờ này mẹ đang fai trông anh trong bệnh viện, với bao nhiêu lo lắng và muộn phiền. Con thương anh, thương mẹ, thương cả bố ở nhà...Con muốn sà vào vòng tay ôm mẹ, hít thật sâu mùi hương quen thuộc đã dõi theo con bao năm tháng
....vẫn mong cho con, ấm êm một đời, hạnh phúc khi con cười....mẹ đã nâng con dậy khi con ngã trên đường đời ....dù cho nắng đã fai tàn, dù cho tóc đã pha màu buồn. Cho dù mắt nhắm tay buông, dành cho con hết mọi nguồn yêu thương. ....
Con yêu nhà mình lắm!

,
hadieu, Hà Nội, gửi lúc 20/10/2009 23:55:53
 

Cuộc đời tôi đã gần 30 năm không còn mẹ. Cảm ơn bạn đã làm sống dậy trong tôi kỉ niệm về hình ảnh mạ yêu thương.

,
Nguyễn Thị Vân, Sơn La, gửi lúc 20/10/2009 15:27:09

Bình yên được về bên vòng tay yêu thương của mẹ. Vậy mà ... 10 năm qua con...

,
chuotcon84, hà tĩnh, gửi lúc 20/10/2009 14:53:35

Bài viết của bạn dung dị nhưng cảm động vô cùng. Tôi, một con nhóc ngoài 20 một tẹo, vẫn hàng ngày lên mặt người lớn với lũ nhóc năm nhất cùng khu trọ, vẫn kiêu hãnh tưởng mình là đá hay xương rồng, nhưng khi trở về với mẹ, tôi biết mình vẫn là một đứa con nít không hơn. Chỉ có ở bên cạnh mẹ, tôi mới được là chính mình, không phải gồng mình lên vì những lo lắng bộn bề, những thi cử triền miên, tôi được sống thật với mình, "tôi không còn là đá". Cảm ơn bạn nhiều nhé! Chúc bạn và mẹ bạn luôn hạnh phúc.

,
Tùng Linh, Hà Nội, gửi lúc 20/10/2009 12:39:08

Bài viết về kỉ niệm Mẹ thật là hay đó, cám ơn bạn nhiều nha!

,
Đình Biên, hcm, gửi lúc 20/10/2009 11:25:02

 

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

back to top